Những phi vụ cuối cùng của CIA - Kỳ 7: "Một điều gì đó sắp xảy ra!"

Thứ bảy, 09 Tháng tư 2005, 20:39 GMT+7
  • Nhung phi vu cuoi cung cua CIA Ky 7 Mot dieu gi do sap xay ra

    Điều khá lạ lùng là trong giai đoạn đầu tiên của chiến dịch di tản tuyệt mật do Air America tiến hành, những người đầu tiên được di tản không phải là những nhân viên địa phương làm việc cho sứ quán Mỹ, những người dễ bị nguy hiểm một khi quân đối phương tràn vào, mà lại là những người làm việc cho các hãng thông tấn Mỹ ở Sài Gòn.

    Điều này rõ ràng nằm trong ý định của viên đại sứ Mỹ muốn lấy lòng giới truyền thông và giữ cho họ im lặng về việc ông ta tiếp tục khước từ ra lệnh tiến hành một chiến dịch di tản toàn diện. Trong mấy ngày sau đó, các chuyến bay của Air America đã di tản được trót lọt hơn 600 người mà không hề có một thông tin nào bị rò rỉ ra công luận. Giai đoạn di tản những người làm trong ngành truyền thông có lẽ là một trong những giai đoạn thành công nhất trong chiến dịch di tản do sứ quán Mỹ thực hiện.

    Cũng có một chuyến bay bí mật khác của Air America bay sang Thái Lan, mang theo gia đình của những nhân viên kỹ thuật do CIA đào tạo và làm việc cho Bộ Quốc phòng Nam Việt Nam. 143 người, hầu hết là phụ nữ và trẻ em, đã có mặt trên chuyến bay này. Có vẻ như trong giai đoạn đầu của chiến dịch di tản, những người ít phải chịu mạo hiểm nếu đối phương tràn vào dường như lại đi nhiều hơn những người thuộc diện "nhạy cảm". Kể từ ngày 20.4, mỗi ngày có từ một đến hai chuyến bay di tản mà hầu hết hành khách đều là bạn bè hoặc người quen của các nhân viên văn phòng tùy viên quân sự, những người nôn nóng muốn rời bỏ đất nước. Những chuyến bay đều đặn hằng ngày của Air America đã được thể hiện trong nhật ký của đại úy Fred Fine:

    "Ngày 21/4: Hôm nay, Jim Voyles trên một chiếc Volpar bị bắn ở vùng ngoại vi Phan Rang. Phát tín hiệu cấp cứu. Tôi gọi một chiếc trực thăng nhưng rồi anh ta đã hạ cánh được ở Vũng Tàu. Càng tốt, có cơ hội để đi tắm biển! 10 giờ 30 sáng nay, máy bay C-130 và 7 chiếc Jolly Green (loại máy bay lớn của không quân Mỹ) chuyển ra đảo Côn Sơn, hướng về phía đông bắc. Có cảm giác thanh thản. Hạm đội 7 đã có mặt trong vùng".

    Nhung phi vu cuoi cung cua CIA Ky 7 Mot dieu gi do sap xay ra
    Đêm 21/4, các máy bay C-46 và C-47 của Air America bắt đầu di tản các nhân viên một đài phát thanh tuyên truyền của CIA ra đảo Phú Quốc. Ngay trong nội bộ CIA, đài phát thanh tuyệt mật này cũng chỉ được gọi với mật danh "Nhà số 7" bởi phòng bá âm của nó đặt tại một ngôi nhà cũ nát ở số 7 đường Hồng Thập Tự, Sài Gòn. Máy bay đưa ra đảo cả thảy 144 nhân viên người Việt làm việc cho đài này cùng với gia đình họ và sau 4 ngày, các máy bay của Air America đã chuyên chở được hơn một ngàn người ra đảo này, sau đó họ được tàu thủy đưa đi đảo Guam. Toàn bộ chiến dịch di tản các nhân viên đài này chỉ là nỗ lực của một sĩ quan CIA, người đã gạt sang một bên tất cả những trở ngại do thói quan liêu gây nên. Có lẽ anh ta làm vậy bởi rất có cảm tình với hai nữ phát thanh viên rất gợi tình của đài này, những người thường xuất hiện trên sóng phát thanh dưới tên gọi "Mẹ Việt Nam".

    "Ngày 23/4: Tình hình vô cùng căng thẳng. Một điều gì đó sắp xảy ra", Fred Fine đã viết như vậy trong nhật ký. Trong tình hình như vậy, một điều đáng ngạc nhiên khi các phi công của Air America vẫn tiếp tục ở lại. Quả thật là nhiều người trong số họ không nghĩ rằng Sài Gòn sẽ nhanh chóng sụp đổ và thậm chí còn nghĩ rằng tình thế sẽ biến chuyển ngược lại, thế nhưng cũng có những người có cảm giác muốn chứng kiến mọi việc sẽ diễn ra như thế nào, muốn đi đến cùng của các sự kiện. Toàn bộ các căn cứ của Air America ở Đông Nam Á bao gồm Viên Chăn (Lào), Udorn (Thái Lan), thậm chí cả ở Tachikawa (Nhật Bản) đã bị đóng cửa. Giờ đây, Sài Gòn đang bị vây kín bởi 12 sư đoàn quân Bắc Việt Nam và các phi công biết rõ điều đó.
    "Điều nặng nề nhất trong những ngày cuối cùng ở Sài Gòn là chúng tôi biết rằng nó đang tan rã - Wayne Lannin nói-Bạn muốn rời đi và mặc mẹ tất cả những gì đang diễn ra; bạn biết rõ rằng kết cục tan rã chỉ là vấn đề thời gian, rằng bạn có thể bị giết bất cứ lúc nào. Thế nhưng lòng tự ái cá nhân vẫn ngăn cản không cho phép bạn rời khỏi đấy".

    Chỉ còn các máy bay của lính thủy đánh bộ và không quân Mỹ tiếp tục thực hiện những đợt di tản cuối cùng. Những hoạt động này được thực hiện tốt hơn nhờ các phi công của Air America đã tạo lập và kẻ các tín hiệu hạ cánh, hầu hết là trên các nóc nhà trong thành phố, để có thể nhặt người mỗi khi cần thiết. Những người này được đưa tới các điểm hạ cánh của lực lượng lính thủy đánh bộ và không quân, nơi các máy bay lớn hơn sẽ được sử dụng để đưa họ đi tiếp.


    Chỉ trong vòng một tuần, tỷ lệ đổi tiền đã từ 200 đồng/USD tăng lên thành 4.500 đồng/USD. Các nhân viên có kinh nghiệm của Air America, những người đã từng trải qua những hoàn cảnh tương tự, mang tiền USD của họ đổi lấy tiền đồng Nam Việt Nam, sau đó tới khu buôn bán của thành phố mua vàng hoặc nữ trang. Công việc mua bán trong thành phố vẫn diễn ra như thường lệ.

    Nhưng đó lại là thời kỳ khó khăn đối với gái làm tiền. Việc các đơn vị lính Mỹ rút đi đã để lại một số lượng lớn gái mãi dâm. Một phi công của Air America có thể đi chơi đêm và với tỷ giá đổi tiền trên thị trường chợ đen như vậy, anh ta có được một cô gái tuyệt đẹp chỉ với giá 66 xu Mỹ nếu như "đi tàu nhanh" và 1,11 USD nếu qua đêm. "Chỉ với khoảng 10 USD, anh ta có thể chết trong hoan lạc!".

    Các phi công của Air America có tiếng đến nỗi họ được coi như có hẳn một đường dây để đưa người thoát ra khỏi Việt Nam. "Ngày nào cũng có người tới nhà, hầu hết đều là những người lạ hoắc, nhờ vả đưa họ ra đi" - một phi công kể lại. Một tối, trước giờ giới nghiêm vào lúc 19 giờ 30, có hai cô gái bán bar tới nhà và nhờ anh ta giúp họ ra đi. Hai cô gái muốn viên phi công ký vào một tờ giấy cam kết sẽ đưa họ rời khỏi Sài Gòn, nhưng người phi công giải thích rằng anh ta không thể làm được như vậy. Thay vào đó, anh ta mời họ uống rượu và các cô gái ngồi nói chuyện cho đến quá giờ giới nghiêm rất lâu. "Nào các cô, tôi đã giải thích rõ rằng tôi không thể giúp các cô bằng nghề của tôi được - viên phi công nói - Nhưng nếu như các cô không thể về nhà do giới nghiêm thì có lẽ các cô có thể giúp tôi bằng nghề của các cô đấy". Cả ba lên tầng trên, tắm chung với nhau rồi leo lên giường.

    Những mối trao đổi khác giữa người Mỹ với những người muốn đi di tản không vô tư được như vậy. Một số người Mỹ đã tìm ra cách đưa những người Việt Nam vào diện di tản và một vài viên phi công của Air America đã kiếm được bộn tiền thông qua sự trao đổi. Nhiều người Việt Nam giàu có muốn trả cả gia tài để rời khỏi đất nước.
    "Khi tôi đang tiến hành công việc di tản thì có hai gia đình tới hỏi tôi xem liệu có thể giúp họ ra đi được không - Art Kenyon kể - Tôi nghĩ ít ra thì cũng phải kiểm tra xem nên hỏi: "Các anh có bao nhiêu?". Họ lại hiểu nhầm tôi hỏi "bao nhiêu" là "tiền" nên trả lời "Chúng tôi có một ngàn dollar mỗi người". Tôi rất bối rối bởi vì họ lại có thể nghĩ rằng tôi có thể kiếm tiền theo cách đó.

    Khi ấy có rất nhiều người Việt Nam giàu có muốn trả những khoản tiền lớn chỉ để ra đi - ngay hai gia đình tới gặp tôi cũng có tới 8 - 9 người trong mỗi gia đình. Nếu như tôi biết rằng có những người Mỹ đã nhận tiền hối lộ để đưa người vào danh sách di tản thì hẳn là tôi đã để cho bạn bè tôi ra đi mà không lấy bất cứ một cái gì cả. Có thể tôi đã hơi quá nhấn mạnh đến khía cạnh đạo đức khi tình thế lúc ấy diễn ra như thế, nhưng tôi đã quá thận trọng và đã không đưa những người tới nhờ vả đi di tản, ngay cả khi tôi không nhận bất cứ thứ gì. Tôi biết là nhiều người khác cũng sẽ làm như tôi. Tôi tin chắc rằng có không ít người không xứng đáng trong số những người đã ra đi trót lọt".

    Những phi công khác thì có vẻ không coi trọng lắm chuyện đạo đức. "Một số phi công của Air America đã đăng ký cho ba chục, bốn chục, thậm chí năm chục người ra đi chủ yếu vì tiền - Mel Cooper, một phi công lái trực thăng cho Air America nói - Để đảm bảo như vậy, các phi công phải ký vào một bản cam đoan chịu trách nhiệm về mặt phúc lợi xã hội cho những người này ở Mỹ, và rằng những người này sẽ không tìm kiếm những khoản trợ cấp khi họ đến Mỹ. Các phi công đã ký vào những bản cam đoan này để kiếm tiền bởi họ nghĩ rằng sẽ không bao giờ phải chịu trách nhiệm về chuyện đó. Tôi cho rằng những bản cam đoan đó được giữ lại ở sứ quán Mỹ và không bao giờ ra khỏi Việt Nam.

    Vợ của người thư ký cho đại sứ Việt Nam (chính quyền Sài Gòn cũ - ND) tại Lào sống ở một căn hộ trong tòa nhà cùng với tôi. Cô ta đề nghị sẽ đưa cho tôi 4.000 USD để tôi bảo lãnh cho cô ta cùng với những đứa con ra đi. Tôi không biết tại sao nhưng tôi đã không làm điều đó".

    (Còn tiếp)
    Yên Ba

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Chủ đề liên quan: Những phi vụ cuối cùng của CIA - Kỳ 7: "Một điều gì đó sắp xảy ra!"

    Nhận xét tin Những phi vụ cuối cùng của CIA - Kỳ 7: "Một điều gì đó sắp xảy ra!"

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Những phi vụ cuối cùng của CIA - Kỳ 7: "Một điều gì đó sắp xảy ra!" bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Nhung phi vu cuoi cung cua CIA Ky 7 Mot dieu gi do sap xay ra ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Những phi vụ cuối cùng của CIA - Kỳ 7: "Một điều gì đó sắp xảy ra!" ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Xã Hội của chuyên mục Xã Hội.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - XÃ HỘI - TIN XÃ HỘI