Minh Thuận và những ký ức không quên

Thứ tư, 27 Tháng sáu 2007, 08:10 GMT+7
  • Minh Thuan va nhung ky uc khong quen

    Minh Thuận không nói gì nhiều về cuộc sống hiện tại của mình. Anh đắm chìm trong nỗi nhớ về những ngày có lẽ không thể quên trong sự nghiệp ca hát với nhiều ký ức chưa từng tiết lộ với bất kỳ ai.

    Gặp Minh Thuận tại một quán cà-phê trên đường Đồng Khởi, Q.1, TPHCM, vào buổi tối, chúng tôi đã được nghe những chuyện kể thực sự thú vị của anh. Chuyện hấp dẫn đến nỗi tới giờ quán đóng cửa mà chúng tôi vẫn xin ngồi thêm 30 phút.

    Không xuất cảnh cùng gia đình vì muốn ở lại Việt Nam làm ca sĩ

    Ngay từ hồi học cấp II, tôi đã được ba mẹ cho học đàn, hát, nhảy và múa. Thực ra tôi học mỗi thứ một chút, không chuyên về cái gì nhưng cũng biết nhiều hơn các bạn cùng sinh hoạt trong đội thiếu nhi. Lên cấp III, tôi tham gia vào nhóm ca khúc chính trị TPHCM và bắt đầu đi theo con đường ca hát từ rất sớm.

    Học lớp 10, tôi đã có show đi hát và kiếm được tiền, đến năm lớp 11 thì không cần xin tiền ba mẹ nữa, kể cả tiền ăn sáng. Trước đây ba mẹ sợ tôi mê hát mà chểnh mảng học hành nên đã không cho tôi hát và ra điều kiện: nếu cứ đi hát nữa sẽ cắt luôn 1.000 đồng tiền ăn sáng. Tôi đã phải giấu đồ biểu diễn trong giỏ để đi hát và khi nào cần may đồ mới hoặc chi tiêu, tôi xin trưởng nhóm ứng tiền quỹ ra trước. Cát-xê đi hát được 1.500 đồng thì uống ly si-rô đá 700 đồng coi như mất nửa lương, nửa lương còn lại để trả nợ.

    Thích và mê hát nhưng để theo con đường chuyên nghiệp và tạo dựng tên tuổi lớn, đó là những điều tôi thấy xa vời vô cùng. Lý do vì lúc ấy tôi thấy mình... nhỏ con quá nên không dám ôm mộng. Nhìn các sao thời đó như Thy Nga, Nguyễn Chánh Tín, Anh Khoa, Nhật Trường, ai cũng to cao nên tôi càng mất tự tin. Vậy mà tuổi trẻ cho mình chút liều mạng, vẫn cứ đi và dấn thân cho dù chẳng biết tương lai sẽ về đâu.

    Năm 22 tuổi, cả gia đình chuẩn bị giấy tờ đi Mỹ nhưng tôi vẫn quyết định ở lại Việt Nam để theo nghề hát. Thấy tôi cương quyết ở lại, ba tôi rất giận, ông thậm chí còn bảo sẽ từ tôi nếu không thay đổi ý định. Thực tình lúc ấy tôi rất buồn. Mẹ mất rồi, tôi chỉ còn ba và 9 anh em lại ở Mỹ hết, không biết bao giờ mới gặp lại nhau vì vào thập niên 80 của thế kỷ trước, mọi thông tin liên lạc, chuyện đi lại giữa hai nước không dễ dàng.

    Minh Thuan va nhung ky uc khong quen


    Tôi cũng chẳng lý giải được tại sao mình lại gan đến thế, thậm chí không biết ngày mai ăn uống thế nào, một ngày có mấy bữa ăn mình có lo nổi hay không mà vẫn ở lại. Có lẽ số phận là vậy.

    Tôi cũng ít nhiều được tổ đãi, vào nghề hát tương đối dễ dàng và sau một thời gian phấn đấu đã thành công khi được đứng chung sân khấu với nhiều ngôi sao lớn mà tôi từng hâm mộ. Tôi may mắn sống được bằng cả show diễn lẫn việc sản xuất album.

    Tình cảm của khán giả là động lực để tôi tự tin đi đến cùng đam mê

    Trong suốt 23 năm đi hát, tôi chưa từng bỏ 1 lá thư hay món quà nào của khán giả. Ở nhà hát có đến 2 phòng để lưu trữ các album, bài hát, hình ảnh, quà tặng, gấu bông và thư từ của khán giả.

    Tôi cất giữ cẩn thận những lá thư của khán giả trong 6 va-li, mỗi va-li chừng vài nghìn thư. Tôi đã sửa nhà 2 lần và xây nhà nữa nhưng quyết không để thất lạc hòm thư nào. Tôi nghĩ, giả sử sau này mình không còn là người của công chúng nữa thì ngồi 3 năm đọc vẫn chưa hết thư, trong đó có cả thư của những người đang nổi tiếng bây giờ là fan của tôi ngày trước. Tôi rất tự hào về những kỷ vật này và xem đó là tài sản vô giá của cuộc đời mình.

    Tương lai không sao biết trước được, tôi chỉ mong luôn có đủ sức khỏe đi đến cùng đam mê của cuộc đời mình.

    Ai cũng có một thời được xem là vàng son trong sự nghiệp. Với tôi, đó là thời điểm của những album đến nay nhiều người vẫn thuộc lòng như Tình ca Beijing rồi Tình đầu chưa nguôi, Ta chẳng còn ai... Đó cũng chính là thời điểm mà tôi phải cầm nhà cho ngân hàng để có tiền làm đĩa mà vẫn thấy thật hạnh phúc.

    Những cột mốc quan trọng đó luôn là động lực để tôi tự tin đi hết con đường mình đã chọn.

    (Theo Phong Cách)
    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Minh Thuận và những ký ức không quên

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Minh Thuận và những ký ức không quên bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Minh Thuan va nhung ky uc khong quen ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Minh Thuận và những ký ức không quên ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Hậu Trường của chuyên mục Thế Giới Giải Trí.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI GIẢI TRÍ - HẬU TRƯỜNG