Trai nhảy

Thứ sáu, 08 Tháng tư 2005, 13:46 GMT+7
  • Trai nhay
    Hình minh hoạ

    Để có thể hình dung về "trai nhảy" và công việc của họ, xin kể trường hợp của bà mẹ anh bạn tôi, một phụ nữ đã ngoài 60, rất thích lên sàn nhảy. Tối nào bà cũng mất 20.000 đồng: 10.000 đồng tiền xe ôm đi về, 8.000 cho một trai nước suối và 2.000 đồng tiền bo cho "thằng bé" nhảy cùng.

    "Thằng bé" ở đây chính là trai nhảy trên sàn mà ở một vài nơi họ gắn cho cái mác "đội ngũ marketing" nghe cho sang. Minh, quê ở Bắc Giang, học không hết lớp 10 lên Hà Nội làm bồi bàn cho một cửa hàng ăn. Vốn trắng trẻo, đẹp trai, M đã lọt vào "mắt xanh" của một quý bà, được bà ta bao cho học nhảy và xin vào làm ở vũ trường V, nơi mà bà là khách ruột. Từ chỗ không có xe đạp để đi làm, Minh đã mua được "con" Wave Loncin. Minh cho biết sẽ cố gắng kiếm thêm một ít tiền để mở lớp dạy nhảy và làm vũ sư.

    Tân quê ở Hà Tây, sinh viên năm thứ ba khoa du lịch một trường đại học dân lập thì đúng là "trai nhảy" thứ thiệt: Đầu tóc lúc nào cũng bóng mượt, quần áo là lượt, mồm dẻo quẹo, người kể cả lúc đứng bình thường cũng cứ đổ về phía sau. Đã thế, Tân còn có cái vẻ hết sức dạn dĩ, luôn sán gần phụ nữ rồi kín đáo tạo ra những "đụng chạm", bất kể đó là các nàng tiểu thư học đòi hay các bà sồn sồn. Ấy thế mà Tân cũng chiếm được cảm tình của khối bà khối chị trên sàn nhảy.

    Theo lời Tân thì trước đây cậu đã từng làm ở sàn C nhưng rồi "bận học quá nên em bỏ" nhưng tôi biết sở dĩ Tân được vào làm ở C là do những ngày đầu thiếu "chân", sau này khi sàn phát triển, để câu khách, chủ sàn ra điều kiện tuyển chọn khắt khe hơn nên Tân bị thôi việc vì chiều cao quá khiêm tốn. Thế nhưng quen hơi bén mùi, hầu như tối nào Tân cũng lên sàn làm "sinh viên tình nguyện" phục vụ các bà, các cô. Chỗ ngồi quen thuộc của Tân là ở quầy bar, hễ thấy bóng khách quen là huýt sáo ám hiệu. Tân chối không nhận về khoản tiền bo, nhưng tôi biết, sau những tối đi nhảy về, Tân và "khách quen" vẫn tiếp tục kéo nhau đi "hiệp hai" ở một quán cafe hoặc một nơi nào đó...

    Cũng là sinh viên, nhưng Đại lại khác. Tôi gặp Đại ở sàn T. Lúc đầu, Đại tiếp chuyện khá dè dặt, nhưng sau thấy tôi nhận là đồng hương thì cậu ta cởi mở hẳn. Đại quê ở Nghệ An, là sinh viên năm thứ 2 trường ĐH Kinh tế (tôi nghe Đại "đeo mác" thế chứ không biết có thật hay không), mới nhảy khoảng 8 tháng, nhưng Đại đã từng "kinh qua" 2 sàn. Nơi thí điểm đầu tiên của cậu là sàn H (Vân Hồ), sau chuyển lên sàn T vì "ở đây đông khách nên em kiếm được khá hơn". Mỗi tháng 350.000 đồng tiền lương, không có tiền thưởng. Nhưng đó không phải là thu nhập chính, nguồn chủ yếu mà các cậu "trai nhảy" này chờ đợi là tiền bo của khách. "Chị có tin không, có lần em được một bà "bo" cho 1 triệu đồng đấy, bà ấy bảo bà rất thương hoàn cảnh của em" - Đại khoe.

    Thế nhưng sau phút hồ hởi, cậu bỗng ỉu xìu: "Em biết nhiều người nghĩ về bọn em không tốt. Điều đó không phải là không có cơ sở vì ngay trong đội ngũ đang đứng đây với em cũng có người chấp nhận làm "trai bao" và đi xa hơn rất nhiều những bước nhảy trên sàn. Nhiều khi em thấy rất tủi thân, nhất là sợ gặp bạn bè, cũng đã tính chuyện bỏ, nhưng quả thật là em cần tiền học. Chị biết không, em còn có tiền gửi về quê cho mẹ, nhưng em nói dối là mình đi làm gia sư...".


    Khi được hỏi về việc học, Đại thành thật là công việc đi nhảy cũng ảnh hưởng rất nhiều đến việc học. "Những ngày đầu mới đi nhảy, mệt đứt hơi, nhất là phải xoay những điệu valse chóng mặt vô cùng, nhiều khi ra khỏi phòng nhảy mà cứ như người mộng du, về cũng chẳng còn thiết ngó ngàng gì đến sách vở nữa. Bây giờ quen rồi, ít mệt hơn, nhưng thấy chán chường và bẽ bàng lắm. Những người khách đi nhảy, với họ là giải trí còn chúng em nhảy là nghĩa vụ nên áp lực nặng nề lắm, không thích vẫn phải nhảy". Đại nhất quyết từ chối cốc nước tôi gọi cho cậu vì: "Em phải ra mời khách nhảy, với lại bọn em không được ăn uống trong giờ làm việc". Đại cũng từ chối một cách thẳng thắn khi tôi đưa cho cậu 50.000 đồng gọi là "mời ăn tối". "Thấy chị hiểu được những nỗi niềm của em thì em tâm sự thôi chứ chị không cần phải cho tiền em, không phải ai em cũng lấy tiền đâu".

    Trung bình, đội ngũ "trai nhảy" mỗi sàn có khoảng chục người cho mỗi ca. Hầu hết những cậu trai nhảy đều lảng tránh những cuộc "hỏi cung" dò tìm thông tin của tôi. Một trai nhảy có thâm niêm 7 năm trong nghề than thở: "Hãi nhất là nhảy với mấy bà 50-60 tuổi, bước chân họ thành thạo thật đấy nhưng họ vận động chậm chạp lắm. Đã thế các bà ấy còn hay bôi dầu vào tay, cầm cứ trơn tuột mà lại ám mùi kinh khủng".

    Lời "chia sẻ" thật lòng khiến tôi nhớ đến bà hàng xóm cạnh nhà tôi năm nay đã 58 tuổi. Hai vợ chồng bằng tuổi nên trông bà già hơn chồng rất nhiều. Ông chồng có bồ nhí, tiền 2 cậu con trai gửi về từ nước ngoài sau khi đổ vào son phấn, quần áo mà không níu kéo được tuổi xuân, bà bắt đầu tìm đến sàn nhảy. Tối nào cũng thế, bà sai "ôsin" đạp xe đưa đi đón về. Hôm nay ở sàn này, mai sàn khác. Mỗi sàn bà đều có một "cháu nhảy" ruột. Bà có đến 2 tủ váy và mấy chục đôi giày dép nhảy để phục vụ cho trò giải trí "sành điệu" và "cao cấp" như bà hằng tự hào. Mà cũng phải công nhận từ ngày đến với sàn nhảy, bà có phần khỏe mạnh và yêu đời hơn. Nhưng tôi thấy lo cho những sinh viên như Đại, Tân. Ai dám khẳng định là trong môi trường đầy rẫy cám dỗ đó, họ sẽ mãi giữ được lập trường mà không sa ngã?

    (Theo Tintuconline)
    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Trai nhảy

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Trai nhảy bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Trai nhay ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Trai nhảy ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Pháp Luật của chuyên mục An Ninh - Pháp Luật.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - AN NINH - PHÁP LUẬT - TIN PHÁP LUẬT