Về đâu, ngành chấn thương chỉnh hình?

Thứ ba, 31 Tháng tám 2004, 05:15 GMT+7
  • Bác sĩ thiếu trầm trọng. Bệnh nhân ám ảnh nỗi lo chờ mổ và mổ lại. Đó là ngành chấn thương chỉnh hình, gắn liền với nhịp sống đang diễn ra từng ngày.

    Bài 1. Phập phồng với sự rủi ro

    Chờ mổ dài cổ...

    Ve dau nganh chan thuong chinh hinh
    Bệnh nhân ngồi chờ khám "đông như kiến" tại một BV chấn thương chỉnh hình.

    Đứa con gái 14 tuổi của chị Nguyễn Thị Mỹ, giáo viên ở Đà Nẵng, bị xe tông. Vai em bị gãy xương đòn, phải vào bệnh viện (BV) để mổ và xếp xương lại.

    Sau khi khám, bác sĩ (BS) cho biết khoảng một tháng sau mới có thể phẫu thuật được. Hoảng hốt, bằng mọi cách, chị Mỹ thu xếp cho con mình được mổ một tuần sau đó. Chị tâm sự: "Tôi rất ngại nhờ vả, vì ngoài tiền bạc, mình sẽ phải mang ơn người ta suốt đời. Nhưng không nhờ không được. Phải chờ một tháng, các mô xương sẽ phát triển. Khi phẫu thuật, BS phải "gọt dũa" cho khớp. Con mình đau đớn, chịu sao nổi". Viễn cảnh này làm chị rùng mình...

    Còn con gái chị Lưu Thị Vân, nhà ở quận 8, TP.HCM, cũng bị tai nạn giao thông. Đưa vô BV với vết thương bên ngoài không đáng kể, BS cho quấn băng. Hai-ba ngày sau, theo lời chị Vân kể, vùng da bị tai nạn đã bắt đầu bầm đen, nổi mụn nước. BS cho biết không thể mổ ngay vì phải rút hết máu bầm.

    Mấy ngày sau, con gái chị mới được rút máu bầm và phải cắt bỏ toàn bộ vùng da ấy. Rồi BS cho biết phải ghép da rồi mới mổ. Hôm khác, BS kêu chờ mổ sẽ kết hợp ghép da. Điều khiến chị Vân bức xúc là ở chỗ: Vì sợ mổ theo chương trình phải chờ đợi nên chị đăng ký mổ dịch vụ với giá hai triệu đồng, đóng tạm ứng 700 ngàn đồng. Vậy mà từ lúc nhập viện cho đến khi chị trao đổi với phóng viên là đã hơn 20 ngày song con chị vẫn được BS hứa hẹn... sẽ mổ vào "tuần sau". Chị ngao ngán: "Cứ hẹn hoài, đến lúc con tôi được mổ chắc cái chân nó "tiêu" luôn quá!".

    Ve dau nganh chan thuong chinh hinh
    Quá tải, cả hành lang trong BV cũng chật cứng. Nhiễm trùng BV càng thêm tăng.

    Anh Vương Nhật Tiến, 32 tuổi, nhà ở Biên Hòa, Đồng Nai, làm việc tại Xí nghiệp Xây dựng số 9. Khi phát hiện bị thoái vị đĩa đệm, anh vào BV vào tháng 12/2003 để mổ lần thứ nhất. Mổ xong, anh bị nhiễm trùng, nhập viện mổ lần thứ hai vào tháng 2/2004. Lần thứ hai, tưởng đã ổn nhưng chẳng may bị nhiễm trùng lần nữa, bệnh nặng hơn, không cử động gì được. Lại bị nhiễm trùng và vào viện lần thứ ba vào tháng 7/2004!

    "Bây giờ thì nằm sấp, nằm ngửa, đứng bò gì cũng không được." - anh Tiến thốt lên "đau khổ". Bà mẹ già 75 tuổi phải theo vào BV, tắm rửa, thay quần áo cho anh. "Hồi trước chưa mổ, thấy hơi đau đau, cứ nghĩ mổ lúc nhẹ dầu sao cũng đỡ hơn. Không ngờ mổ xong thì "liệt" luôn. Nhưng biết kiện ai bây giờ. Người đông, BV dễ gây nhiễm trùng. Đổ lỗi cho Ban giám đốc BV cũng không được, mà đổ lỗi cho BS mổ càng không phải." - anh nói. Vào viện lần thứ hai, anh bán hết đồ đạc cá nhân. Tiền giường, viện phí, chưa kể tiền thuốc tính sơ sơ đã tốn khoảng 30 triệu đồng. Nghỉ việc sáu tháng, cơ quan còn du di. Nhưng khi quá 12 tháng, cơ quan đã lên tiếng nhắc nhở. Nguy cơ mất việc đang gần kề. Hiện anh đang chờ mổ lần thứ ba. Mỗi ngày chờ mổ là một cực hình đối anh...

    Các trường hợp trên chỉ xảy ra tại các BV lớn, chuyên về chấn thương chỉnh hình (CTCH) trong cả nước. Lý do: Đa số các BV tuyến tỉnh chưa lập được chuyên khoa CTCH nên bệnh nhân tự đi và bệnh nhân chuyển tuyến do "quá tầm" của BS cứ cấp tập đổ về những BV lớn.


    Tại BV CTCH TP.HCM, mỗi ngày phải mổ cấp cứu 30 ca, để lại khoảng 1/3 bệnh nhân cần mổ. Bệnh nhân phải chờ từ nửa tháng đến hai tháng mới được giải quyết. Việc chờ đợi này, theo BS Lê Phúc, phó Khoa Chi dưới BV CTCH TP.HCM, dẫn đến chất lượng điều trị giảm, tỷ lệ nhiễm trùng cao hơn, chi phí người bệnh bỏ ra ngày càng nhiều...

    Tổng kết tháng 6/2004 của BV này cho thấy trong tuần lễ cuối tháng, đã khám cho 6.167 lượt bệnh nhân. Trong đó, ngày đông nhất có 1376 bệnh nhân, ngày thấp nhất là 1.048 bệnh nhân. BV có tất cả tám phòng khám thì luôn trong tình trạng quá tải.

    Khó có thể tưởng tượng mỗi phòng khám chỉ có 17m2 nhưng phải "thầu" bốn BS, hai y tá, từ tám đến mười bệnh nhân, chưa kể người nhà của họ. Phòng khám số 4, trung bình mỗi ngày khám 200 bệnh nhân. Trung bình, mỗi bệnh nhân chỉ được khám trong vòng 3 phút. (Dù theo quy định, phải được khám trong 15 phút.)

    Nhắm mắt... đưa chân

    Ve dau nganh chan thuong chinh hinh
    Gác chân ngồi chờ...

    Chưa mổ, rất khổ. Nhưng khi được mổ rồi cũng chưa hẳn đã an tâm. Bởi ngoài trường hợp phải mổ lại do nhiễm trùng tại BV như anh Tiến, đã có nhiều trường hợp phải mổ lại do có BS xử trí không đúng, không kịp thời.

    Một bệnh nhân ở tỉnh nọ bị gãy xương vùng gối, mạch máu bị tổn thương. Bệnh nhân này không được can thiệp mổ cấp cứu kịp thời, phục hồi lưu thông máu tại địa phương, khi chuyển lên tuyến trên buộc phải đoạn chi. Cuộc đời còn lại coi như gắn liền với cái chân giả

    Tại một BV của khu vực miền Trung, bệnh nhân bị gãy xương cẳng chân thành ba đoạn nhưng dây thần kinh vẫn còn. Thế nhưng khi tiến hành nối, các BS xuyên đinh qua làm đứt dây thần kinh, gây liệt thần kinh và nhiễm trùng. Bệnh nhân này phải nằm viện chín tháng, bệnh tình không có gì khả quan mà túi tiền thì "lõm" nặng. Riêng tiền viện phí đã mất khoảng 75 triệu đồng, chưa kể chi phí phát sinh. Sau đó, quá chán nản, bệnh nhân này đành chuyển qua một BV khác. Kết quả: chỉ sửa được 60% sai lầm trước đó, sau ba tháng nằm điều trị tại nơi này. Theo lời BS thực hiện ca ấy, nếu bệnh nhân không có tiền thì chắc chắn cũng phải đoạn chi.

    Một trường hợp khác: Một anh thanh niên 19 tuổi, bị tai nạn làm gãy xương đùi, đứt dây chằng, trật khớp gối. Vào BV của một ngành, các BS làm hư. Và thế là, anh ta đi phải chống nạng vĩnh viễn!

    Tất nhiên, không phải BV nào, BS nào cũng mang đến cho bệnh nhân nỗi lo phập phồng mổ hư và nỗi ám ảnh tật nguyền. Ở nhiều BV, BS đã tạo dựng được uy tín của mình nên bệnh nhân dù xa đến mấy cũng lặn lội tìm đến. Nhiều BS giỏi đã kịp thời nối lại cho bệnh nhân một bàn tay, hay bàn chân bị đứt lìa, phẫu thuật chỉnh hình những cơ thể gù vẹo, những đôi chân so le... để sớm trả lại cho bệnh nnân một cuộc sống bình thường.

    Thế nhưng hiện nay, tỷ lệ phải mổ lại 20% là một thực tế không mấy sáng sủa. Giám đốc một BV CTCH cho biết đó là con số chung chứ chỗ ông, có đến 30-40% bệnh nhân nơi khác đến để... mổ lại!

    • Bài, ảnh: Vân Điển

    Đề tài liên quan:

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Về đâu, ngành chấn thương chỉnh hình?

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Về đâu, ngành chấn thương chỉnh hình? bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Ve dau nganh chan thuong chinh hinh ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Về đâu, ngành chấn thương chỉnh hình? ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Sức Khỏe của chuyên mục Sức Khỏe.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - SỨC KHỎE - TIN SỨC KHỎE