Mùa hoa Jonquille sớm

Chủ nhật, 22 Tháng bảy 2007, 14:34 GMT+7
  • Mua hoa Jonquille som

    Ngày… tháng... năm...

    Cuối cùng tôi cũng đã đủ can đảm để nói thật với em về tất cả mọi điều. Rằng tôi chỉ là một thằng chuyên viết lách chụp giật để kiếm sống hằng ngày. Rằng tôi chưa bao giờ yêu em bằng thứ mà nguời ta gọi là tình yêu đích thực. Rằng tôi là kẻ luôn phải trốn chạy hiện thực, trốn chạy thế giới, trốn chạy em.

    Em yêu tôi vào tháng ba. Lúc nắng và gió chơi cùng nhau trò đuổi bắt của mình. Anh đào nở bung vội vã, vội vàng như kẻ si tình bị giam cầm bấy lâu, nay đuợc thấy cả đồi cỏ xanh bao la trước mặt. Có ai đó thôi thúc: "Chạy đi, chạy đi hỡi kẻ si tình! Hãy chạy đi cùng cây đàn bé nhỏ, cùng cơn gió kia, cùng tháng ba phơn phớt nắng!"... Và hoa jonquille cũng bắt đầu trở mình.

    Thứ hoa trắng xanh xao hay vàng nhạt nhẽo rẻ tiền. Một kẻ nghèo cũng có quyền được dùng đến từ này hay không nhỉ? Chúng mọc đầy trong các khu vườn, các luống hoa công viên, ngã tư, ngã ba... lan tràn mà không hề có chút kiêu kỳ nào. Ấy vậy mà em yêu. Em bảo hoa jonquille là cả một câu chuyện dài đau khổ của những người yêu nhau, của nàng Echo và chàng Narcissus - kẻ đẹp trai không có trái tim. Em của tôi, tại sao giữa cuộc đời này, em lại được sinh ra để làm gì. Tại sao đem trái tim hồn nhiên của em đặt giữa bầy người, trong đó có tôi.

    Tại Bảo tàng Quốc gia.

    - Cô có thể giảm bớt khoảng thời gian dư thừa ở bức tranh của John William Waterhouse được không?

    - Bức Echo và Narcissus?

    - Tôi không thể hiểu tại sao lần nào cô cũng để khách ngâm dầm ở đấy nghe cô ba hoa về cái chuyện cũ rích ngu xuẩn đấy.

    - Nó không ngu xuẩn, thưa ông.

    - Với tôi thì nó ngu xuẩn. Một là cô làm như tôi bảo. Hai là cô có thể tìm việc khác. Chấm hết. Mời cô!

    Tôi năm nay 24 tuổi, làm công việc hướng dẫn viên tại bảo tàng này đã được hai năm và tháng trước nguời ta nói với tôi rằng, tôi chỉ còn sống được thêm vài tháng vì ung thư vòm họng.

    Tôi thi tuyển vào đây sau khi tốt nghiệp với thứ hạng xoàng xĩnh, từ một trường đại học xoàng xĩnh. Tôi thi đậu bởi nguời ta bảo tôi có giọng nói truyền cảm và không quá đòi hỏi như mấy đứa con gái trẻ bây giờ. Có lẽ đó là một cách nói lịch sự để chỉ những kẻ dễ bảo như tôi chăng?

    Ngày đầu tiên ở đây, tôi được đi một vòng khắp và phải ghi chép cật lực cùng một mớ thông tin mà đàn chị chỉ dạy. Bức tranh đầu tiên tôi nhìn thấy là Echo và Narcissus của J.W Waterhouse nằm lặng lẽ ở một vị trí không mấy được chú ý. Ánh mắt của người con gái trong tranh ấy cuốn hút tôi là thế, cái cách cô ta đang nhìn ngắm người con trai cũng vậy, nó say đắm và quyến luyến xiết bao. Và tôi về nhà hùng hục tìm kiếm thông tin...

    Ngày… tháng… năm...

    Tại sao em lại đến trong lúc kẻ tồi tệ nhất trong tôi đang trỗi dậy, để rồi hắn cười đùa hả hê trước tấm thân bé nhỏ của em. Tại sao em lại tin tôi dễ dàng là thế. Tin tôi mà không hề có bất kỳ một chút nghi kỵ nào. Em thỏ thẻ: "Em có gì để anh gạt được đây". Em ơi, có chứ. Em có chữ tình. Có tuổi trẻ mơn mởn giấu kỹ sau lớp áo xù xì mùa đông. Có cái mà bất kỳ một thằng đàn ông nghèo mạt chưa một lần được biết mùi đàn bà như tôi thèm khát. Em có. Em giữ nó suốt bao nhiêu năm tháng và để mất nó trong bàn tay một kẻ như tôi - một kẻ hàng đêm ngấu nghiến trên bầu ngực em và ban phát cho em những câu yêu thương giả dối.

    Mua hoa Jonquille som

    Câu chuyện kể về cô gái thuyết minh phòng tranh mắc bệnh hiểm nghèo và sẽ chết trong hai năm nữa. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại đó, cô không ngừng bị ám ảnh với cái chết của hai nhân vật thần thoại Hy Lạp trong tranh: Echo và Narcissus.

    Đó là bức tranh đầu tiên và cũng là cuối cùng thu hút cái nhìn và tâm trí cô gái, và ánh mắt của người con gái trong tranh ấy cuốn hút tôi là thế, cái cách cô ta đang nhìn ngắm người con trai cũng vậy, nó say đắm và quyến luyến xiết bao.

    Thay vì thương xót cho chính mình, cô gái lại dành cả tâm tưởng và cảm xúc cho nàng Echo chỉ vì nàng không được Narcissus yêu. Và cô gái không tin là có tình yêu đích thực trên đời này.

    Người bạn trai "kém cỏi" của cô hiểu được nỗi lòng của cô, nhưng không đủ mạnh mẽ và thành thực để yêu cô. Anh chỉ yêu cô đúng vào khoảnh khắc cô gái bước sang thế giới bên kia, và anh tự biện hộ rằng một lần cho tất cả. Có ích gì với cô gái nữa, cô đã ra đi mang theo hình ảnh một Narcissus thời hiện đại.

    Phan Ý Yên năm nay mới tròn 20 tuổi, nhưng ngòi bút đã sớm già dặn. Và câu chuyện dưới đây của cô đã được tuyển chọn vào tuyển tập truyện ngắn nhiều tác giả 8X sắp xuất bản.

    Mai Sơn

    Bệnh viện tháng ba cũng nhiều hoa jonquille em ạ! Những đồi cỏ xanh, chiều nào cũng đầy bệnh nhân ra sõng soài sưởi nắng. Hàng ngày, tôi nhìn thấy mặt trời mọc rực rỡ rồi lững thững lặn ở phía xa kia trong vô cảm. Tôi không nói chuyện với bất kỳ ai cả ngoài em. Phải, không ai cả ngoài em...

    - Các bạn đang đứng trước một tác phẩm rất nổi tiếng của J.W Waterhouse được ra đời năm 1903, bức sơn dầu Echo và Narcissus. Bức tranh được vẽ theo một truyền thuyết Hy Lạp cổ về mối tình của nữ thần núi và anh chàng đẹp trai không biết yêu bao giờ. Có ai từng được nghe câu chuyện này chưa ạ?


    - Chị ơi, chị kể đi chị

    - Thần thoại Hy Lạp viết lại rằng Zeus là một ông vua thích ong buớm với các nữ thần nên thường xuyên trốn Hera rời đỉnh Olympus xuống trần gian. Sau nhiều lần như thế, Hera bắt đầu nghi ngờ khiến Zeus lo sợ. Zeus ra lệnh cho Echo, một nữ thần núi xinh đẹp với giọng nói mê hoặc lòng người phải đánh lạc hướng Hera trong lúc hắn ta đi hoang lạc.

    Nhưng một ngày kia, Hera đã phát hiện ra mưu đồ của chồng, bà ta nổi giận lôi đình, và ra lệnh trừng phạt Echo tội nghiệp. Nàng bị nguyền từ nay chỉ có thể nói đuợc chữ cuối cùng của những gì người khác vừa nói. Trong khoảng thời gian chịu tội, Echo vô tình gặp Narcissus, chàng trai có vẻ đẹp mê hoặc tất cả đàn ông lẫn đàn bà nào nhìn thấy anh ta...

    Ngày… tháng… năm…

    Vậy là anh đã được đưa vào đây gần ba tháng. Và anh đã quen em đuợc sáu tháng mười bốn ngày rồi em nhỉ kể từ buổi chiều tháng ba ấy, gió tung bần bật khiến anh va vào em trong cơn quờ quạng đúng sai. Em cúi xuống nhặt sách hộ anh, cổ áo sơ mi hờ hững lấp lửng tuổi thanh xuân khiến anh thèm khát đến cồn cào. Hai mươi lăm, anh có được gì ngoài mớ chữ nghĩa sáo rỗng qua ngày. Hai mươi lăm, anh là thằng đàn ông bất tài đến độ không thể kiếm nỗi một chữ tình để rồi ăn cắp nó nơi em.

    Em dịu dàng với anh là thế, em ân cần với anh là thế, em ngả nghiêng bồng bềnh trước mớ lời ong bướm anh vận dụng hết bao năm viết lách của anh... chỉ để thỏa mãn ham muốn trong anh. Những ngày tháng ba ấm áp. Những ngày tháng ba em đã ghi trong hồi ức của mình bằng hai chữ hạnh phúc. Có thật không em khi hạnh phúc của người này là mớ bột nhồi trong tay kẻ khác. Có thật không em khi hạnh phúc của em khiến anh thấy mặt trời chưa bao giờ thực sự chiếu sáng thế gian này...

    Anh cũng không đủ can đảm thốt lên một lời tạ tội.

    - Và rồi Echo đã đem lòng yêu Narcissus. Nàng cứ đi theo chàng, đi hết đồi này sang núi kia, cốt chỉ để được nhìn thấy chàng trong âm thầm là đủ. Đến một ngày kia mất phương hướng. Narcissus cất tiếng gọi cầu cứu "Có ai ở đây không ? Có ai ở đây?". Echo trả lời "Đây... đây...". Chàng liền yêu cầu Echo xuất hiện nhưng Echo chỉ có thể lặp lại được mỗi từ cuối những câu Narcissus nói. Nàng đã dùng tay để thể hiện tình yêu của mình nhưng Narcissus là một người không biết yêu và quá chán ngán trước việc biết bao kẻ bám theo mình. Giờ thì là một cô ả không biết nói đủ câu ú ơ tỏ tình. Chàng gạt phắt Echo, bỏ đi không thèm ngoái lại đến một lần.

    Quá thất vọng và đau đớn, Echo tìm đến Arphrodite xin đuợc ban cho cái chết.

    Ngày… tháng… năm…

    Em có thấy lạnh không. Trong những giấc mơ lộn xộn của mình, anh thấy em lướt đi trên cánh đồng vàng ngợp hoa jonquille. Em cài hoa lên tóc và em hát say mê. Giọng em ngọt ngào, óng ả buông dài khắp cánh đồng. Xin lỗi là một từ dối trá và vô nghĩa khi em đã ngủ rất say. Xin lỗi là một từ ích kỷ và hèn nhát khi em đã ngủ rất say. Xin lỗi là một từ muộn màng và đau đớn khi em đã ngủ rất say.

    Em à, anh sẽ mang em đến một cánh đồng hoa jonquille và để em mãi mãi được ngủ ở đấy được. Để em được thay nàng Echo khốn khổ của mình nằm cạnh chàng Narcissus nhẫn tâm đến trọn đời. Nếu anh đã từng nhào nặn hạnh phúc của em. Hãy để anh được làm nó được thành hình cho đến phút cuối cùng.

    - Lời khẩn cầu của Echo vô tình lại lọt vào tai của nữ thần Nemesis. Bà cảm thương trước số phận của Echo và tức giận kẻ đẹp trai vô tình Narcissus đến độ nguyền chàng sẽ đem lòng yêu cái bóng của chính mình. Một lần, Narcissus nghiêng mình xuống dòng suối để uống nước nhìn thấy cái bóng của chính chàng và đem lòng yêu nó. Yêu say mê cuồng dại nhưng không thể làm gì được, chàng đã đâm đầu xuống dòng sông mong được chạm đến tình yêu. Chàng chết và hóa thành hoa jonquille. Khi Echo chết, thân xác nàng hóa thành hàng vạn mảnh vỡ vụn khắp nhân gian. Nàng được đất mẹ Gaia đón vào lòng, thế nên đất bây giờ thỉnh thoảng vẫn vọng lại những tiếng vang.

    Im lặng. Những đoàn khách của tôi vẫn luôn im lặng mỗi khi câu chuyện kết thúc rồi lần lượt kéo về phía sảnh lớn, nơi có những bức họa lớn hơn, nổi bật hơn và tươi sáng hơn. Đó là ngày làm việc cuối cùng của tôi ở bảo tàng. Tôi nhập viện hai ngày sau đó như định liệu của bác sĩ, của khoa học, của tôi.

    Ngày… tháng… năm…

    Em dắt tôi ra ngồi vắt vẻo ở triền sông. Em dắt tôi lên đồi, vào bảo tàng và kể cho tôi nghe câu chuyện về hoa jonquille. Em bảo Narcissus không biết yêu bởi vì anh ta quá yêu chính mình, yêu đến độ không thể nào san sẻ cho bất kỳ ai. Thế nên sự ích kỷ đó đã giết chết anh ta. Tôi cười em vớ vẩn. “Em nghĩ mình đang là Echo đấy nhỉ?”. “Em may mắn hơn cô ấy chứ! Vì anh biết yêu em…”. Tôi đã siết tay em. Có lẽ đó là lần duy nhất tôi không lừa dối em, bé con à! Em nấu cho tôi bữa sáng, pha ly cà phê đen đậm theo đúng ý tôi, hôn tôi rồi ra đi mãi.

    Vẫn còn là những ngày tháng ba phơn phớt nắng, phơn phớt gió, phơn phớt nụ cười em. Tháng ba nhẹ như mây, nhẹ bẫng những tiếng lòng, cả tiếng nấc cũng nhẹ đến không ngờ.n

    (*) Jonquille là một loài hoa thủy tiên, bắt đầu nở vào tháng ba khi xuân về

    Phan Ý Yên

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Mùa hoa Jonquille sớm

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Mùa hoa Jonquille sớm bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Mua hoa Jonquille som ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Mùa hoa Jonquille sớm ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tổng Hợp của chuyên mục Đời Sống-Gia Đình.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - ĐỜI SỐNG-GIA ĐÌNH - TỔNG HỢP