Hoa hướng dương không cần mặt trời (Kỳ 2): Cha tôi

Thứ ba, 29 Tháng tám 2006, 06:01 GMT+7
  • Hoa huong duong khong can mat troi Ky 2 Cha toi
    Tôi cùng người mẹ thân yêu. Hai mẹ con sống rất vui vẻ lạc quan! Mẹ tôi là người mẹ vĩ đại nhất trên thế giới này!
    Tiffany (biệt hiệu của Trần Tử Khâm - TT) có thể bình thản kể chuyện mình bị cưa chỗ này, bị vá chỗ kia; Tiffany càng bị đau thì càng cười rất vui! Nhưng hễ nhắc đến cha thì Tiffany lại thấy bùi ngùi. Cha là một vùng rất nhạy cảm, rất đau buồn trong tâm hồn Tiffany.

    Kỳ 1: Cô bé ngoan

    Cha và con gái

    Tôi dần quen với cuộc sống mới ở trường trung học, cũng tìm lại được sự tự tin ngày trước, lại duy trì thành tích học tập thuộc tốp ba người đứng đầu lớp. Cuối học kỳ II năm học đầu tiên, tôi được xét chọn là học sinh gương mẫu và còn được cử vào nhóm dự thi học sinh gương mẫu của niên khóa này.

    Nói không ngoa tí nào: tôi dự thi, nhưng cha tôi còn căng hơn cả tôi: nào là in tờ quảng cáo cho tôi, nào là đi mua băngrôn cho “thí sinh” là tôi đeo. Tôi choàng nó vắt chéo qua người, đi từng lớp để vận động các bạn bỏ phiếu cho! Cảm giác ấy vừa vinh dự vừa náo nức thật tuyệt vời!

    Học kỳ I năm học 2 tôi tham gia thi môn văn toàn trường và giành được giải tư. Cha tôi đã có ảnh hưởng rất sâu đối với môn văn của tôi. Ông nói văn chương không nhất thiết phải là những câu chữ mượt mà bay bổng, nhưng nhất định phải thể hiện sự thành thật tự đáy lòng; nếu chính ta không xúc động mà viết ra nó thì nó không thể làm cho bất kỳ ai rung động!

    Cha tôi rất ham đọc sách, tủ sách của nhà tôi xếp đầy sách mà cha tôi mua. Cha tôi rất ham viết, gửi bài, thậm chí đã được in vài tác phẩm. Từ nhỏ tôi đã nhiều lần chứng kiến cảnh đêm khuya thanh vắng cha tôi cặm cụi ngồi bên bàn với ngọn đèn, cây bút và một tập giấy, rất miệt mài say sưa.

    Cha tôi chào đời khi ông nội tôi đã mất, nên thời thơ ấu của cha tôi rất thanh bần, gia cảnh khó khăn nên cha tôi phải nghỉ học giữa chừng. Không được tiếp tục học lên là một nỗi nuối tiếc của cha tôi.

    Vì vậy cha tôi rất coi trọng việc học hành của các con, chỉ mong các con ham học; cha tôi luôn luôn hết lòng động viên chúng tôi. Tôi còn nhớ hồi xưa còn bé, hễ tôi đọc thuộc một đoạn Tam tự kinh hoặc một bài thơ Đường, cha tôi liền thưởng ngay mấy đồng để ăn quà! Hồi tôi học tiểu học, cha tôi được đi học lớp chuyên tu ở trường tại chức công nghiệp cao cấp, cha tôi ban ngày đi làm, buổi tối đi học, và còn là một lớp trưởng được các thầy, các bạn rất yêu mến.

    Khi học năm lớp 6 tiểu học tôi phải lên bàn mổ lần thứ ba, cũng là dịp cha tôi sắp phải thi tốt nghiệp. Hồi ấy đêm đêm cha tôi thường ở bên tôi trong bệnh viện, tay cầm cuốn sách viết về bệnh ung thư. So sánh với sự nghiêm túc và miệt mài ấy, tôi tự thấy mình còn kém cỏi thật đáng hổ thẹn!

    Có lẽ vì phải vừa học vừa làm lại vừa phải trông nom tôi, cha tôi đã quá vất vả. Khi tôi học năm 2 trung học thì cha tôi mắc bệnh và phải xin nghỉ dài hạn để dưỡng bệnh.

    Nghỉ dưỡng bệnh, lẽ ra cha tôi phải ở nhà nhiều hơn; nhưng vào các buổi trưa cha tôi lại thường xách cặp lồng thức ăn đến hành lang ngoài cửa lớp học chờ tôi tan học. Cha tôi mỉm cười đón tôi, lòng tôi thấy ấm hẳn lên như có một luồng hơi nóng đang lan tỏa khắp người. Tôi như muốn kêu lên: “Đây là người cha thân yêu nhất, vĩ đại nhất của tôi!”.

    Hai cha con chúng tôi có rất nhiều điểm chung, ví dụ đều cùng thích hát. Nhà tôi có rất nhiều băng karaoke, lúc nào cũng có thể mở ngay để cùng hát. Giọng của tôi cũng kha khá, cho nên khi hát các bài nam nữ hát xen, tôi luôn luôn là bạn diễn rất ăn ý của cha tôi. Hai cha con có thể say sưa hát hết bài này sang bài khác không biết mệt là gì!...

    Còn nhớ một lần tôi tan học trở về, lúc này mẹ tôi vừa ra phố chỉ mình cha tôi ở nhà; ông rất yếu và gầy, đang nằm trên giường. Cha tôi buồn bã nói với tôi: “Rồi đây các con đều phải cố gắng lên, cha không thể chăm sóc các con được nữa đâu!”. Tôi bỗng thấy choáng váng như sét đánh bên tai, đau xót không nói nên lời, tôi gắng kìm hai hàng nước mắt rồi chạy về phòng mình.

    Tôi rất muốn thưa với cha rằng “con sẽ gắng kiên cường“ nhưng không sao nói được. Hai mắt tôi nhòa lệ, tôi mở cuốn nhật ký ghi lại câu nói vừa rồi của cha.

    Mùa đông lạnh lẽo nhất đời

    Đợt thi giai đoạn ba của học kỳ 1 năm 2 trung học đã kết thúc. Vừa mới nghỉ đông được vài hôm thì bệnh tình của cha tôi bỗng rất tồi tệ. Ông không thể nói được nữa, toàn thân run lẩy bẩy. Tôi vô cùng lo sợ, chị tôi vội gọi điện 119 mời xe cấp cứu.

    Cha tôi được đưa ngay vào phòng cấp cứu. Vì cha tôi quá gầy nên cặp nhiệt kế ở nách một lúc lâu vẫn không thể đo được thân nhiệt. Hình như cha tôi định nói với tôi câu gì đó, nhưng vì ông quá đuối sức nên không thể nói; tôi cũng không hiểu ông nói gì. Ông mở to mắt nhìn tôi, thở dài và mỉm cười. Tôi đau buồn đến cùng cực! Tại sao tôi lại không nghe thấy? Tại sao?...


    Khắp người cha tôi là đủ các thứ ống dẫn kỳ quái, hai tay bị buộc băng vải, vùng cổ bị trích một lỗ thủng và luồn một ống dẫn vào đó. Tôi rất thương cha, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào không sao nói được một lời.

    Cô y tá nói vì cha tôi không thật tỉnh táo, đã vài lần định giật bỏ các ống truyền dịch nên đành tạm “trói“ hai tay ghì vào thành giường để bảo đảm an toàn.

    Tôi không thể tin rằng thân hình gầy gò còm nhom như một con cừu nhỏ nằm bất lực trên giường kia lại là người cha thân yêu của tôi. Trong tâm trí tôi, cha là một người khổng lồ oai vệ lực lưỡng, che chở mọi bão tố hiểm nguy cho tôi kia mà! Cha đã không còn sức mạnh từ bao giờ vậy? Ông đã trở nên yếu ớt từ lúc nào để đến nỗi không bảo vệ được chính mình nữa thế này?

    Đến giờ qui định, chiều hôm đó chúng tôi lại vào thăm cha tôi. Thật kỳ diệu, cha tôi bỗng lại nói được! Ông nói mình cảm thấy khỏe lên nhiều, không thấy đau đớn khổ sở, đã rất dễ chịu rồi! Nghe cha nói thế tôi vui sướng vô cùng, có lẽ những lời cầu nguyện của tôi đã trở thành sự thật?! Ông trời đã rủ lòng thương xót, cho cha tôi được bình phục rồi đây!

    Nhưng khi đi ra ngoài buồng bệnh, tôi nghe thấy các cô bác người nhà đang thì thầm, e rằng đó là hiện tượng “hồi quang“ cũng nên: vì con người ta lúc sắp ra đi linh hồn sẽ từ từ rời thể xác, làm giảm bớt đau đớn cho con người.

    Tôi nửa tin nửa ngờ, và không ngớt tự nhủ: “Không đúng! Cha còn chưa chứng kiến các con trưởng thành, cha còn chưa nhìn thấy chân tôi khỏi hoàn toàn thì cha sẽ không nỡ nào bỏ chúng tôi, nhất là không nỡ bỏ tôi mà đi!”. Tôi không ngừng thầm cầu nguyện cho cha tôi, cầu xin ông trời đừng đưa người cha thân yêu của tôi ra đi.

    Nhưng có lẽ ông trời không nghe thấy lời tôi cầu xin. Ba giờ chiều hôm đó, cô y tá vội vã chạy ra bảo chúng tôi hãy vào ngay với cha. Tim tôi bỗng thắt lại, toàn thân run rẩy, chạy nhanh vào phòng. Các bác sĩ đang khẩn trương cấp cứu, còn cha tôi thì không có một phản ứng nào. Lòng tôi thầm gọi: “Cha ơi, con xin cha hãy mở mắt nhìn con đi!” nhưng người cha thân yêu của tôi mắt vẫn nhắm nghiền; thế rồi máy đo nhịp tim bỗng “cạch” một tiếng, tim cha tôi đã ngừng đập, ông đã tắt thở.

    Chiều 21-1-1993, khi mọi người đang vui vẻ chuẩn bị đón tết, cả nhà quây quần đoàn tụ thì người cha vô cùng thân yêu đã vĩnh biệt chúng tôi.

    Tôi còn nhớ hồi tôi còn bé, cha tôi thường hay sang Nhật Bản công tác. Lúc về nước ông không bao giờ quên mua cho chúng tôi rất nhiều thứ quà. Những ngày nghỉ ông thường dẫn ba chị em tôi đi chơi; các khu vui chơi giải trí lớn, các điểm du lịch đều từng in dấu chân vui vẻ của chúng tôi. Cha tôi rất vui tính và dí dỏm, thường hay đùa chúng tôi cười như nắc nẻ.

    Những ngày tháng ngọt ngào vẫn như đang còn đây, nhưng tôi lại không bao giờ nhìn thấy cha tôi nữa. Tôi vẫn chưa kịp trưởng thành để cố gắng làm việc, kiếm được nhiều tiền để mời cha đi chơi và phụng dưỡng cha. Tôi vẫn chưa kịp lớn cho chân mau được bình phục để cha khỏi phải lo lắng cho tôi. Tôi vẫn chưa kịp trưởng thành để có gia đình ổn định, rồi sinh con cái, để cha tôi được nhìn thấy tôi hạnh phúc trọn vẹn.

    Vốn luôn trông chờ ở cha giúp thì từ nay tôi đã mãi mãi mất đi chỗ dựa. Tôi thấy mình cô độc không biết bấu víu trông cậy vào đâu. Tôi hiểu rằng từ nay không còn ai che chở mọi phong ba bão tố mây đen trên bầu trời cho mình nữa. Cái tết năm đó là một mùa đông lạnh lẽo nhất đời tôi.

    Năm nay cả nhà tôi đến Bát Lý viếng thăm cha tôi. Mẹ tôi rất vui, nói với cha tôi: “Sách của con gái chúng ta sắp ra mắt!” và hẹn với ông khi nào sách được in sẽ cầm đến trình với cha tôi. Cô con gái ngày trước thường chứng kiến người cha đêm khuya chong đèn miệt mài, nay đã dùng cuộc đời của mình viết nên cuốn sách. Tôi vẫn nhớ lời cha tôi dặn dò tôi hãy dũng cảm lên! Tôi cũng rất vui mừng nói với cha: “Thưa cha, con đã làm được ạ!”.

    TRẦN TỬ KHÂM

    _________________________

    Con đã làm được ạ! Để nói được câu nói đơn giản ấy với người cha thân yêu, cô con gái nhỏ ngày nào đã phải đi trên một con đường dằng dặc những đau đớn.

    Hơn 10 năm sau ngày cha mất cũng là hơn 10 năm Trần Tử Khâm phải vật lộn để giành giật lại sự sống của chính mình...

    Kỳ tới:Ba cực hình trong lịch sử

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Hoa hướng dương không cần mặt trời (Kỳ 2): Cha tôi

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Hoa hướng dương không cần mặt trời (Kỳ 2): Cha tôi bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Hoa huong duong khong can mat troi Ky 2 Cha toi ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Hoa hướng dương không cần mặt trời (Kỳ 2): Cha tôi ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Nhịp Sống Trẻ của chuyên mục Thế Giới Trẻ.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI TRẺ - NHỊP SỐNG TRẺ