» Blog Hay » Việt Nam » Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình…

Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình…

00:13 29/11/2008

Chào mừng bạn đến với Blog Radio thứ 7 hàng tuần trên Blog Việt!

Các bạn thân mến! Đôi khi người ta thường hồ nghi về những con người, những tâm sự trên Blog nhưng khi trải lòng mình trong một không gian của riêng mình như Blog thì Blog lại là nơi người ta thể hiện thật nhất con người, suy nghĩ, tâm sự tự đáy lòng mình. Và nhờ thế, có thật nhiều điều kỳ diệu trong cuộc sống thực đã bắt đầu từ thế giới Blog. Đó cũng là những điều Blog Radio muốn đem tới các bạn qua những câu chuyện hàng tuần các blogger gửi đến chương trình trong suốt một năm qua.
Nhân dịp kỉ niệm 1 năm chương trình Blog Radio
lên sóng và 2 năm Blog Việt ra mắt bạn đọc Việt Nam Net, mời các bạn nghe một chuyện tình chỉ có thể tìm thấy trong thế giới Blog . Một chuyện tình từ thế giới ảo đã mang lại thứ ánh sáng ấm áp trong cuộc sống thật của các nhân vật trong chuyện…

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình…

Blog Radio 55: Alone hay de toi Mot minh⬦
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình… Ảnh minh họa: Deviantart.com

Alone hãy để tôi Một mình…

Sap_vn

Blog Radio 1. Sáng chủ nhật, trời nhờ nhờ mây đen. Kì lạ! Một ngày mưa hiếm hoi trong cái nắng oi ả của mùa hạ. Tôi nằm im nghe tiếng mưa rơi, chợt liên tưởng những ngày đông giá rét và lạnh lẽo mà tôi đã và sắp trải qua ở xứ người. Chỉ nghĩ thôi mà cảm giác chán nản đã dâng lên đến tận cổ.

Tiếng chân Cầm vội vã mở cửa. Một chàng trai bước vào và trao cho cô bó hoa hồng còn ngậm sương đêm. Còn ai khác ngoài Phong, bạn trai của cô ấy nữa.

Chào Nghi. Chủ nhật mà nằm bẹp trên giường thế. Không đi chơi à?

Phong ngóc đầu vào cử phòng la lớn. Tôi lòm còm bò dậy, giả vờ vừa thức giấc:

Hi Phong. Với em ngày nào được ngủ chẳng là chủ nhật. Mà thôi, cho em một ngày bình yên đi!

Phong cười to, nhún vai kiểu cách và nắm tay Cầm bước ra ngoài, không quên chọc ghẹo một câu:

Kiếm người yêu đi nàng ạ! đến lúc yêu mới biết nghủ nướng tốn bao nhiêu thời gian yêu đương.

Oh! Để xem mào nào cắn mỉu nào.

Tôi gọi với theo. Không biết liệu hai người có nghe thấy không nữa.

2. Tôi là cô sinh viên năm 2 dang học ở NUS, một trường đạ học khá nổi tiếng ở Singapore. Ở đây cũng có nhiều sinh viên Việt Nam sang theo học, vậy nên chúng tôi lập luôn một hội. Mọi người trong hội đều rất vui tính và khá hòa đồng nhưng hiếm có ai hợp với tôi như Cầm, bởi thế chúng tôi thuê nhà trọ chung.

Cầm là một cô gái tốt và chu đáo, lại rất nữ tính, trái ngược hoàn toàn với tôi, bừa bãi ham vui và quái đản. Bạn bè hay bảo có lẽ chúng tôi sinh ra để bù trừ cho nhau. Nhưng rồi cái gì đến rồi cũng sẽ đến, từ khi có Phong, tôi như một người thừa. Chả trách được vì bạn bè đâu thể sánh được với người yêu. Đôi lần, Cầm bảo tôi nên có bạn trai đi, cô ấy có thể giới thiệu cho tôi vài người bạn rất tốt nhưng nói thì nói vậy thôi, cả tôi và Cầm đều biết không ai có đủ thời gian để chạy theo một đứa thất thường như tôi cả. Và thế là: I’m alone. Tôi vẫn alone.

Chẳng biết từ bao giờ cái từ Alone ấy có trong blog của tôi nữa. Chỉ biết bây giờ nó đã trở thành khẩu hiệu độc tôn. Thậm chí vài người bạn trong trường còn dùng nó để gọi tôi. Cầm có vẻ không thích cái biệt danh này lắm và có lần cô ấy đã nổi khùng với Phong chỉ vì anh ta bảo tôi khéo mang cái từ ấy đến suốt đời. Còn tôi thì ok thôi, vì vốn dĩ tính tôi hồigiờ không để tâm lắm đến những gì người ta nói về mình, vả lại nghe cũng có vẻ ổn!

Tôi lập blog trước khi sang Sing một tuần. Lúc đầu cũng chỉ vì làn sóng blog ào ạt vào nước ta, mà mình cũng chẳng thể “lỗi thời” hơn tụi bạn. Hơn nữa xa lũ yêu hồi cấp 3 chí chóe vui như hội buồn không thể tả, lập blog để lâu lâu ghé vào nghía thử cuộc sống của nhau xem sao. “Để xem có gã Sing ngốc nghếch nào kết con Nghi nhà ta không?”. Tôi vẫn nhớ đó là cái comment đầu tiên trong blog. Bao năm rồi, mỗi người cũng dần khác hơn, khôn lớn và trưởng thành hơn, đều có đôi có cặp cả. Chỉ có tôi là vẫn “ngơ ngơ như bò đeo nơ”. Từ alone là đã vô cùng tử tế rồi đấy!

3. Tôi ngồi vào máy và vào trang blog của mình, đã hơn 2 tuần không chăm sóc nó gì cả, phải post một cái entry mới thôi. Tên gì nhỉ? À: A rain day!!!

Ngày mưa! Mưa trên mặt đường và mưa trong lòng người!

Hôm nay là chủ nhật. Trời lại mưa! Tự hỏi có bao nhiêu đôi yêu nhau lỡ làng những kế hoạch vì sự thất thường của thời tiết.

Xem ra, những người không có người yêu như mình mà lại....khỏe. Ở nhà ngủ nướng một chút, vào blog một lát, rồi rủ một vài người bạn đi café.

Nhớ những ngày ở nhà có mưa vui ơi là vui. Lại rủ nhau đi tắm mưa, đi câu cá, rồi té nước vào nhau cười nói ầm ĩ. Dù bị mẹ mắng thế nào cũng chẳng chịu chừa. Mình vốn là đứa cứng đầu mà. Bây giờ ước bị mẹ mắng thôi mà cũng chẳng được. Xa nhà, nhớ da diết những cơn mưa bất chợt trong cái nắng hè nảy lửa, nhớ lũ bạn loi choi mắt đỏ trong mưa cuối chia tay lớp 12.

Nhớ, nhớ nhiều trong những hồi ức miên man.

Nhưng những ngày xưa ấy! Nay còn mô?

P/s: Có ai muốn đi café với Alone không?

Vừa post xong cái entry, tôi đã nghe tiếng gõ cửa vội vã và gấp gáp. Người đàn bà có thân hình mập mạp nhà bên cất cái giọng nhừa nhựa quen thuộc:

Cô này, không có ý thức gì hết. Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi là bãi cỏ này không phải chỗ đậu xe của nhà các người. Vứt cái xe thổ tả đó ra khỏi đám có ngay!

Tôi ném tầm mắt về phía tay bà ta chỉ. Một chiếc xe màu đỏ sang trọng. Xe của Phong, chắc anh ta và Cầm đã đi xe của Cầm rồi.

Xin lỗi, đó không phải là xe của tôi!

Không phải của cô thì là của cô kia.

Rất tiếc. Cầm hiện giờ không có nhà. Mà đám cỏ này cũng không phải thuộc quyền sở hữu của bà, thưa bà Lisay!

Người đàn bà quay lưng một cách tức tối sau khi hăm he đe dọa: Rồi cô sẽ phải dọn đi khỏi đây. Đồ không biết điều.

Tôi đóng sầm cửa lại sau khi cái lưng to bè ấy biến vào ngôi nhà bên cạnh. Một ngày tốt lành như hôm nay sao có thể bị phá hủy bởi một chuyện vớ vẩn như thế. Quay lại với blog, xem có ai hứng đi café không, nhưng thật ngạc nhiên entry mới của tôi có ngay một cái comment, chỉ sau 5 phút. Mà cái tên blog lại lạ hoắc: Một mình. Alone. Liệu có sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng?

Một cái seach trong Google, thế là tôi biết blog của bạn. Bạn à, nơi tôi ở cũng đang mưa. Nhìn mưa tôi cũng nhớ về những ngày xưa ấy, những ngày tươi đẹp không bao giừo trở lại. Cuộc sống sinh viên thật vui nhưng đôi khi cũng cô đơn thật. Bạn Alone và tôi Một mình. Chúng ta đều giống nhau cả!

Lại một gã vẩn vơ cùng tâm trạng. Thế nhưng tôi thích những sự tình cờ trong cuộc sống. Cũng có thể là một gã quái tính thì sao?

Café không Một mình? Quick comment và một cái biểu tượng Sup?

30 giây sau:

Sẵn sàng. Bạn ở đâu? Tôi đang ở Hà Nội.

Người nhà! Tôi hứng khởi lướt những ngón tay nhanh hơn trên bàn phím:

Ừ, gần quá mà. Tôi đang ở Sing. Vẫn thuộc châu Á cả.

Không sao café loại nào. Tôi sẽ mua giúp Alone.

Ok, cho một đen đá đi.

Blog Radio 55: Alone hay de toi Mot minh⬦
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình… Ảnh minh họa: Cryingsorceress
4. Mới đó mà đã 3 tháng tôi quen Hoàng. 3 tháng, một thời gian không dài nhưng đủ để chúng tôi chia sẻ cho nhau nhiều thứ và cũng giúp tôi không lạc lõng trong những ngày chủ nhật đẹp trời. Những cái entry chia sẻ tâm trạng liên tục được post lên, đôi khi kèm theo những tấm hình hay ho vô tình chộp được trong những chiều đi rong loanh quanh không muốn về nhà, cũng có thể là một cái comment đồng cảm, động viên. Đọc những dòng blog Hoàng viết, tôi dường như trở lại đắm mình trong không khí Hà Nội. Đêm, mùi hoa sữa tỏa hương thơm ngát mỗi độ thu về, tiếng rao của những con người miệt mài một thời đã là nét riêng của phố phường Hà Nội, hay thấy người ta lướt qua nhau nhanh và vô tình như một làn gió đông lạnh buốt vô tình thổi tung những chiếc lá thành những hình thù kì lạ nhưng nên thơ và đẹp lạ lùng. Và Hoàng bảo cậu ấy cũng có cùng những suy nghĩ ấy mỗi khi vào blog của tôi, một sự thích thú và ngạc nhiên đầy phấn khích khi được biết về một cuộc sống khác, một vùng trời mới, được nhìn nhận bởi một con người nhạy cảm. Tất nhiên, người đó là tôi.

Một sợi dây vô hình nào đó đã kéo chúng tôi lại gần nhau hơn, không phải về khoảng cách địa lý mà về tâm hồn. Cầm không ưa Hoàng, mà nói đúng hơn, cô ghét những cái mơ hồ và khó đoán bắt. Đôi lần Cầm bảo tôi chấm dứt cái trò chơi trẻ con này lại, cô ấy lo rằng tôi có thể bị lừa dối, tổn thương và sa sút trong học tập. Tôi biết đó là những điều chân thành thốt ra từ đáy lòng Cầm nhưng tôi không thể chấm dứt. Hơn ai hết, tôi hiểu, nếu không có Hoàng, tôi sẽ trở lại cuộc sống trước đây: vô vị và nhàm chán. Mà sống như thế thì sống để làm gì?

5. Tôi không biết gì về Hoàng hơn những thông tin bình thường nhất. Cậu ấy bằng tuổi tôi, Sinh viên bách khoa Hà Nội. Qua những lần nói chuyện trên Yahoo Chat và những cái entry về cuộc sống của mình, tôi cảm nhận Hoàng là một chàng trai chân thành và vị tha, trên hết là biết vượt qua những trở ngại của hoàn cảnh. Nhưng đó chỉ là cảm giác của riêng tôi, không rõ có đúng không nữa. Ví như tôi, bạn bè cứ bảo sao viết blog hiền thế, chẳng bù cho con bé Alone ngoài đời, toàn lấy chuyện quấy phá người khác làm niềm vui. Tôi chỉ cười khi nghe những lời nhận xét ấy. Chẳng qua trên blog, tôi gạt bỏ cái vỏ bọc phớt đời và tinh nghịch để trở lại là chính mình thôi. Thật ra tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường, đa sầu đa cảm, mơ ước nhiều trong cuộc sống để rồi lại vỡ mộng chóng vánh đến không ngờ. Và dường như chỉ có mình Hoàng nhận thấy điều đó nơi tôi.

Blog Radio 55: Alone hay de toi Mot minh⬦
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình… Ảnh minh họa: Deviantart.com
6. Thu với những vệt nắng vàng mọng chín đã ra đi nhường chỗ cho gã đông lạnh giá và u uẩn. Lại một sáng chủ nhật, theo thói quen, tôi vào blog của mình rồi sang blog Hoàng. Hàng blast hiện ra trước mắt tôi sáng chói : Tạm thời đóng của blog. Nếu Hoàng không trở lại thì xem như đóng luôn . Phải đọc đến lần thứ 3 tôi mới hiểu được nội dung. Có chuyện gì xảy đến với cuộc sống của Hoàng vậy? Tại sao lại không trở lại? Hoàng đi đâu. Tôi vội vã lục tìm trong blog , vẫn cái entry cũ của một tuàn trước. Vậy là Hoàng đã ra đi không một lý do...

Tôi buồn. Điều kì lạ là càng buồn càng cười nhiều, nói nhiều và chọc nhiều người hơn. Chỉ có đôi mắt buồn hẳn đi, người ta vẫn bảo đôi mắt không bao giờ biết nói dối. Đành vậy thôi. Một tháng rồi chưa có tin tức gì của Hoàng, ngày nào tôi cũng ra vào cái blog ấy, để tìm kiếm một tia hy vọng mong manh, một cái quick comment, một cái entry hay một cái spam thôi, miễn là nó của khổ chủ. Thế nhưng không có gì hơn. Tôi đâm ra trách móc Hoàng và viết đầy vào blog của cậu ta:”Đồ vô tình!”, “Ừ, thì cứ đi luôn đi”, “Trò chơi đã kết thúc rồi đúng không?”. Những khi ấy, Cầm ngồi bên tôi yên lặng thật lâu, rồi buồn bã thở dài. Cô ấy vừa chia tay Phong vì anh ta không muốn trở về sau khi học xong tại đây nữa, mà cũng như tôi Cầm yêu tha thiết cái mảnh đất hình chữ S ấy. Thật ra đây không phải lần đầu tiên họ mâu thuẫn trong cách nghĩ, chỉ vì những lần trước Cầm còn nhân nhượng cho qua những thú học đòi quái gỡ của Phong. Còn lần này thì không, cô ấy quyết định chấm dứt một lần cho xong. Thế nhưng đâu có nhiều người nói hết yêu là hết yêu ngay được. Tôi chia sẻ nỗi đau cùng bạn chợt vu vơ không hiểu khi vấp ngã, ai sẽ là người chia sẻ với Hoàng.

Sang tháng thứ 2 không có Hoàng, tôi bắt đầu nhắn tin dạng tìm trẻ lạc trong một số blog của bạn Hoàng:

Tôi đang cần tìm bạn Hoàng gấp, nếu có tin tức gì của bạn Hoàng, xin hãy liên lạc hoặc gửi mail cho tôi theo địa chỉ: Số...Nhà...hoặc email:...

Nhưng chẳng thấy hồi âm. Đôi lần tôi phát cấu với chính mình sao khi trước không hỏi rõ địa chỉ của Hoàng, hoặc lấy một tấm hình cũng được. Tự trách mình thôi nhưng cũng có giải quyết được gì đâu? Đúng, có lẽ đây chỉ là một trò chơi. Đừng hy vọng nữa. Nhưng nếu bịa đặt thì làm sao có những cảm xúc thật như thế. Tôi gần như phát điên vì phân vân.

7. Tôi cũng tạm đóng của blog vủa mình, bởi tôi quá mệt mỏi với thế giới ảo, mặt khác vì chúng tôi đang gấp rút chuẩn bị thi học kỳ, bài vở dồn ứ tới ngập đầu. Tôi lao vào cày sới như trâu ủi đất. Cuối cùng thì cũng xong.

Dạo này Cầm hay vào blog của tôi, không biết cô ấy thấy điều gì thích thú trong đó dù đã gần 1 tháng chẳng có gì được cập nhật. Tôi không muốn hỏi Cầm, dù sao cũng tăng số Page view. Tự cốc đầu một cái, tôi lại có những suy nghĩ trẻ con rồi.

Nghi, Hoàng này !

Cái gì? Tôi vội vã chạy lại gần máy .

Quick comment cực kì đơn giản :

Hoàng đã trở về rồi Nghi ạ! Săn sóc blog Hoàng kĩ thế. Hoàng đang ở rất gần Nghi.

Tôi đứng sững người im lặng, Cầm cười bình an vỗ lên vai tôi. Gần tôi ư? Nhưng gần về khoảng nào chứ.Dù sao Hoàng cũng đã trở lại.

Blog Radio 55: Alone hay de toi Mot minh⬦
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình… Ảnh minh họa: Deviantart.com
Tôi bước trên đường vào nhà Nghi, bãi cỏ xanh rì thẳng tắp bình yên rung rinh khi một làn gió ấm áp thổi qua. Một sự bất ngờ lớn cho Nghi chăng? Chắc chắn thế. Chẳng biết Nghi có nhận ra tôi là Hoàng và Nghi có nhạy cảm như tôi cảm nhận. Tôi giới thiệu về mình như thế nào đây nhỉ?Alone này, Một mình bước ra từ blog đây. Được chứ nhỉ ?

****

Gã con trai cao lêu nghêu gõ cửa một cách từ tốn . Một gã lạ hoắc mà mình chưa từng gặp. Nghi vẫn ôm suốt cái laptop không rời để hỏi han người bạn Hoàng gần như ảo ảnh của nó. Nhưng biết làm sao được, nhìn cô bạn vui thế cơ mà!

Có tiếng gõ của phải không Cầm?

Ừ, cậu ra mở cửa đi.

Tại sao cơ chứ?

Đơn giản là mình bận.

****

Nghi vội vã rời khỏi cái laptop, chạy nhanh đến kéo nắm đấm cửa. Hắn hiện ra, cười tươi như cái biểu tượng Smile trong Yahoo Chat. Nghi hơi ngớ người và đột nhiên, nhỏ nháy mắt tinh quái:

Alone cộng với Một mình thì sẽ ra mấy người nhỉ?

Cả ba chúng tôi cũng cười vang. Dường như đâu đó, rất nhẹ, gã mùa đông ra đi kéo mùa xuân lại gần…

Blog Radio gửi lời cám ơn chân thành tới bạn đọc Blog Việt, thính giả Blog Radio và các tác giả đã gửi tâm sự, truyện ngắn tới chương trình trong một năm qua. Rất mong chương trình tiếp tục nhận được sự yêu mến, đón chờ và đóng góp xây dựng của bạn đọc. Hy vọng Blog Radio là người bạn thân thiết đồng hành với các bạn trong mỗi phút giây của cuộc sống hay bất kỳ lúc nào các bạn mở Blog Radio và lắng nghe những câu chuyện của chúng tôi!

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 55: Alone hãy để tôi Một mình…

(vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu để phản hồi của bạn sớm được đăng)

Ho ten: tanle
Dia chi: HN
Email: tanle2009@gmail.com
Tieu de: share
Noi dung: Chà, một bài viết thật là hay, đơn giản chỉ vì có quá nhiều người có tâm trạng giống bạn, tớ cũng có một cái blog có tên là Mr lonely đấy. hi hi. Cảm ơn tác giả bài viết nhiều lắm, chúc Blog Việt mãi là người bạn của thân thiết của độc giả nhé :D Mr lonely.

Ho ten: Guns N’ Roses
Email: Strong_miner@yahoo.com
Tieu de: November Rain
Noi dung: ... Do you need some time On your own Do you need some time All alone Everybody needs some time On their own Don’t you know you need some time All alone .. Sometimes I need some time On my own Sometimes I need some time All alone Everybody needs some time On their own Don’t you know you need some time All alone .. Don’t ya think that you Need somebody Don’t ya think that you Need someone Everybody needs somebody You’re not the only one You’re not the only one Dont ya think that you Need somebody Dont ya think that you Need someone Everybody needs somebody

Ho ten: Hà Trang
Dia chi: Hải Dương!
Email: hathithutrang3455@gmail.com
Noi dung: Sáng thứ 7, khi nghe xong câu chuyện, tôi mỉm cười. Câu chuyện có kết thúc nhẹ nhàng và hình như cuộc sống luôn có những bất ngờ thú vị! Gửi tới tác giả những tình cảm nồng ấm nhất!

Ho ten: lyly
Email: lyly_love_ly_91@yahoo.com
Noi dung: "Alone cộng với Một mình thì sẽ ra mấy người nhỉ?"- Câu hỏi hay thật!!!! E thích nhất là câu hỏi này. Hi vọng Alone và Một mình sẽ hạnh phúc bên nhau mãi và ko còn phải Alone.^_^!!!!

Ho ten: Giau ten
Noi dung: đọc thấy nhẹ nhàng và bình dị thật,cảm ơn.mình đã có buổi tối rất thảnh thơi khi đọc xong câu chuyện này.

Ho ten: Dương Ngọc Bích
Dia chi: Đại học văn hóa Hà Nội
Email: duong_ngoc_bich@yahoo.com
Tieu de: Bạn thật hạnh phúc vì đã may mắn hơn tôi !
Noi dung: Bạn thật may mắn vì đã hạnh phúc hơn tôi.Tôi đã từng yêu tha thiết một người mà tôi chỉ được gặp trên mạng và tôi chỉ được nhìn thấy khuôn mặt anh ấy 1 lần qua webcam.Anh ấy là mối tình đầu của tôi.Nhưng tôi ko biết gì về anh ây hết.Có những lúc tôi đã nhớ anh ấy khủng khiếp.Tại sao anh ấy ko chịu gặp tôi ?Tôi như người bước đi trong đêm tối mù mịt.Nhưng rồi mối tình đầu ấy cũng sớm chầm dứt vì anh ấy ko còn yêu tôi ,anh ấy đã yêu người bạn thân của anh ấy.Cho đến bây giờ đã gần 4 năm từ khi mối tình đó chấm dứt ,chưa khi nào tôi ngừng nhớ về anh ấy.Em họ của anh ấy và cũng là bạn học cùng lớp cấp 3 với tôi ,nói tôi la kẻ ngốc.Đúng ,tôi ngốc vì tôi vẫn mãi còn nhớ về 1 người đã từ lâu ko còn nhớ đến mình.Người ta vẫn sống thoải mái vui vẻ với cuộc sống của người ta .tại sao tôi vẫn ôm mãi nỗi đau này trong lòng.

Ho ten: Snow
Noi dung: Cám ơn bạn, câu chuyện rất hay,mình cũng từng gặp chuyện tương tự như vậy. Lúc buồn nhất anh ấy đã xuất hiện, dù chưa bao giờ gặp nhau, nhưng cả 2 đã cho nhau trọn vẹn niềm tin, mơ ước,cùng chia sẽ mọi buồn phiền, tình cảm của bọn mình rất tốt.Nhưng thật buồn khi cuối cùng khoảng cách địa lí và sự cách trở đã làm giấc mơ ấy mãi mãi ko thành hiện thực. Đọc câu chuyện này mình thực sự thấy hạnh phúc thay cho bạn. Bạn thật may mắn.Hãy giữ lấy người ấy bạn nhé. Mong bạn hạnh phúc với sự chọn lựa cuar bạn-điều mà cả đời này mình bỏ lỡ và ko bao giờ làm được

Ho ten: Bình Minh
Dia chi: Hà Nội
Noi dung: Chúc mừng những người không còn cô đơn!

Tieu de: tinh yeu tieu thuyet
Noi dung: bai viet cua ban that hay, toi thich noi dung nay.khong co gi la khong the

Ho ten: lucky star
Dia chi: TN
Noi dung: Chào người bạn phương xa! Đọc tâm sự của bạn và thầm ước ao minh cũng có một người bạn tuyệt vời như thế! Chúc mừng bạn đã tìm thấy một điểm tưa cho cuộc sống của mình!


Email: le_thu_ha_88@yahoo.com
Noi dung: "Khi ta loại bỏ những điều không thể thì điều còn lại chính là có thể".......

Ho ten: ngoc
Dia chi: nd
Email: why_iloveyou907
Tieu de: ky dieu
Noi dung: co nhung dieu tuong chung nhu ko the thi no lai xay ra ky dieu den ko tuong duoc. Do moi la cuoc song phai ko cac ban nhe nhang nhung that am ap.Minh thich nhung diueu ky dieu va bat ngo trong cuoc song

Ho ten: Thuyên
Email: camthuyen_vhm@yahoo.com
Noi dung: Mình quá choáng ! Đây là bài viết của chị mình. Mình vui quá. Trước đó mình đã đọc và rất thích nhưng không ngờ bây giờ lại thích hơn. Chúc mừng chị mình. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ chị mình.

Ho ten: Do Hong Trang
Dia chi: HN
Email: Dohongtrang_989@yahoo.com
Tieu de: HN tro gio
Noi dung: thanks a lot! ban lam toi hieu them rang tinh yeu bat nguon tu su chia se va cung that vui vi toi cung thich ALONE ^_^

Ho ten: fuu
Noi dung: đơn giản tôi thích nó

Ho ten: pham hung
Dia chi: hungyen
Email: phamhung_korea
Tieu de: tuyet roi han quoc
Noi dung: cam on ban da cho toi doc cau truyen toi nhu lac vao trong chuyen cua ban vay toi cung muon minh la mot nhan vat o trong do , toi cung co mot nguoi ban tren mang chi moi wen nhau thui nhung toi cam thay rat quy va thay nho nguoi dovo cung hinh nhu toi da tim thay mot nguoi ban that su , toi goi nguoi do la` smail con smail goi toi la`

Ho ten: PHAN BUA
Dia chi: HUẾ
Email: nguahoang7584
Noi dung: Bài viết của bạn rất hay .Tình yêu nam nữ là một thứ tình cảm thiêng liêng và kỳ diệu. Thứ tình cảm đó không có biên giới , không phân biệt trước sau , sang hèn , màu da , sắc tộc...Thứ tình cảm đó không thể cân , đo , đong , đếm , đùa giởn, mặc cả và càng không thể đem ra so sánh với mọi thứ vật chất tầm thường khác được. Chỉ có hai con tim cùng rung động , hòa nhịp , cùng với hai tâm hồn trong sáng mới nhìn nhận ra và giữ lấy được thứ tình cảm đó.Chúc bạn tìm thấy và giữ được những điều kỳ diệu trong cuộc sống!

Việt Báo
contentlength: 43696
Chia sẻ

Bài được quan tâm

Bài viết mới

Bài viết khác

Xem tiếp >>

VẤN ĐỀ BLOG HAY NÓNG NHẤT


Kenh Tin RSS Kenh Tin RSS | Du Bao Thoi Tiet | Lich Xem TV | Lien He - Contact | Quang Cao | Viec Lam | Dieu Kien Su Dung | Bao Ve Tinh Rieng Tu | Sitemap

Copyright©2008 VietBao.vn, Thu Vien Thong Tin Tong Hop Viet Nam va The Gioi, phien ban thu nghiem phan mem Viet Bao Viet Nam, beta 1.0