Tôi đi xăm

Thứ ba, 14 Tháng ba 2006, 16:48 GMT+7
  • Gặp lại H - cô bạn thời phổ thông, tôi ngạc nhiên đến sững sờ. Không phải bởi cái áo cổ rộng hoác trong những ngày cuối đông lạnh lẽo mà bởi hình xăm con nhện đen ngòm ở bên cổ.

    Toi di xam
    Một hình xăm trên cổ
    Thấy tôi trợn mắt nhìn mãi, H phẩy tay cười: “Bà đúng là nhà quê, bây giờ đi xăm là mốt của cánh con gái Hà thành đấy. Muốn thử không, tôi đưa đi!”.

    Xăm ngực, xăm cổ … mới sành điệu

    Hiện nay đối với phái nữ, xăm như một thú chơi thời thượng. Những hình thù nho nhỏ nằm ở những nơi khá nhạy cảm sẽ tạo cảm giác “sốc” cho bất cứ ai nhìn thấy.

    H sành điệu giảng giải: “Mình xăm hình này từ hồi mới thịnh, xăm ở một quán “cò con” nên không được đẹp lắm còn bây giờ có nhiều quán xăm có nghề, thích hình gì cũng có, thích màu nào cũng OK!”.

    Tôi theo chân H đến một quán cơm bên đường Mã Mây. Chưa kịp ngồi xuống H đã hất mặt ra dấu. Thì ra ở đây hộp đựng đũa nào cũng dán kín 4 mặt quảng cáo xăm hình - TATTOO số 5 Lương Ngọc Quyến.

    Không tìm được cửa hàng xăm, tôi gọi vào số máy 0983166... ghi trên tờ quảng cáo. Một giọng đàn ông tự xưng là Huần trả lời khá cảnh giác: “Em muốn xăm hả? Gọi theo số máy 0983028... hoặc số 0905238... gặp anh Khánh nhé. Số 5 Lương Ngọc Quyến à? Địa chỉ “ma” đấy!”.

    Toi di xam
    Quảng cáo xăm hình tại một quán cơm trên đường Mã Mây
    Tôi gọi vào hai số máy được chỉ dẫn, lắng nghe cái điệp khúc quen thuộc: “Thuê bao quý khách nằm ngoài vùng phủ sóng...”. Đành gọi lại cho người đàn ông tên Huần. Lần này giọng đầu dây bên kia có vẻ cởi mở hơn: “Không gọi được à? Chắc thằng này lại đổi số rồi. Thôi, muốn xăm cứ đến thẳng số 17 Cửa Nam nhé”.

    Tôi cùng cô bạn diện một bộ cánh thật mốt vòng xe đến địa điểm được chỉ dẫn. Một ngôi nhà nhỏ nằm giữa con phố ồn áo náo nhiệt.

    Nhìn từ ngoài vào, không ai có thể nghĩ đây là địa điểm xăm cả nếu không chịu khó ngẩng đầu cao hết cỡ để thấy cái biển quảng cáo nằm chót vót trên cao và bị cây cối che khuất tầm nhìn.

    Cô nhân viên trẻ măng với vẻ mặt xởi lởi: “Ở đây xăm bằng công nghệ mới, không đau đâu”. Tôi hỏi: “Có đảm bảo không chị?”. “Em yên tâm, mỗi lần xăm đều lấy kim xăm mới chỉ dùng một lần!”.

    “Vậy xăm hình con bọ cạp ở mu bàn tay bao nhiêu?”. “Khoảng 700.000 đồng đến một triệu, còn tuỳ vào độ lớn nhỏ của hình xăm”. “Nếu sau này muốn xoá thì phải mất bao nhiêu tiền?”.

    “Khoảng từ 1,5 -2 triệu”.

    Cũng theo cô nhân viên thì ngoài xăm vĩnh viễn ra ở đây còn có công nghệ phun hình xăm màu đang rất thịnh với lợi thế không đau đớn, lưu lại trên da khoảng 1 tuần lại dễ thay đổi khiến dịch vụ này rộn lên như một trào lưu. Vì biết không gây đau đớn, nhanh phai và cũng vì tò mò tôi lật tập catalogue, chọn đại một hình hoa văn, vén tay áo lên.

    Không giống như trong TP.HCM, hình mẫu được in trên tờ giấy than, sau đó in lên da lưu lại và người ta tỉ mẩn đưa cây bút vẽ theo từng nét từ đơn giản đến phức tạp. ở đây hình mẫu được dính lên da và người ta lấy dụng cụ bằng inốc như súng phun nước của trẻ con rồi bắt đầu phun cả mực và gió vào hình để mau khô.

    Vừa xịt cô nhân viên vừa giảng giải: “Mực này được nhập từ nước ngoài về, một lọ nhỏ cỡ chai thuốc nhỏ mắt cũng khoảng 2-3 triệu đồng còn hình mẫu cũng được đặt mua từ bên đó và tải qua mạng về đấy”.

    Chỉ sau chừng 10 phút, hình xăm hoa văn kích thước 3cmx9cm trên cổ tay tôi đã hoàn thành, với giá 100.000 đồng. Cũng với những hình này nếu hoạ tiết phức tạp và kích thước lớn hơn giá cả có thể lên tới trên 300.000 đồng.

    Theo lời cô nhân viên, ngày nào cũng có khoảng chục lượt khách tới đây để xăm mình hoặc phun hình gồm rất nhiều thành phần nhưng đa số hiện nay là nữ ở độ tuổi ômai và thanh thiếu niên: “Em cứ kỳ thị chứ con gái xăm bây giờ là chuyện... nhỏ. Các hình xăm nho nhỏ ở trên mu bàn tay, trên ngực, cổ, cạp quần... Cứ quần bò cạp trễ, áo hai dây vào, “chiến” phải biết!”.


    Thú chơi thời thượng

    Xăm giờ đã trở thành một thú chơi thời thượng. Nó len lỏi đến mọi ngõ ngách và mọi thành phần. Không phải chỉ giới “anh chị” xăm để phân biệt đẳng cấp ngôi thứ, cũng không phải những tay chơi xăm để khẳng định mình mà ngay cả con gái cũng đi xăm.

    Không xăm ở lưng, tay hay ngực như cánh đàn ông, con gái “độc chiêu” hơn, tức là xăm ở những nơi nhạy cảm mà chỉ cần nhìn sơ cũng thấy.

    H hiện đang là thư ký cho một Cty TNHH ở Hà Nội cười: “Mất gần 1 triệu và hơn 1 tuần đau nhức, khó chịu mới có được hình con nhện “độc” thế này... Sợ gì người ta nói ra nói vào chỉ cần mình thích là được”.

    Còn T cô gái tỉnh lẻ lên Hà Nội học tâm sự: “Dù đã cố gắng đi làm thêm để mua... quần áo đúng mốt nhưng vẫn bị coi là dân tỉnh lẻ. Giờ thì khác rồi...”. Quả thật là khác hẳn. Từ khi xăm hình con tắc kè ở chân, T không còn bị gọi là “T Nghệ” (quê T ở Nghệ An) mà giờ bạn bè gọi T là “T tắc kè”.

    Với V, cô bé 15 tuổi đang học trường PTTH Phương Nam đang sở hữu một hình hoa văn sau cạp quần rất hồn nhiên: “Nhóm em có 3 đứa, đứa nào cũng xăm cả, chẳng nhẽ em lại thua chúng nó. Thế này mới sành điệu chị ạ!”. “Em lấy tiền đâu để đi xăm?”. “Hình xăm này hơi bị công phu mất cả triệu đồng. Em lấy tiền lì xì và cả tiền mẹ đưa đóng học mới đủ”.

    Một hình xăm con bọ cạp trên cổ hay con bướm ở mu bàn tay, bông hồng ở trên ngực hay con tắc kè ở mắt cá chân... với nhiều cô gái đấy chính là cách thể hiện đẳng cấp, khẳng định mình. Nhưng với thú chơi sành điệu theo kiểu phá cách như một số cô gái trẻ hiện nay quả thật đã gây “sốc” cho rất nhiều người.

    Sành điệu hay dại dột?

    Không còn cái kiểu xăm thô sơ mà đám con trai vẫn tự xăm cho nhau bằng cây kim hoặc dao lam với một ít mực Tàu, con gái đi xăm công phu hơn và tất nhiên là tốn kém hơn. Một hình xăm nhỏ 3cmx4cm phải mất cả tiếng chịu đựng đau đớn với số tiền lên tới 1-2 triệu đồng.

    H dẫn tôi đi vòng vèo xe qua một số địa điểm xăm lậu (tức là những địa điểm xăm không có biển) nằm rải rác trong những con hẻm nhỏ ở các khu tập thể Kim Liên, khu tập thể Trương Định hay dưới chân cầu Long Biên... nhưng đa số các quầy này đều nhận khách quen cho “an toàn”.

    H có vẻ hiểu biết: “Ở những khu vực này xăm rẻ hơn một nửa so với các quán trưng biển nhưng họ xăm cũng có nghề lắm. Chỉ tội muốn xăm phải tự đem kim xăm đến”.

    “Sao phải thế?”

    “Không an toàn. Hồi trước mình xăm của “lão” Q trong xóm, giờ cả hai vợ chồng đều bị bắt vì buôn lậu ma tuý rồi. Chẳng biết “lão” có bị bệnh gì không!” - H rùng mình nói.

    Thế mới thấy được cái nguy hại của thú chơi sành điệu này. Với một cây kim nho nhỏ nếu không chú ý cảnh giác nó sẽ dễ dàng trở thành công cụ làm lây lan những căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm.

    Trường hợp của T còn đáng trách hơn. Dù đã là sinh viên nhưng T không có những kỹ năng tối thiểu để phòng tránh các căn bệnh lây nhiễm qua máu.

    Xăm ở một địa điểm lậu lại không biết cần phải mang theo kim xăm nên T dùng chung với người xăm trước. Chỉ đến khi tôi hỏi, cô mới tá hoả. Sau một đêm mất ngủ T phải bỏ một khoản tiền không nhỏ vào bệnh viện thử máu.

    Còn V, khi nhà trường gửi thư về cho phụ huynh nhắc nhở đóng tiền học phí. Sau một hồi nói dối vòng vo, V đành thú thật mọi chuyện. Mẹ V suýt té xỉu khi nhìn thấy hình xăm đen ngòm nơi cạp quần của con gái.

    Một trận đòn thừa sống thiếu chết và chính mẹ V dắt tay cô con gái đến bệnh viện nhờ xoá vết xăm. Vết sẹo để lại sau vụ xoá hình xăm có lẽ sẽ luôn ám ảnh V cả đời cho một lần “trót dại”.

    Nguyễn Thanh Thuỷ

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Tôi đi xăm

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Tôi đi xăm bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Toi di xam ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Tôi đi xăm ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Thanh Niên Việt Nam của chuyên mục Thế Giới Trẻ.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI TRẺ - THANH NIÊN VIỆT NAM