Bay lên cùng khinh khí cầu

Thứ sáu, 29 Tháng bảy 2005, 23:07 GMT+7
  • Bay len cung khinh khi cau
    Ngày hội khí cầu "Mondial Air Ballons - Lorraine 2005" tại Pháp - (ảnh: Reuters)

    Năm 1999, Bertrand Piccard và Brian Jones bay vòng quanh thế giới bằng khinh khí cầu sau 19 ngày, 21 giờ và 55 phút, xuất phát từ Thụy Sĩ và "hạ cánh" tại châu Phi. Bay vòng quanh thế giới không phải chuyện đơn giản bởi đường đi của khinh khí cầu phụ thuộc vào chiều gió. Trong chuyến thăm Bỉ vừa qua, với sự giúp đỡ của Công ty Campina, đoàn chúng tôi đã rời Gent đến Aalter, bắt đầu tìm hiểu điều mà nhà hóa học Pháp Pilatre De Razier đã khám phá từ năm... 1793.

    Cả đoàn đầy hứng thú vì ở Việt Nam, bay khinh khí cầu vẫn là thú tiêu khiển xa lạ. Nhưng ký ức sách vở về ca tai nạn đầu tiên trong lịch sử hàng không thế giới khiến tôi sờ sợ. Đó là năm 1795, Pilatre De Razier đã tử nạn trong lúc cố điều khiển quả khinh khí cầu bay qua eo biển Manche. Quả cầu đã nổ tung sau nửa giờ bay.

    - Nó... bay cao không Charlotte ? - tôi hỏi cô hướng dẫn viên - và làm sao hạ cánh được ?

    - Khoảng 500 mét, nhưng không sao đâu, khinh khí cầu rất an toàn.

    - Thôi, cô mang giùm tôi sợi dây thừng... 500 mét cho chắc ăn, lỡ gì còn có cách tuột xuống.

    Nói vậy thôi chứ đến chiều cả đoàn xăng xái lên xe. "Phi trường" của chúng tôi là một cánh đồng, xa xa có đàn bò đang thong thả gặm cỏ. Đội bay đi trên chiếc Land Cruiser kéo theo rơ-moóc, phi công Thomas Braams dẫn đầu, 2 thành viên khác là Ronald và Edwin chỉ chuyên lo công việc chuẩn bị và hỗ trợ "hạ cánh". Cả đoàn nhộn nhịp công tác chuẩn bị. Chiếc Land Cruiser có nhiệm vụ "cầu bay đến đâu lái theo đến đó".

    Bay len cung khinh khi cau

    Bay lên

    Khởi động

    Với phong cách nhẹ nhàng thoải mái, Ronald lái chiếc xe bánh xích cỡ nhỏ, chở chiếc cầu xẹp lép xuống khỏi rơ-moóc, kéo ra hết chiều dài quả cầu cỡ đến 50 mét. Đây là quả khinh khí cầu mà Công ty Sữa Campina thường sử dụng trong những chiến dịch quảng cáo, từ thiện. Chiếc giỏ đu ngày trước De Razier dùng để chở cừu, gà vịt, cũng được xe xích chở xuống, bên trong chứa sẵn 3 bình nhìn từa tựa bình gas bếp. Một chiếc quạt máy cỡ lớn được đặt xuống mặt cỏ, khởi động cỗ máy phát điện, gió từ quạt thổi thẳng vào miệng cầu.

    "Mở rộng miệng cầu ra, Lê!" - Thomas hét át tiếng máy nổ và gió phần phật. Quả cầu lớn dần, quãng 10 phút sau thì đầy đặn. "Giúp tôi một tay" - từ chóp cầu, Edwin hét toáng lên. Ba thanh niên thi nhau ghì sợi dây nối với chóp cầu. Đầu bên kia, Thomas bắt đầu xả khí nóng vào bên trong, quả cầu từ từ dựng đứng với sức mạnh kinh hồn, muốn kéo bay lên không cả 3 thanh niên đang cố sức "ghì cương". "Từ từ, thả từ từ" - Edwin thở hổn hển. Cả bọn chạy ùa lên phía giỏ đu, từ giờ gọi là ca - bin cho sang, ghì lại không cho bị bốc lên hoặc đổ ngang. Khi cầu đã đứng thẳng ổn định, từng người leo vào ca -bin giữ thăng bằng. Chúng tôi cả thảy có 8 người, cùng anh chàng phi công. Thomas mở khóa bình gas liên hồi, giống như đánh lửa khởi động bếp gas. Trên đầu chúng tôi hừng hực nóng, cầu từ từ nhấc khỏi mặt đất.

    Những cuộc thách thức

    Khinh khí cầu có thể bay dựa vào một nguyên lý rất đơn giản: Cái gì nhẹ hơn không khí đều có thể bay. Ba cái bình gas trên ca - bin, thực ra là bình khí propane, có tác dụng sưởi nóng 5.000m3 không khí bên trong quả cầu.

    - Làm thế nào để biết cầu đang lên hay đang xuống ? - tôi hỏi.

    - Nhìn vào đây - Thomas trỏ vào một cái đồng hồ - Cứ thấy kim chỉ xuống vạch đỏ nghĩa là cầu đang xuống.

    Và đó cũng là nguyên lý duy nhất để người phi công có thể điều khiển được quả cầu. Sáu năm trước, Piccard và Jones cũng dựa vào nguyên lý này để thay đổi độ cao quả cầu, chọn hướng gió để điều khiển quả cầu đi theo hướng mình muốn để bay vòng quanh trái đất. Trong các nội dung thi khinh khí cầu, giải thưởng sẽ dành cho những phi công điều khiển khinh khí cầu đến gần mục tiêu nhất. Cụ thể, trong một cuộc thi ban tổ chức thường vạch một chữ X trong vòng tròn có đường kính khoảng 50 feet (độ 15 mét), phi công nào cho khí cầu đáp gần tâm nhất sẽ được điểm cao nhất. Trong lịch sử, đã có balloonist (người điều khiển) đưa khí cầu đạt đến độ cao 102.000 feet (hơn 30 km) và lần lượt chinh phục Đại Tây Dương. Đó là chưa kể thời nội chiến ở Mỹ, quân các bên đã dùng khinh khí cầu để làm... máy bay do thám.



    Để giữ độ cao ổn định cho khí cầu, cứ quãng 1 phút, Thomas lại thò tay lên khóa gas, tiếng "xì xì xì" vang lên, rồi tiếng lửa phựt giúp giữ độ nóng ổn định cho khí cầu.

    - Một quả khí cầu như vậy có đắt không?

    - Cỡ bằng chiếc xe ở dưới - Thomas trỏ tay xuống chiếc Land Cruiser.

    - Là khoảng bao nhiêu? Cái xe đó ở Việt Nam mắc lắm à!

    - Quãng 18 đến 20 ngàn (euro), cộng thêm phụ tùng, đồng hồ, bộ đàm hết khoảng 3 ngàn nữa.

    - Mỗi khí cầu xài được bao lâu ?

    - Tốt nhất là 4 năm, nhưng mỗi năm thường chỉ sử dụng vào mùa hè. Thời điểm tốt nhất để bay khí cầu vào lúc sáng sau bình minh và xế chiều vì những lúc đó thời tiết đẹp, ít gió. Mỗi năm khí cầu chỉ bay khoảng 50 - 70 giờ.

    - Thế chi phí cho mỗi người đi có đắt không ?

    - Nếu tính giá du lịch thì đắt. Chỉ nhiên liệu thôi thì tốn khoảng 15 gallon propane mỗi giờ (1 gallon = 4,54 lít). Chi phí "vốn" mỗi người cho một chuyến bay như thế này khoảng hơn 100 euro.

    Bay len cung khinh khi cau

    Thổi gió vào quả cầu

    Tiếp đất

    Nhìn trên bầu trời Aalter, thấp thoáng xa xa một chiếc khí cầu nữa. "Không được rồi" - Thomas nói - "Chúng ta đã bay sang biên giới Bỉ - Hà Lan, mà tấm bằng của tôi chỉ là bằng của Bỉ cấp, qua bên đó cảnh sát bắt sẽ rắc rối to".

    Anh chàng phi công nói và sau đó, tôi nhận thấy kim chỉ độ cao hạ xuống vạch đỏ. Mặt đất gần dần, gần dần. "Tôi phải có bằng quốc tế mới bay được trên đất Hà Lan" - Thomas giảng giải như tìm sự thông cảm. Thomas đố ai tìm được bãi đáp tối ưu nhất, một mặt khuyến cáo tất cả phải ở trong tư thế khuỵu gối, không được ra khỏi ca - bin khi chưa có lệnh. Các cánh đồng cỏ lần lượt hiện ra, đến khi xuống gần khoảng 50 mét mới phát hiện không chỉ có cỏ mà còn cả lúa mạch, có những đàn bò đang gặm cỏ.

    "Không đáp xuống bãi cỏ được" - Thomas lý giải - "Lũ bò sẽ hoảng loạn mất". Và cứ thế, bằng chiêu bấm "xịt xịt", Thomas giữ cho khí cầu là là mặt đất, bay đập ngọn cánh đồng củ hành. Thomas kéo một sợi dây mở cửa sổ cho quả cầu. Khí lạnh tràn vào, quả cầu đáp xuống đúng con đường nhỏ, bề ngang chỉ độ 3 mét. Dưới đất, chiếc Land Cruiser cùng Edwin và Ronald trờ tới. Cả hai chạy như bay đến giữ thăng bằng cho ca - bin. Thomas thò tay vứt sợi dây, Edwin cầm kéo ngả theo hướng con đường. Quả cầu từ từ rơi dọc xuống đường. Khi cả đoàn bắt đầu lồm cồm bò ra, một chiếc xe ập đến. "Ông nông dân này sợ mình đáp xuống hỏng bãi hành của ổng" - Charlotte lý giải.

    Về Việt Nam tôi mới hiểu cả đoàn bị Thomas lừa. Bởi chẳng có anh chàng phi công nào mà không biết hướng gió sẽ đẩy khí cầu về đâu, đến độ để trôi qua đến tận Hà Lan. Nếu không biết, sẽ chẳng ai cấp bằng cho anh đâu, Thomas ạ !

    Ngọc Thịnh

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Bay lên cùng khinh khí cầu

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Bay lên cùng khinh khí cầu bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Bay len cung khinh khi cau ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Bay lên cùng khinh khí cầu ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tổng Hợp của chuyên mục Đời Sống-Gia Đình.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - ĐỜI SỐNG-GIA ĐÌNH - TỔNG HỢP