Câu chuyện bên ngoài rạp xiếc

Thứ hai, 13 Tháng chín 2004, 10:16 GMT+7
  • Cau chuyen ben ngoai rap xiec
    (Ảnh minh họa)

    Một lần khi tôi còn là một thiếu niên, bố tôi và tôi đang đứng xếp hàng để mua vé vào xem xiếc. Cuối cùng thì chỉ có một gia đình đứng giữa chúng tôi với quầy bán vé. Gia đình này đã gây ấn tượng rất lớn đối với tôi. Có tám đứa trẻ, tất cả có lẽ đều dưới 12 tuổi. Bạn có thể đoán được rằng họ không có nhiều tiền. Quần áo của họ cũng không đắt tiền nhưng sạch sẽ.

    Những đứa trẻ đó cư cử rất lễ phép, tất cả chúng đều đứng ngay ngắn trong hàng theo sau cha mẹ chúng. Chúng nói sôi nổi bàn tán về những anh hề, những con voi to lớn và những hoạt động khác mà chúng thấy được đêm ấy. Trước đó, chúng chưa bao giờ được đến rạp xiếc. Vào xem xiếc hứa hẹn sẽ là sự kiện nổi bật nhất trong thời niên thiếu của chúng.

    Cha mẹ chúng đứng đầu hàng với niềm hãnh diện. Mẹ chúng nắm lấy tay chồng như để nói: “Anh là hiệp sĩ của lòng em”. Còn bố chúng thì tươi cười với vẻ mặt hãnh diện như để trả lời: “Em nói đúng đó”.

    Cô bán vé hỏi bố chúng muốn mua bao nhiêu vé. Bố chúng hãnh diện trả lời: “Cho tôi mua 8 vé trẻ em và 2 vé người lớn để tôi có thể dẫn cả gia đình vào xem xiếc". Cô bán vé nói giá tiền xong bố chúng nghiêng đầu vào cửa bán vé và lắp bắp hỏi lại: “Cô nói bao nhiêu tiền”. Cô bán vé trả lời một lần nữa. Anh ta đã không có đủ tiền.

    Hãy tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra khi người cha quay ra và bảo rằng anh không có đủ tiền để đưa chúng vào xem xiếc.

    Chứng kiến sự việc đang xảy ra, cha tôi đưa tay vào túi rồi lấy ra tờ 20 đô và thả rơi xuống đất. Đó là số tiền mà cha tôi đem theo để mua vé. Rồi cha tôi cuối xuống, nhặt nó lên, vỗ vai người đàn ông và nói: “Xin lỗi, tiền của ông bị rớt ra này”. Người đàn ông đoán được điều gì đang xảy ra.

    Anh không muốn cầu xin nhưng anh biết giá trị của sự giúp đỡ trong cảnh không còn hy vọng và một tình huống lúng túng này. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt của bố tôi, đôi môi anh run lên và những giọt nước mắt lăn dài trên má, anh nói: “Cảm ơn, rất cảm ơn ông”. Đó thật sự là điều rất có ý nghĩa đối với tôi và gia đình.

    Chúng tôi trở ra ô tô và đi về nhà. Đêm đó, chúng tôi không được vào rạp xem xiếc nhưng chúng tôi đã tìm được niềm vui của sự chia sẻ.

    (Theo Inspirational)

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Câu chuyện bên ngoài rạp xiếc

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Câu chuyện bên ngoài rạp xiếc bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Cau chuyen ben ngoai rap xiec ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Câu chuyện bên ngoài rạp xiếc ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tổng Hợp của chuyên mục Đời Sống-Gia Đình.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - ĐỜI SỐNG-GIA ĐÌNH - TỔNG HỢP