Sự thật về cô bé lạc rừng 18 năm trở về

Thứ sáu, 26 Tháng một 2007, 09:43 GMT+7
  • Việc H’Pnhiêng ở Campuchia đi lạc khỏi nhà từ lúc nhỏ mười mấy năm người thân mới gặp lại là có thật, song không có cơ sở khẳng định cô bé sống ở rừng như một số báo đã nêu thời gian qua.

    Su that ve co be lac rung 18 nam tro ve
    H’Pnhiêng không có dấu hiệu của người sống 18 năm ngoài rừng
    Vừa qua một số tờ báo có bài về Rơ Chăm H’Pnhiêng dân tộc J’Rai gốc ở xã biên giới Ia Dom, Đức Cơ, Gia Lai lúc 8 tuổi đi chăn bò lạc rừng, trưa 13/1/2007 đã được một đám sơn tràng ở Ozađao Campuchia bắt gặp, trả về cho gia đình. Đây quả là chuyện hy hữu, bởi người lớn lạc rừng bằng ấy năm cũng khó sống sót.

    UBND xã Ia Dom trong giờ hành chính đủ mặt cán bộ chủ chốt: Ông Siu Sum, Chủ tịch UBND xã; Rơ Ma Din, Phó Chủ tịch UBND; Siu Xuil, Phó Chủ tịch HĐND xã. Khi được hỏi ở xã mình có Rơ Chăm H’Pnhiêng con ông Ksor Lu hiện sống ở Ozađao - Ratanakiri - Campuchia năm 1989 đi chăn bò lạc rừng sau 18 năm mới tìm thấy?

    Chủ tịch UBND xã Siu Sum quả quyết không có người nào gốc ở Ia Dom qua Ozađao sinh sống có con thất lạc. Siu Sum bảo ông làm cán bộ xã từ năm 1976 khi Ia Dom còn chung trong xã Ia Kla, huyện Đức Cơ còn là một phần của huyện Chư Pah (cũ).

    Từ năm 1986, Siu Sum là Phó Chủ tịch UBND xã nên thông thuộc nơi đây từng nóc nhà bụi cây. Làng Mooc Đen nơi xã đứng chân, năm 1986 chỉ có 360 người, giờ hơn 1.000 người, con cháu ai, nhà ở đâu Siu Sum nắm rõ. Ia Dom và Ozađao tuy về lãnh thổ thuộc 2 nước khác nhau song về địa lý lại giáp ranh nhau, cùng là người J’Rai nên đồng bào hai bên đi lại, thăm hỏi, dựng vợ gả chồng. Vừa qua khi báo đăng bài, Công an huyện Đức Cơ gọi điện hỏi Chủ tịch UBND xã, ông đã khẳng định không có ai ở Ia Dom mất tích năm 1989!

    Su that ve co be lac rung 18 nam tro ve
    Rơ Chăm Toan (áo thun) và tác giả
    Phó Chủ tịch UBND xã Rơ Ma Din bảo nghe loáng thoáng rằng có đứa trẻ ở Ozađao đi lạc 18 năm vừa rồi được gia đình tìm về, người nhà của nó có họ hàng với Rơ Chăm Phia - Phó Bí thư Đảng ủy xã ở làng Mooc Trang. Hôm nay Phia thu hoạch sắn, chiều tối mới về.

    Trong lúc chờ Phia về, một thầy giáo người địa phương dạy ở trường Trung học phổ thông Đức Cơ cơ sở 2 ở Ia Dom cho biết Siu Thiêu - Chủ tịch Ủy ban MTTQ xã biết có nhiều người nhà ở Ozađao, nên đến đó hỏi. Siu Thiêu cho hay ông có nghe sơ, không biết rõ.

    Vừa qua một số người ở Ozađao sang nhổ sắn thuê cho Siu Thiêu kể rằng: Ở làng Trel xã Ia Tung huyện Ozađao có Ban Ving (người rừng) nhặt 2 đứa bé gái đi, bây giờ trả 1 đứa về. Hỏi thông tin về làng Xom như báo viết, Siu Thiêu bảo: Không có làng Xom mà chỉ có xã Som Thom. Về chi tiết mà một số bài báo viết rằng cô ta ăn trộm cơm của đám sơn tràng bị bắt cũng gây ngạc nhiên nhiều người, bởi thoát ly khỏi thế giới loài người 18 năm làm sao nhớ chuyện tìm cơm ăn!


    Chiều muộn, Rơ Chăm Phia vẫn chưa về. Khi nghe tôi gợi chuyện cô con gái đầu nhanh nhảu giới thiệu bác của mình là Rơ Chăm Toan-giáo viên trường Tiểu học Trần Phú biết rõ sự việc. Tôi theo cháu đến nhà Toan. Hóa ra cuối tháng 12/2006, Toan đã nhìn thấy “người rừng” đi ngang qua nơi anh dạy học. Cô ta trần truồng từ hướng làng Pia về phía Ozađao. Thầy Toan thấy thế hỏi trong xã gia đình nào có người thân bị bệnh không song Ia Dom không có.

    Giữa tháng 1/2007, cháu gọi Toan bằng cậu là Siu Liu - dân tộc J’Rai ở thị trấn Ozađao qua thăm chơi, kể chuyện: Chị vợ của Siu Liu bỏ nhà đi từ mười mấy năm nay giờ gia đình mới tìm được. Lúc 8 tuổi, cô bé bị “ma ám” bỏ nhà đi biệt.

    Đầu tháng 1/2007, người dân Ozađao phát hiện một cô gái lang thang không có mảnh vải trên người, trí nhớ lúc được lúc mất. Cô nhớ tên cha, tên làng nên công an đã thông báo cho gia đình đến nhận về. Lúc đầu người nhà mặc quần áo cô xé hết, chỉ ăn đồ sống mà không ăn cơm. Đó là người bệnh mà Toan đã nhìn thấy cuối tháng 12/2006 trên đường từ Ia Dom về phía Ozađao.

    Từ nguồn tin này thông qua kênh riêng, chúng tôi đã đến thị trấn Ozađao tìm H’Pnhiêng. Nhìn đôi mắt vô hồn, thất thần của cô, người có kinh nghiệm đều đoán cô bị bệnh tâm thần. Đến giờ H’Pnhiêng vẫn im lặng, không hề nói gì, vì thế không ai biết những ngày tháng qua cô sống ở đâu. Quan sát cô chúng tôi hoàn toàn không thấy dấu hiệu gì của người đã thoát ly khỏi thế giới loài người trong thời gian dài.

    Sự thật về “cô bé 8 tuổi lạc rừng 18 năm” đến đây có thể đã được vén lên. Việc H’Pnhiêng ở Campuchia đi lạc khỏi nhà từ lúc nhỏ mười mấy năm người thân mới gặp lại là có thật, song không có cơ sở khẳng định cô bé sống ở rừng như một số báo đã nêu. Gia đình cô cho biết sẽ đưa H’Pnhiêng lên Ratanakiri chữa bệnh.

    Huỳnh Kiên

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Sự thật về cô bé lạc rừng 18 năm trở về

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Sự thật về cô bé lạc rừng 18 năm trở về bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Su that ve co be lac rung 18 nam tro ve ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Sự thật về cô bé lạc rừng 18 năm trở về ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Xã Hội của chuyên mục Xã Hội.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - XÃ HỘI - TIN XÃ HỘI