Hồi ức của một trung sĩ về D-Day

Thứ tư, 02 Tháng sáu 2004, 08:00 GMT+7
  • Ảnh chụp Bernard Morgan năm 1944.
    Ảnh chụp Bernard Morgan năm 1944.

    Năm 1944, Bernard Morgan tròn 20 tuổi và thuộc Không lực Hoàng gia Anh. Vào D-Day, anh đã chứng kiến làn sóng các binh sĩ đổ bộ lên bờ biển Normandy từ những con tàu dưới làn đạn. Và nhiều người đã không lên được đến bờ. Morgan là người nhìn thấy những tử sĩ đầu tiên.

    Đêm trước D-Day, chúng tôi thả neo bên ngoài đảo Wight. Trên đường tới đây, chúng tôi đã có một trận bóng giao hữu với quân đội. Không một ai trong số chúng tôi biết mình sẽ làm gì cho đến tận khi đã ở giữa eo biển.

    Các sĩ quan phát cho chúng tôi những cuốn handbook về Pháp với những cụm từ tiếng Pháp để chúng tôi có thể giao tiếp với người Pháp và để chúng tôi có thể gọi đồ ăn.

    Chúng tôi không cảm nhận được hiểm nguy. Là một chàng trai trẻ, bạn chắc chắn ngây thơ và chẳng sợ hãi gì.

    Nhưng tôi nhớ một linh mục đến chỗ chúng tôi và tiến hành nghi lễ nhà thờ rất long trọng. Đó là bài thánh ca Những binh sĩ Thiên chúa Tiến lên phía trước.

    Những viên đạn bay

    Chúng tôi đến bờ biển Normandy vào lúc 03h:00. Chặng đường đến đó đã được tàu quét thủy lôi làm quang. Bất cứ nơi nào bạn nhìn, bạn cũng thấy hàng đàn máy bay xung quanh và ngay trên đầu.

    Những tàu chiến phía sau chúng tôi nã đạn vào Bức tường Atlantic của Đức để bộ binh đổ bộ lên bờ lúc 05h:00. Quân Đức bắn trả. Khi bạn nhìn những viên đạn bay vào buổi đêm, cảnh tượng trông như màn trình diễn pháo hoa.

    Khi trời sáng, chúng tôi chỉ cách bờ một quãng ngắn, ngay gần Bờ biển Vàng, và nhìn bộ binh đổ bộ.

    Cảnh tượng buồn

    Tôi nhớ là đã nhìn thấy những xác chết nằm rải rác trên bãi biển. Một số người bị giết ngay trong đợt đổ bộ đầu tiên. Họ làm mồi cho đạn Đức. Số khác bị thủy triều quét đi vì tàu của họ bị mắc kẹt. Thật buồn là nhiều người còn chưa lâm trận bởi họ rơi xuống nước và nước thì quá sâu.

    Có lẽ nước chỉ sâu khoảng 1,2m nhưng mực nước đó là đáng kể khi bạn phải mang trên vai một ba lô nặng và một khẩu súng lớn. Nhiều người bị nước cuốn trôi. Một số người cố tìm cách lội vào bờ nhưng chúng tôi biết là họ không có cơ hội. Giờ tôi vẫn có thể hình dung rõ ràng họ đang ở đó.

    Có một nhóm chịu trách nhiệm thu thập các thi thể càng nhanh càng tốt và đưa họ lên đất khô và kiểm tra danh tính của những người này.


    Khi đó tôi chỉ mới 20 tuổi và đó là những xác chết đầu tiên tôi nhìn thấy trong đời. Đó là một đêm như bao đêm khác nhưng là một đêm buồn.

    Chúng tôi ở ngoài khơi dưới một mái che gần như cả ngày và lúc nào cũng thấy đạn bay.

    Đạn pháo được thả xuống tàu của chúng tôi nhưng không ai bị thương. Khi mà bạn lúc nào cũng nhìn thấy đạn, bạn có thể không nghĩ rằng chúng là dành cho bạn. Chúng tôi bảo nhau rằng cảnh tượng đó thật tuyệt vời và rằng thật tuyệt khi tham gia quân ngũ dù nghề này rất nguy hiểm đối với những người tấn công đầu tiên.

    Họ rất dũng cảm nhưng cũng như chúng tôi họ không có sự lựa chọn. Không có đường rút lui, không được phép nói "xin lỗi tôi không thích".

    Chúng tôi đã không nghĩ đến việc người Đức nhìn nhận sự việc như thế nào. Nhiệm vụ của họ là giết chúng tôi và nhiệm vụ của chúng tôi là hạ sát họ.

    Cuối cùng chúng tôi lên bờ lúc 18h30. Con tàu thả neo và người đứng đầu hòn đảo và quân cảnh trên đảo chỉ huy chúng tôi. Bạn phải di chuyển như chớp và sẵn sàng cho những đợt đổ quân mới.

    Địa ngục trần gian

    Chúng tôi tiến đến chỗ đóng quân, như một bãi đậu xe. Chúng tôi muốn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, nhưng không di chuyển vào sâu trong đảo được cho đến tận khi quân cảnh dọn đường.

    Nếu những thiết bị bí mật bị thu mất, mọi thứ của đơn vị tôi có thể bị phá hủy. Trên bãi biển chẳng khác nào địa ngục trần gian. Những viên đạn vẫn được bắn ra không ngừng. Bạn có thể không nghĩ rằng những loạt đạn có thể được bắn ra nhiều đến thế nhưng sự thật là đạn được bắn ra không ngừng.

    Tôi đã viết nhật ký trong suốt thời gian cuộc chiến. Vào D-Day, tôi viết về thời tiết, thức ăn và một số chuyện riêng tư.

    Ngọc Sơn (theo BBC)

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Chủ đề liên quan: Hồi ức của một trung sĩ về D-Day

    Nhận xét tin Hồi ức của một trung sĩ về D-Day

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Hồi ức của một trung sĩ về D-Day bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Hoi uc cua mot trung si ve D Day ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Hồi ức của một trung sĩ về D-Day ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tìm Hiểu của chuyên mục Thế Giới.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI - TÌM HIỂU