Cô gái trở về sau 18 năm lưu lạc trong rừng

Thứ năm, 18 Tháng một 2007, 23:21 GMT+7
  • Co gai tro ve sau 18 nam luu lac trong rung
    H’Pnhiêng trở về sau 18 năm sống trong rừng - Ảnh: L.Q

    Một cô gái lạc vào rừng từ khi còn bé, 18 năm sống trong rừng sâu cùng với thú rừng, mất hoàn toàn bản năng người, tưởng như không còn cơ hội trở lại thế giới của con người. Đó là trường hợp đặc biệt của cô bé Rơ Châm H’Pnhiêng, một Việt kiều ở Campuchia.

    Anh Ksor Lu, cha của Rơ Châm H’Pnhiêng kể: “Gia đình anh dân tộc Jrai, gốc ở xã La Dom - huyện Đức Cơ (Gia Lai), hiện đang sống ở thị trấn Odađao, tỉnh Ratanakiri (cách cửa khẩu Lệ Thanh - Gia Lai khoảng 30km).

    Ngày 12/4/1989, một ngày mà gia đình anh không bao giờ quên trong cuộc sống, lúc đó H’Pnhiêng lên 8 tuổi, đang học lớp 2, sau bữa cơm trưa, con gái nhỏ như thường lệ đi chăn bò phụ giúp cha mẹ. Mãi đi tìm bò lạc, em đã đi sâu vào rừng rồi không tìm được đường về. Dân làng đã đổ đi tìm 3 ngày, 3 đêm nhưng không thấy. Vợ chồng anh đành gạt nước mắt khổ đau và đinh ninh con gái mình đã bị thú dữ ăn thịt.

    Đầu tháng 1/2007, một nhóm người địa phương ở khu vực làng Xom, thị trấn Odađao đi phát cây làm rẫy, hằng ngày phát hiện phần cơm họ nấu để dành bữa trưa luôn có dấu một bàn tay nào đó “bốc” ăn vụng. Thế là nhóm người này quyết định rình để bắt cho được “thủ phạm”... Hai, ba lần phát hiện nhưng “người rừng” chạy quá nhanh vào rừng rồi trốn mất...

    Cho đến trưa ngày 13/1, rút kinh nghiệm từ những lần trước, công tác chuẩn bị được tiến hành chặt chẽ hơn và lần này họ đã bắt được “người rừng”. Lúc bắt được người rừng rồi, ai nấy đều sợ hãi như không còn tin vào mắt mình: một hình hài con gái đen đúa, không mảnh vải che thân, tóc dài chấm gót rối bù, miệng chỉ ú ớ giống tiếng người, lại cả giống tiếng thú mà không rõ nghĩa. Đinh ninh là mình bắt được “người rừng”, họ đưa ra làng Xom và báo cho cơ quan Công an huyện Odađao.

    Được tin, anh Ksor Lu - công an huyện Odađao đã có mặt. Không cầm được nước mắt, khi anh bất ngờ phát hiện “người rừng” đó chính là con gái mình đã bị lạc rừng cách đây 18 năm. Ôm con vào lòng, nhưng nó sợ quá định vọt chạy và cào anh rách cả mặt, mong thoát ra khỏi bàn tay của người cha mà nó cho là quá xa lạ...

    Vội tạ ơn dân làng, anh Ksor Lu đưa con gái về nhà, nhìn thấy “chị”, mấy đứa em sợ hãi có đứa khóc thét lên và núp vào góc nhà. Phải vất vả lắm vợ chồng anh Ksor Lu mới “làm quen” và giữ được con gái ngồi yên để cắt tóc, cắt móng chân tay và tắm gội. Riêng quần áo thì H’Pnhiêng không chịu mặc, vì cảm thấy khó chịu... Chị Rơ Châm H’Thía - mẹ của H’Pnhiêng, phải vuốt ve và nựng mãi, cuối cùng người rừng mới chịu để yên. Dép H’Pnhiêng không đi được vì bàn chân và ngón chân dài quá, ngón tay cũng dài và lóng ngóng như tay vượn, cứ co co như sắp nhảy và leo trèo.


    Đặc biệt, “người rừng” thích ăn trái cây và đồ sống hơn là nấu chín... mỗi lần nghe tiếng gà gáy, tiếng chim hót trên cây H’Pnhiêng nhìn ngơ ngác và có vẻ rất nhớ rừng rú. Rơ Châm H’Pnhiêng đã gần như bị “người rừng hóa”. Đến nay, sau mấy ngày tách khỏi rừng sâu và sống trong tình yêu thương của gia đình, “bản tính người” trong cô bé người rừng chỉ mới hồi phục dần dần...

    Theo chị Rơ Châm H’Thía, thì đến nay con gái chị đã phát âm được đôi tiếng bập bẹ hơi rõ nghĩa - và qua các cử chỉ ra hiệu, vợ chồng chị bước đầu đã hình dung ra được 18 năm qua trong rừng con gái mình đã sống như thế nào. Đó là: lúc bị lạc H’Pnhiêng rất sợ, khóc suốt mấy ngày, cứ đi, cứ khóc và cứ lạc sâu vào rừng rậm. Mỏi chân thì tìm một bóng cây ngồi nghỉ, buồn ngủ thì trốn vào khe đá... Nguồn sống của H’Pnhiêng là các loại trái cây rừng. Đôi khi đi qua suối bắt được cá, H’Pnhiêng ăn sống luôn.

    Suốt 18 năm trời, cho đến khi được “tìm được”, H’Pnhiêng không gặp một ai, mà chỉ thấy thú rừng. Không lửa, không quần áo che thân, đau ốm không thuốc men, vậy mà H’Pnhiêng vẫn sống được. Quả là một câu chuyện thần kỳ, hy hữu...

    Hiện vợ chồng chị Rơ Châm H’Thía đang tích cực gần gũi để "thuần hóa” con gái và đưa cô bé đi bệnh viện khám, điều trị phục hồi sức khỏe. Cô gái 27 tuổi, giờ này phải học lại tất cả mọi thứ của con người.

    Trong tình thương của cha mẹ và cộng đồng xã hội, hy vọng một ngày không xa H’Pnhiêng sẽ trở về với cuộc sống đích thực và tìm lại hạnh phúc cho chính mình vì cuộc sống và tương lai của cô gái rất dài đang ở phía trước...

    L.Q

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Cô gái trở về sau 18 năm lưu lạc trong rừng

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Cô gái trở về sau 18 năm lưu lạc trong rừng bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Co gai tro ve sau 18 nam luu lac trong rung ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Cô gái trở về sau 18 năm lưu lạc trong rừng ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tổng Hợp của chuyên mục Đời Sống-Gia Đình.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - ĐỜI SỐNG-GIA ĐÌNH - TỔNG HỢP