Người đàn bà... nam tính

Thứ năm, 27 Tháng bảy 2006, 16:20 GMT+7
  • Nguoi dan ba... nam tinh 

    Nhà thơ Phan Huyền Thư

    "Tôi là một người đàn bà đầy mâu thuẫn. Sống khe khắt và hay thất vọng. Tôi rất nóng tính, thẳng thắn và hơi "nam tính", mặc dù bề ngoài thường được đánh giá là dịu dàng và khôn ngoan. Tôi chỉ có thể nói dối đến khi bị... tra khảo. Nhưng tệ hại nhất là tôi thường hay thú nhận tất cả, thậm chí "khuyến mại" thêm nhiều chuyện mà chính "đối phương" cũng không thể biết để mà tra khảo", Phan Huyền Thư bộc bạch.

    Biết là mình "non gan" nhưng tôi không thể thay đổi được nhược điểm đó. Nhưng đó là một nét tính cách của mình, hình như không nên chối bỏ để được sống thực sự là mình, đúng không nhỉ?

    Khi còn bé, tôi rất thích vẽ. Mặc dù bố mẹ cho tôi học nhạc từ nhỏ nhưng bố tôi vẫn mong tôi sẽ trở thành họa sĩ. Tôi có duyên với nghệ thuật. Từ năm 4-5 tuổi đã học violon và sáng tác bài hát đầu tiên, 7 tuổi cũng từng thi tuyển ballet do các chuyên gia Liên Xô sang chọn. Nhưng cũng năm lên 7, tôi đã có một chùm thơ in trên báo Nhi Đồng...

    Cuối cùng thì sau khi đã loanh quanh Nhạc viện, tôi cũng học xong Đại học Tổng hợp khoa Văn, cũng hơn mười năm làm báo rồi trở thành biên kịch. Bây giờ được coi là nhà thơ tôi thấy rất hạnh phúc nhưng những phút giây tôi xao lòng nhất vẫn là những đêm hòa nhạc giao hưởng có sự hiện diện của những nghệ sĩ vĩ cầm.

    Thỉnh thoảng tôi vẫn vẽ tranh. Và tôi yêu âm nhạc đến mức... tôi vẫn làm những công việc để có thể liên quan đến âm nhạc. Cho đến nay, những người bạn tôi yêu quý nhất cũng là những người của giới âm nhạc. Bố tôi là nhạc sĩ, còn mẹ là danh ca, em trai út của tôi cũng là ca sĩ... thi thoảng, tôi cũng muốn mình thử quay lại làm ca sĩ... nhưng đấy chỉ là nghĩ thầm thôi...

    Với đàn ông, tôi hay thất vọng. Tôi sống quá lãng mạn mà họ lại có vẻ thiếu... kiên nhẫn. Tôi tự thấy mình là một phụ nữ chung thủy, khi yêu tôi chỉ biết có người đàn ông của mình (tôi từng nói: Với tôi, thế giới chia làm hai nửa, một nửa là người đàn ông tôi yêu nửa kia là tất cả những người đàn ông còn lại).

    Từ ngày xửa ngày xưa... tôi là người luôn yêu thầm, không thích người khác biết tình cảm của mình, ngay cả với chồng con, tôi chỉ có thể yêu họ bằng sự chăm sóc, bằng ánh mắt, bữa cơm ngon hay những giờ phút nói chuyện, tôi không hợp với những gì rập khuôn và kiểu cách ồn ào.

    Những vẻ ngoài xúng xính hạnh phúc gia đình mang tính chất phô diễn không làm tôi hạnh phúc hơn những giây phút yên tĩnh và tôn trọng lẫn nhau. Tôi là người phụ nữ muốn được tôn trọng trước khi được yêu thương và tôi cũng cố gắng sống vì điều đó.

    Tôi không thích những người đàn ông nông cạn, kém thẩm mỹ. Cách ăn mặc của họ đối với tôi cũng quan trọng không kém gì ngoại hình và phong thái. Tôi cũng là người có máu shopping và mê xem các show thời trang, bất kỳ ở đâu.

    Với một con búp bê vải, tôi đã tập làm nhà tạo mẫu từ khi còn bé xíu... Tôi biết thêu thùa, đan len, khâu vá rất giỏi, đấy là nhờ có mẹ và bà nội truyền cho. Mẹ tôi cắt quần áo và khâu tay cực đẹp, hầu hết quần áo của chị em tôi hồi nhỏ đều do mẹ cắt và khâu tay.


    Tôi từng là Nàng Bân đan áo cho người... (lúc đó chưa phải là chồng tôi) và bây giờ là đan áo cho các con của anh ấy (tôi đã có hai con trai, 6 tuổi và 4 tuổi). Điều đó khiến tôi nhớ đến những bộ quần áo mẹ may cho chị em chúng tôi.

    Sau chiến tranh, cuộc sống còn nghèo khó, quần áo chủ yếu của chị em tôi là những tấm rèm cửa và vỏ chăn cũ. Tuy vậy, tôi thích đàn bà ăn mặc đẹp và đàng hoàng, tự tin. Tôi dị ứng với những kiểu nhõng nhẽo phiền phức và luộm thuộm của nữ giới... Biết làm sao được. Tôi là đàn bà... "nam tính" mà!

    Tôi cực mê các loại "phụ tùng"... vòng nhẫn, dây xích, túi xách và đặc biệt là giày dép... Rất mê, nhưng lại không mấy khi dùng hết chúng được. Ca sĩ Tùng Dương, cậu em đáng yêu của tôi thỉnh thoảng lại trang bị cho lúc thì chiếc vòng gỗ rất ngầu, khi thì sợi dây thừng đeo cổ với một miếng gốm trông rất "phiêu"...

    Tôi từng dựng giữa nhà một cây "kim chi ngọc diệp" để treo lên đó những chiếc vòng đeo cổ mà tôi thích. Tôi cũng rất mê trang trí nội thất, trồng cây và cắm hoa. Tôi thích quá nhiều thứ đúng không? Hồi còn "xuân" tôi thích đồ Nafnaf còn bây giờ thích đồ Converse. Thực ra, thích vì thấy nó gần gũi chứ không phải là đồ hiệu hay đánh bóng cho mình.

    Tôi có một bí mật. Đấy là tôi rất hay khóc thầm một mình. Lý do thì có quá nhiều. Thử tưởng tượng một cô bé mất cha từ năm lên 9 tuổi như tôi, trôi dạt cùng mẹ đi khắp mọi miền đất nước hát lang thang để kiếm sống nuôi con, biết bao khó khăn vất vả đã cuốn tôi đi. Đối diện với bao lời đàm tiếu. Tôi đã phải tự khẳng định mình rất khó khăn.

    Khi nhỏ, học giỏi thì các bạn bảo là tại vì là con Thanh Hoa, các thầy nâng đỡ. Khi lớn, ở đại học các bạn bảo vì tham gia văn nghệ cho trường đạt huy chương nên thành tích học tập cao. Đi làm phóng viên báo cũng có lời đàm tiếu: vì bố mẹ nó quen biết với nhiều người nên được đỡ đầu.

    Tôi rất khổ sở vì phải sống chung với tin đồn và sự ác miệng. Cuộc sống đã ưu ái cho tôi rất nhiều vạ miệng? Điều đó đeo đuổi tôi như một định mệnh cho đến tận ngày hôm nay. Tôi cũng "có duyên" với những cú điện thoại chửi mắng ghen tuông của các bà xã nào đó...

    Tôi không thể đầu hàng cuộc sống vì những chuyện cỏn con và xấu xa, không xứng đáng. Tôi ghét nhất tính đố kỵ và đặt điều tuy vẫn phải nghe những câu chuyện được thêu dệt về mình và... còn biết làm gì hơn ngoài lặng lẽ khóc?

    Theo Mốt

    VietBao.vn
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Người đàn bà... nam tính

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Người đàn bà... nam tính bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Nguoi dan ba nam tinh ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Người đàn bà... nam tính ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Văn Hóa của chuyên mục Văn Hóa.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - VĂN HÓA - TIN VĂN HÓA