13 năm đi kiện, công lý vẫn… lơ lửng

Thứ năm, 29 Tháng chín 2005, 11:48 GMT+7
  • Tưởng rằng phán quyết của TAND TPHCM tuyên 2 công dân Bình Định thắng kiện vào tháng 4/2004, đã chấm hết chuỗi ngày đằng đẵng 13 năm đi kiện với 7 bản án. Trớ trêu thay, sự thật lại không như vậy!

    Vòng lẩn quẩn

    13 nam di kien cong ly van lo lung
    Ông Vinh bức xúc khi trình bày với PV Tiền Phong ảnh T.H.V

    Nguyên đơn của vụ kiện là hai ông Võ Văn Vinh và Đặng Đạo, người vùng đất Bình Định.

    Năm 1992, ông Võ Văn Vinh và ông Đặng Đạo đã ký hợp đồng với Cty xuất nhập khẩu với Campuchia (VIKAMEX – Bộ Thương mại) để vận chuyển gỗ tròn từ Campuchia về kho 622 ở Thủ Đức, TPHCM.

    Trong đoàn xe 10 chiếc vận chuyển gỗ có 2 xe của 2 ông (biển số 77H-2034 và 77A-1357).

    Khi xe về đến tỉnh Sông Bé (nay là Bình Dương) thì Phạm Quang Vinh (cò xe) đã làm giả lệnh giao gỗ của VIKAMEX nhằm điều ba xe gỗ (số lượng hơn 80 m2), trong đó có 2 xe 77H-2034 và 77A-1357 đến Xí nghiệp gỗ 22/12 (tỉnh Sông Bé) bán, rồi ôm tiền bỏ trốn.

    Trước tình thế này, VIKAMEX đã nhờ Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT) – CATP HCM tạm giữ và câu lưu 2 xe tải của ông Đạo và ông Vinh, nhằm buộc ông chủ xe trả nợ thay Phạm Quang Vinh (!?).

    Sau đó, vụ việc được chuyển sang Phòng Cảnh sát kinh tế và sau đó là Cơ quan CSĐT.

    Tháng 11/1992, cơ quan này đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, rồi đình chỉ vụ án do không tìm ra được thủ phạm. Hai chiếc xe tải đang bị tạm giữ được giao lại cho chủ sở hữu.

    Thế nhưng, VIKAMEX không chấp hành và đến mãi 15 tháng sau đó, Cơ quan CSĐT buộc phải ra quyết định thu hồi “vật chứng” là 2 xe 77H-2034 và 77A-1357 từ VIKAMEX, để trả lại cho khổ chủ.

    Bấy giờ hai chiếc xe, được ví như “nồi cơm” của 2 gia đình trở nên “già nua” vì nằm phơi gió mưa thời gian dài. Trước những mất mát này, hai ông Vinh và Đạo đã làm đơn kiện ra tòa buộc bồi thường những thiệt hại mà các bên liên quan nêu trên đã gây ra.

    Hành trình dài kiện tụng đã bắt đầu từ đấy. Có lúc ông Đạo đã bỏ cuộc giữa chừng vì tài chính kiệt quệ. Ông ủy thác lại cho người bạn đồng cảnh ngộ là ông Vinh.

    Ngày 23/4/2004, TAND TPHCM đã tuyên bản án sơ thẩm lần 3 với phần quyền lợi của hai ông phần nào được chấp nhận, với sự khẳng định: Cơ quan CSĐT đã có lỗi, buộc phải bồi thường cho 2 nguyên đơn mỗi người 123 triệu đồng. VIKAMEX cũng có trách nhiệm bồi thường cho hai ông Võ Văn Vinh và Đặng Đạo thêm 125 triệu đồng/người.

    Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc nhưng vụ việc vẫn chưa dừng vì phía bị đơn kháng cáo và Tòa phúc thẩm TANDTC tại TPHCM lại thụ lý vụ kiện và ra phán quyết: hủy bản án sơ thẩm, trả hồ sơ về cấp này xét xử trở lại.


    Vụ kiện đã trải qua một hành trình được xem là “lịch sử” trong tố tụng nước ta về độ dài thời gian: 13 năm trời, với 7 phiên tòa…chỉ một vụ kiện có nội dung: đòi bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng. Nhưng tất cả vẫn ở trong vòng… luẩn quẩn!

    “Né” trách nhiệm?

    Vẫn nuôi hy vọng ở công lý, ông Đạo và ông Vinh tiếp tục chờ đợi. Và 2 ông đã vui mừng khi nhận được giấy báo triệu tập của TAND TPHCM do chính thẩm phán Ngô Thế Tiến ký mời họ, ngày 9/9/2005, vào TPHCM làm việc. Hai ông hăm hở lên đường.

    Thế nhưng, sự thật lần này lại khiến 2 ông còn đau xót và thậm chí là phẫn nộ. Thay vì mời ông vào để xử lý vụ kiện thì ông thẩm phán lại tống đạt quyết định chuyển vụ án về TAND thành phố Qui Nhơn, Bình Định thụ lý, giải quyết.

    Mặc dù, ông Vinh và ông Đạo khẳng định hai người không kiện CA TPHCM về bồi thường thiệt hại do người có thẩm quyền trong hoạt động tố tụng hình sự gây ra theo Nghị quyết 388. Họ chỉ kiện Cty VIKAMEX để đòi bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng.

    Thực tế trong suốt 7 phiên tòa ở các cấp, Cơ quan CSĐT CA TPHCM tham gia tố tụng với tư cách người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan chứ không phải đồng bị đơn.

    Nhưng ở trong nội dung của quyết định do ông Ngô Thế Tiến ghi lại có đề cập đến nội dung xem như lý do cho quyết định trên: ông Vinh và ông Đạo đã kiện CA TPHCM ra tòa đòi bồi thường thiệt hại do bị khởi tố vụ án hình sự và thu giữ tài sản thuộc phạm vi điều chỉnh của Nghị quyết 388 nên không thuộc thẩm quyền giải quyết của TAND TP.HCM (?!).

    Cho đến ngày 27/9/2005, trao đổi qua điện thoại với ông Đạo, chúng tôi được biết, hai ông Đạo và Vinh đã gửi thư khiếu nại liên tục đến TAND TPHCM để bày tỏ sự bức xúc chung quanh quyết định chuyển vụ án trên.

    Dư luận cho rằng, có phải cơ quan tố tụng TPHCM đã “sa lầy” trong vụ kiện này, nên đã tìm cách “né” trách nhiệm khi có quyết định chuyển vụ việc ra Tòa án ở Bình Định để giải quyết?

    Hữu Nguyễn

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin 13 năm đi kiện, công lý vẫn… lơ lửng

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết 13 năm đi kiện, công lý vẫn… lơ lửng bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết 13 nam di kien cong ly van lo lung ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc 13 năm đi kiện, công lý vẫn… lơ lửng ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Pháp Luật của chuyên mục An Ninh - Pháp Luật.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - AN NINH - PHÁP LUẬT - TIN PHÁP LUẬT