"Càfe sữa nhé, em yêu!"

Thứ hai, 09 Tháng tư 2007, 15:50 GMT+7
  • Em đi nhanh quá, ta hụt hơi mất rồi, tiếng gọi ta khản đặc hoà lẫn giữa dòng người. Em không nghe thấy, vì có khi ta cũng không nghe thấy tiếng lòng mình nữa, cứ âm thầm đi thế thôi. Rồi nghe cô đơn gọi về quê nhà, giữa trời mưa đan chéo kí ức ta ngồi bên tách càfe một mình, nơi góc quán quen, nghe những bản nhạc cũ một mình và chỉ nói cho riêng mình nghe : " Càfe sữa nhé, em yêu...".

    Cafe sua nhe em yeu

    Một ngày tháng tư năm ngoái, ta hiu hắt rã rời bỏ mặc con ngựa sắt rỉ sét ở một góc nhà nằm bệnh. Chán ngán và hiu quạnh quá, không biết rồi những chuỗi ngày đơn điệu này sẽ đi về đâu. Chợt nghe một tiếng cười ấm áp, chợt bắt gặp một ánh mắt trong biếc ngày nắng tươi, và những buổi học ôn tẻ ngắt ngời lên một chút ánh sáng lung linh. Cuối đường ta quay lại, bây giờ là tháng tư, chẳng có lời nói dối tinh nghịch nào cho ta, chỉ có ly càfe hiu quạnh đắng lòng. Em không thích càfe bao giờ, chỉ thích hương vị ngọt ngào của trái dâu, khi vào càfe với ta chỉ uống sữa dâu, ăn kem dâu, và rất thích kẹo dâu. Tình yêu của em với một người ta nghe nhắc tên nhiều nhưng không biết mặt có lẽ cũng ngọt ngào như trái dâu. Hình bóng em để lại chút hoa mộng ngày trong xanh cho ta cũng ngọt ngào như vậy, và chỉ thế thôi, chỉ riêng ta biết, chỉ riêng ta giữ. Ta vẫn tin sống là chấp nhận sự hoà trộn giữa đớn đau và hạnh phúc, là kiên nhẫn chờ đợi từng giọt, từng giọt ánh sáng, chắt lọc từng niềm vui chầm chậm rơi. Nếu có lúc nào nghe vị đắng len vào hồn mình tê tái, nếu có lúc nào em thấy cuộc sống không phải luôn ngọt ngào, hãy để ta được nghe em. Ta sẽ chỉ im lặng bên em, bên tách càfe pha sữa, và sẽ chỉ nói thầm, cho riêng mình nghe : "Càfe sữa nhé, em yêu.."

    Khi tất cả đã chìm trôi, cả hi vọng lẫn tuyệt vọng, cả sự vụn vỡ của những giấc mơ thuỷ tinh, yên lặng ngồi bên tách cafe sữa, và đó là tất cả những gì còn lại, những gì ta có thể trao cho em. Không nhiều hơn ngoài niềm hi vọng mong manh, cho em những khi buồn vui, cho em chút bình yên trầm lặng. Và thế thôi, ta cũng chẳng cần gì nữa, chỉ cần nghe niềm hạnh phúc sáng trong mắt ngoan, bình thản đến và đi giữa đường trần. Những huyên náo xô bồ vờ vĩnh làm ta "mệt quá thân đau này" xin tan biến đi, chẳng còn gì đáng bận lòng vương vấn nữa, bên tách càfe và bên tiếng gọi thầm, chỉ riêng ta nghe : "Càfe sữa nhé, em yêu..."

    Cafe sua nhe em yeu

    Nhiều khi ta cố tìm một tách càfe hoàn hảo, nghĩa là trong một quán yên tĩnh, với một người tri âm, với những bản nhạc đẹp. Rồi chạy vòng quanh, tự ngẫm thấy phiền phức, rồi vơ đại một người nào gần đấy để trốn chạy cô đơn trong giây lát, để rồi hối hận vì đã phá vỡ ý nghĩa của một tách càfe, những ý tưởng không đầu không đũa và nhạt nhẽo đã ra đời thảm hại như thế. Dần dần ta hiểu không thể thưởng thức một tách càfe kiểu xô bồ, cũng không thể yêu nửa vời, sống mơ hồ. Nếu không thể tìm một tách cafe hoàn hảo, ta sẽ tự pha cho riêng mình hoặc ngồi góc quán riêng mình, và như thế cũng có nghĩa là hoàn hảo, theo cách của riêng ta, như sự cô đơn kiêu hãnh nghĩa là tự do tuyệt đối. Chẳng cần thiết gì nữa, và như thế, chẳng còn quan trọng gì nữa, bên tách càfe chỉ nói thầm vừa đủ cho ta nghe, chỉ riêng ta nghe : " Càfe sữa nhé, em yêu..,!"


    "Càfe sữa nhé, em yêu...". Nếu đời se thêm một sợi dây kết nối mong manh cho ta gặp lại em lần thứ ba, ta sẽ mở đầu câu chuyện bằng câu nói thầm như thế. Ta sẽ chờ đợi, bên tách càfe sữa, một cuộc hạnh ngộ, và tin từng bước đi ý nghĩa trong đời. Ta đang đi tìm một hình bóng đã đông đặc kí ức và thời gian trong khoảnh khắc sững sờ với yêu thương. Tìm em để pha chút vị ngọt vào tách càfe đắng, người ta gặp chỉ hai lần trên phố nhưng đã in sâu thành hình bóng thiên thu trong ta.

    Cafe sua nhe em yeu

    Chẳng còn ai nữa, chẳng còn gì đáng kể nữa khi ta chợt thấy em ngồi đó, tất cả dòng ảo giác lung linh đều nhạt nhoà, chỉ riêng em thôi, chỉ mình em thôi, làm cho bánh xe đi hoang của kẻ đang băng băng ngược đường chợt sững vòng quay. Ta chỉ trách sao không thể giữ cho chiều nay ngừng trôi, chỉ ước đánh đổi tất cả tháng năm tồn tại vô nghĩa của ta lấy vị trí của gã si tình sau lưng em. Và chỉ để giữ lại chút hương xuân sắc, thế thôi, vì em như tháp cổ kiêu sa, gã si tình kia cũng như ta chỉ có thể ngưỡng vọng, dám gì lay động thế giới riêng em. Ta chẳng thể đi tiếp được nữa, biết giây phút này không còn tìm lại được, vì em đẹp đến nhói lòng, như muôn hương sắc nghê thường phút chốc bàng hoàng cả cõi lòng, vì em ngồi đó và thế gian trong ta với bao đau đớn xô bồ đã trôi ra đại dương rồi. Bình yên đến kì lạ, và từ giây phút đó chẳng còn gặp lại một bóng dáng nào sống động ngây ngất trong ta hơn em cả. Ta đã quay tay lái lại, đứng chôn chân trong giây lát, rồi...đạp xe đi tiếp. Biết làm sao hơn? Em chờ đợi chuyến xe buýt cuối chiều, còn ta chờ đợi một điều không có thật, và chờ đợi một giây phút mong manh nào còn gặp lại ngọn sóng bồng bềnh xuân xanh. Chờ hai năm, hai năm để thấy biết bao thay đổi, để thấy em đã quá kiêu sa, đã trở thành hoa đăng của đô thành hoa lệ, khiến ta không dám thẫn thờ nữa. Đi qua nhanh thôi, ta biết hai năm qua ta đã đốt cháy hoang phí, ta vẫn chìm đắm trong mơ mộng và sống lười nhác vô nghĩa. Riêng em, em đã không còn là ngọn gió cô đơn kiêu hãnh, nhưng vẫn cái dáng vẻ lạnh lùng trong thế giới của riêng mình, như không để tâm đến bất kể điều gì xung quanh.

    Truyện Online – Theo blog Tiếu ngạogianghồ_hh

    Vài nét về blogger: Tiếungạogianghồ_hh: “Nếu ta không thành vầng dương rực rỡ, thì ước mơ sẽ hóa đốm sao trời”.

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin "Càfe sữa nhé, em yêu!"

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết "Càfe sữa nhé, em yêu!" bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Cafe sua nhe em yeu ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc "Càfe sữa nhé, em yêu!" ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Chia Sẻ của chuyên mục Blog Hay.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - BLOG HAY - CHIA SẺ