Võ Thiện Thanh: "Tôi đủ tỉnh táo trước mọi lời khen chê"

Thứ bảy, 07 Tháng tư 2007, 11:10 GMT+7
  • Vo Thien Thanh Toi du tinh tao truoc moi loi khen che
    Nhạc sĩ của "Chuông gió" với danh hiệu Nhạc sĩ của năm - Giải thưởng Cống hiến. (Do báo Thể thao và văn hoá tổ chức).

    Võ Thiện Thanh gần đây xuất hiện trước công chúng nhiều hơn và bớt "lì" hơn. Anh say sưa khi nói về nghề và cũng tếu một cách không ngừng khi nói về hậu phương của mình.

    Anh vừa giành giải Cống Hiến - Nhạc sĩ của năm. Một cách chủ quan, và tự tin nữa, anh thấy mình chiến thắng nhờ những lợi thế nào?

    Chúng tôi làm việc, thử nghiệm, tìm tòi là do yêu nghề chứ không phải vì bất kỳ một giải thưởng nào.Và trên con đường làm việc say mê ấy, mỗi người đi một hướng khác nhau. Giải thưởng chỉ nói lên một xu hướng này đang hợp thời, một dòng nhạc kia đang thu hút công chúng hơn, chứ không bao hàm ý nghĩa ai giỏi hơn ai. Lợi thế, theo tôi, chính là các vấn đề như: sản phẩm tung ra đúng thời điểm, sự hấp dẫn của âm nhạc giàu tiết tấu, người cộng sự đang ở thời kỳ sung mãn.

    Anh từng nói là trong thời điểm hiện tại, chỉ có Thu Minh là thích hợp nhất với dòng âm nhạc như trong “Thiên đàng”. Nếu không có Thu Minh thì một cái gì đó tương tự “Thiên đàng” có cơ hội xuất hiện?

    Trước đó tôi có thu demo dòng nhạc này ở một vài ca sĩ, kết quả thật tệ, cho đến khi gặp Thu Minh. Điều đó đã được kiểm chứng bằng thực tế, sao có thể chủ quan được chứ! Một ca sĩ có thể hát được nhiều thể loại, nhưng chỉ hay nhất ở một thể loại. Tôi nghĩ Thu Minh hát dance tuyệt nhất, mặc dù cô ấy hát ballad cũng rất hay. Nếu không gặp Thu Minh, sẽ không có Thiên đàng, tôi khẳng định như thế.

    Đắt sô hàng đầu hiện nay, từ ca sĩ mới vào nghề cho tới diva đều muốn cộng tác với anh, ca sĩ cần bài hit ăn liền lẫn người cần cách tân âm nhạc cũng tìm đến anh, anh tự nhận thấy giá trị nào ở mình thu hút được những đối tượng khách hàng khác nhau như vậy?

    Giá trị của tôi là tôi rất tỉnh táo để không bị vắt kiệt chất xám rồi bị đào thải trước hấp lực nhiều khách hàng như vậy. Tôi vẫn làm việc bình thản như chưa bao giờ đắt sô, vẫn dành 2 tiếng mỗi ngày nhâm nhi cà phê sáng, 1 tiếng nghe nhạc.

    Lời đề nghị hợp tác nào khiến anh bị kích thích mạnh nhất - kích thích trong ý nghĩa sung sướng được sáng tạo?

    Tôi vẫn đang mơ đây.

    Một người nổi tiếng về khả năng đột phá, lại có tính cách tương đồng với anh, là Trần Thu Hà, vẫn chưa đủ đánh thức anh sao?

    Mới chỉ là những tiếp xúc ban đầu, tôi chưa thể nói trước được gì. Tôi vẫn chưa... tỉnh ngủ hoàn toàn để có thể sẵn sàng đón nhận một kích thích nào đó!

    Anh cập nhật thông tin như thế nào ngoài việc nghe, nghe và nghe?

    Nghe là thượng sách, kế đó là lùng sục các trang web về sound, software. Các bản demo để quảng cáo cho các "danh thủ" trên thế giới sáng tác, là cả một kho kiến thức mới mẻ trong đó mà đôi khi nó đi trước cả những CD mà chúng ta đang nghe hiện nay về học thuật. Nhưng đây là giải pháp tạm thời tôi đang chọn. Chắc chắn rồi có một ngày tôi phải đi update ở nước ngoài, tôi đã có ý nghĩ này trong đầu.

    Anh có định kiếm một "khách đặc biệt" để biến thành "người nhà", dân trong làng nhạc hay gọi đùa là "nuôi gà", như một cách dễ dàng hơn để thể hiện những thử nghiệm đặc trưng cá nhân của mình?

    Những người tôi đã và đang làm việc hiện nay là "gà nhà" rồi còn gì. Chúng tôi rất thoải mái trong việc trao đổi ý tưởng, thoải mái trong cách làm việc. Còn "nuôi gà" theo kiểu ràng buộc pháp lý, độc quyền thì tôi không làm. Bởi tôi chưa có trong tay một công ty đủ sức để làm việc này.

    Lời khen nào từng nhận được khiến anh cảm động nghẹn ngào trong nỗi vui sướng?

    Chưa có.

    Còn lời chê nào anh từng nghe được khiến anh cảm thấy không thể nào quên được, day dứt khôn nguôi?

    Cũng chưa có nốt. Tóm lại tôi là một gã không còn quá trẻ và cũng không quá già. Tôi đủ tỉnh táo trước mọi lời khen chê, nên không bị tác động nhiều bởi vấn đề này. Trong nghệ thuật cần một chút cực đoan, cần cái tôi, nếu không hóa ra ai cũng giống ai. Chán chết. Mà cái tư tưởng "ai cũng như ai" vẫn còn ngự trị nặng lắm đấy. Tôi may mắn không bị dính vào cái "chùm" ấy.

    Những bước ngoặt nào trong đời anh đã dẫn tới sự khác biệt giữa ước mơ thời trẻ với thành công ở tuổi không còn trẻ?

    Trong nghệ thuật, không thể tự hình dung tương lai của mình được, nó là cảm hứng, là đam mê. Ngày trước, khi tôi không được vào học nhạc viện, tôi đi làm thợ chụp ảnh, thì tôi cũng hết lòng với cái nghề ấy, và vẫn đam mê âm nhạc, bởi chẳng ai hay cái gì dập tắt đam mê ấy cả, dù nó không nuôi sống tôi bằng nghề làm thợ. Nhưng nhờ nghề ảnh mà tôi có được... cô vợ tuyệt vời như bây giờ. Rõ ràng đời chẳng ai nói trước được. Chỉ biết rằng, với nghề nghiệp, tôi là người khao khát tìm cái mới, vận động liên tục. Tôi chỉ biết rằng tôi bây giờ khác ngày hôm qua, và tôi ngày mai sẽ khác bây giờ.

    Một bước ngoặc quan trọng làm thay đổi cuộc đời của tôi có thể là chuyện học hành của tôi ở nhạc viện: Trước lúc thi vào nhạc viện, tôi tự đặt nhiệm vụ phải làm sao học hết đại học sáng tác, rồi học tiếp chỉ huy dàn nhạc để có thể tự mình chỉ huy tác phẩm hòa tấu của mình. Nhưng thực tế hoàn toàn không dễ dàng như vậy. Xong trung cấp sáng tác, đến năm 3 đại học thì đời tôi đứng trước hai khúc rẽ: âm nhạc hàn lâm, hoặc là nhạc pop rock. Cuối cùng tôi đã chọn con đường thứ hai, dẫu tiếc đứt ruột cho 8 năm miệt mài nhạc viện mà không có tấm bằng tốt nghiệp.

    Ở vị trí của mình hiện nay, anh quan sát đời sống âm nhạc xung quanh mình bằng thái độ như thế nào?

    Mặt bằng âm nhạc lúc nào cũng lồi lõm. Có những dãy núi cao xen lẫn các bình nguyên, và đôi khi có cả vực sâu. Tôi chọn cho mình giữa lưng chừng núi thôi. Nhưng tôi không bao giờ nhìn xuống vực sâu mà lúc nào cũng nhìn theo đỉnh núi kia mà leo lên. Bởi nhìn xuống vực quá lâu tôi sẽ sợ hãi, sẽ bi quan, sẽ chán nản.


    Ngày trước anh được khen là số một trong dòng nhạc thị trường chung chung, rồi nổi bật với những bài pop-rock pha dân ca từng được đẩy lên thành hit khá lớn, tiếp nữa lại là cái tên đứng tốp đầu về sản xuất, hòa âm hip hop khi dòng nhạc này cực thịnh ở Việt Nam, giờ thì là số một làm nhạc dance với sản phẩm đã được chứng minh. Được đặt từ số một này sang số một khác, tự thân anh khao khát nhất mình được là số một ở dòng nhạc nào hay ở trong lĩnh vực nào?

    Cũng có người chỉ trung thành một dòng nhạc, tôi tôn trọng họ. Còn với tôi, điều đó thật khó chịu. Nó giống như việc bắt tôi phải mặc hoài một chiếc áo vậy. Tôi không thích như thế. Nhưng bỏ qua hết những điều vừa nói đi, bạn thấy các sản phẩm của tôi làm ra có hay không? Với tôi, chỉ có hay và không hay, thế là đủ. Tôi khao khát nhất mình được là số một ở dòng nhạc mà tôi đang... khao khát. Thế đấy!

    Còn những gì mà ở thời điểm này anh còn bứt rứt vì mình chưa kịp làm, chưa làm được và e là không còn thời gian để làm nữa?

    Khiếp, bạn hỏi cứ như thể tôi sắp... đi xa mãi mãi. Yên tâm, tôi còn dư thời gian để cà phê sáng 2 tiếng mỗi ngày kia mà! Nghiêm túc này: Tôi là người không đặt mục tiêu quá xa đến nỗi phải bứt rứt hay hối tiếc vì chưa làm được đâu. Từng năm một, tôi có sản phẩm của năm đó. Cái mà tôi đã thất hứa với người nghe lâu nhất có lẽ là series album nhạc hòa tấu của riêng tôi, bởi tôi cứ mãi làm cho ca sĩ. Nhưng nhất định tôi phải làm cho xong kế hoạch lớn này của đời mình!

    Dù là người chuyên đứng sau ca sĩ, nhưng anh cũng là người nổi tiếng, được nhắc đến khá nhiều, vậy mà cuộc sống riêng của anh khá kín đáo. Đó là một sự may mắn, hay đương nhiên là phải như thế?

    Tôi nghĩ là đương nhiên, do bản tính sống đơn giản của tôi. Tôi sống và sáng tác thật tự nhiên. Tôi sống và hưởng hạnh phúc cuộc đời, thế là đủ.

    Nhắc tới anh, những người biết anh đều nói ngay đến 1 từ "hiền". Anh có thể miêu tả sự "hiền" của mình như thế nào?

    Có lẽ mọi người nói thế là do tính tôi rất ít nói, không thích chỗ đông người, không thích xuất hiện trước đám đông, không thích tranh luận. Tôi thích ngồi ngắm cuộc đời hơn. Và những gì tôi ngắm nghía đã hiện diện lại trong ca khúc của tôi. Mà nhiều người nghe nhạc của tôi, không gặp tôi, lại nghĩ tôi... giang hồ đấy nhé. Từ cái thuở Bạn tôi ngày nào đó. Vậy là "hiền" cũng chỉ tương đối thôi, với người biết tôi rõ nhất, họ không nghĩ tôi hiền đâu!

    Người đó chắc là... bà xã?

    Cô ấy cũng... hóm hỉnh lắm. Hồi bài Khi tôi 20 đang nổi, tôi có trót nói ra là bài ấy ra đời từ kỷ niệm của tôi với cô ấy ngày đầu quen nhau. Cô ấy đọc được, nguýt một cái, bảo "Anh chỉ giỏi bịa. Anh kể ra trái cây bánh quy la liệt, mà em nhớ, ngày đó làm gì có mẩu bánh nào".

    Trước những thành công ngày hôm nay của chồng, chị nhà bày tỏ thái độ, thể hiện sự "tự hào" của mình theo cách như thế nào?

    Vợ tôi thầm lặng, không khoa trương chồng mình, và nhất là đã hy sinh cho nghề nghiệp của tôi.

    Ngoài bài hát "Khi tôi 20", anh còn bài nào ra đời từ cảm hứng về vợ mình?

    Nhiều chứ, Mãi cho tình lênh đênh, Ước gì. Nhưng đặc biệt hơn, cô ấy còn cung cấp ý tưởng cho tôi nữa chứ. Tôi xin bật mí nhé: chủ đề nội dung bài Chuông gió là ý tưởng của cô ấy.

    Chị ấy có thái độ thế nào với những cô ca sĩ rất trẻ đẹp thường xuyên hợp tác với anh?

    Cũng có lúc sông phải nổi sóng chứ, phụ nữ mà, ai chẳng thế. Nhưng nói chung là cô ấy tin tôi. Cô ấy hy sinh cả nghề nghiệp của mình để ở nhà cùng tôi kinh doanh phòng thu, thì bạn thấy rồi đấy! Người quản lý ở sát bên tôi, ai đến nhà tôi muốn lên phòng thu phải đi qua... phòng "hành chính", phải đi qua "chuông gió" đánh tiếng. Tôi đừng hòng mà léng phéng (Cười).

    Một con người tài hoa, lại hiền, có nhiều bài hát mà tỉ lệ thành hit rất lớn, thì rất có thể là "trọng tâm" tấn công của một cô gái nào đó muốn nổi tiếng nhanh, anh nghĩ sao về điều này?

    Đã có một thành trì vững chắc thế bao quanh thì khó đối phương nào dám tấn công! Chắc có lẽ các ca sĩ thấy thế nên mới nản lòng. Mà nào tôi có tươi tắn rực rỡ gì, ông nhạc sĩ là tôi được nhiều người nhận xét mặt mày bặm trợn, ngầu như giang hồ, thường xuyên khó đăm đăm như công an khu vực, thì ai bụng dạ hứng khởi nào mà tấn công.

    Sau những giờ miệt mài trong phòng thu, anh thể hiện vai trò trụ cột trong gia đình như thế nào?

    Chở vợ con đi ăn... mì Hàn Quốc!

    Bé con nhà anh thế nào rồi?

    Bé mới có 29 tháng, bé tí, cho nên không thể biết tự hào về bố nó đâu. Nhưng hễ cứ ai hỏi: "Lớn lên con làm gì?", thì con gái tôi trả lời ngay: "Làm nhạc sĩ". Câu trả lời của con gái cho tôi cảm giác vừa mừng vừa lo. Mừng vì cháu cũng mơ hồ biết được nghề của bố. Nhưng lo là con gái mà làm nhạc sĩ thì khổ lắm!

    Theo Đẹp

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Võ Thiện Thanh: "Tôi đủ tỉnh táo trước mọi lời khen chê"

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Võ Thiện Thanh: "Tôi đủ tỉnh táo trước mọi lời khen chê" bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Vo Thien Thanh Toi du tinh tao truoc moi loi khen che ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Võ Thiện Thanh: "Tôi đủ tỉnh táo trước mọi lời khen chê" ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Âm Nhạc của chuyên mục Thế Giới Giải Trí.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI GIẢI TRÍ - ÂM NHẠC