Thương cụ bà 70 tuổi vẫn chưa hết... khổ

09:56 30/10/2013
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Trong căn nhà đơn sơ nơi núi rừng heo hút, hàng chục năm qua, cụ bà Hà Thị Chanh vẫn lầm lũi đơn côi một mình sống qua ngày đoạn tháng. Đã 70 tuổi nhưng hàng ngày cụ vẫn phải vào rừng kiếm củi mưu sinh.

>> Xót xa cuộc sống khốn cùng của cụ già 90 tuổi

>> Mẹ già mù 90 tuổi nuôi 4 con câm, ngẩn ngơ

>> Ông đau, bà ốm, bé 4 tuổi không người chăm sóc

>> Người đàn ông cụt hai chân nuôi vợ bại liệt

>> Mẹ già 102 tuổi nuôi con gái hơn 60 tuổi điên dại

Một ngày cuối đông, chúng tôi có dịp lên huyện vùng cao Quan Hóa. Tìm về bản Đỏ, xã Phú Thanh, huyện Quan Hóa, chúng tôi được chính quyền địa phương kể về hoàn cảnh đáng thương của cụ bà Hà Thị Chanh đã 70 tuổi, sống đơn độc trong căn nhà rách nát, hàng ngày cụ vẫn phải vào rừng kiếm củi mưu sinh.

Đã 70 tuổi nhưng hàng ngày cụ Chanh vẫn phải đi kiếm củi về bán kiếm tiền lo cho cuộc sống.
Đã 70 tuổi nhưng hàng ngày cụ Chanh vẫn phải đi kiếm củi về bán kiếm tiền lo cho cuộc sống.

Lần tìm địa chỉ đến nhà cụ Chanh, khi chúng đến nhà cũng là lúc cụ vừa đi kiếm củi về. Suốt mấy chục năm qua, cụ Chanh sống đơn thân trong sự đùm bọc của họ hàng, xóm giềng cùng sự quan tâm của các cấp chính quyền địa phương.

Năm nay đã ở vào cái tuổi gần đất xa trời, ở vào cái tuổi của bà, đáng lẽ ra phải được nghỉ ngơi, được con cháu chăm sóc. Nhưng với bà Chanh đó chỉ là một giấc mơ xa xỉ mà không bao giờ có được.

Bà Chanh sinh tại bản Chiềng Han, xã Trung Thành, huyện vùng cao Quan Hóa, nhưng bà không may mắn khi sớm phải làm trẻ mồ côi, khi cả bố mẹ, anh chị em đều mất sớm do nghèo đói và bệnh tật.

Hơn 20 năm trước, một số người thân còn lại của bà Chanh đưa bà xuống bản Đỏ, xã Phú Thanh để định cư. Thương cảnh đơn thân, vất vả, người thân trong họ dành một miếng đất, dựng ngôi nhà tranh tre nứa lá để bà Chanh có chỗ trú nắng, tránh mưa rét. Biết hoàn cảnh của bà khó khăn, chính quyền xã Phú Thanh cấp cho bà 150m2 ruộng nước để bà trồng lúa.

Căn nhà bà Chanh đang ở hiện nay, gọi là nhà cho có chứ thực ra nó chỉ là một túp lều dựng tạm, mưa thì dột, nắng thì xuyên thấu. Nhất là vào những ngày mưa lũ và giá lạnh, thân già một mình nằm trên giường nghe từng hồi gió rít mà bà chỉ biết phó mặc cho số phận.

Chỉ dựa vào một 150m2 trồng lúa thì chỉ đủ gạo ăn trong vài tháng, hơn nữa mùa màng lúc được lúc thua, nên hàng ngày bà Chanh phải vào rừng kiếm củi về bán lấy tiền để mua gạo. Vào mùa đông trời rét thấu xương thịt, nhưng bà Chanh vẫn phải gắng gượng dậy sớm, một mình thui thủi vào rừng kiếm củi rồi mới về. Những hôm mưa gió hay bị ốm không đi rừng được, cũng là những ngày bà phải chịu cái đói hành hạ.

Ông Hà Minh Kim, phó trưởng bản Đỏ cho biết: "Hàng ngày cụ Chanh vẫn tự lo cuộc sống cho mình. Có thời gian rảnh, cụ lại đi làm việc đồng áng giúp bà con trong bản, nên ai cũng thương cụ, lúc cho bát gạo, bó rau. Năm 2004, từ nguồn hỗ trợ 5 triệu đồng của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc huyện Quan Hóa, xã đã làm cho cụ Chanh hai gian nhà nhỏ bằng gỗ, lợp proximăng, vách đan bằng nan luồng. Đến nay, ngôi nhà của cụ đã xuống cấp nghiêm trọng, gió thổi hun hút trong nhà như ngoài sân. Chúng tôi đang có kế hoạch huy động bà con trong bản giúp cụ ngày công sửa chữa lại ngôi nhà, nhưng chưa có tiền mua nguyên vật liệu, vì người dân của bản cũng còn khó khăn”.

Ngồi khâu lại tấm chăn rách, cụ vẫn tươi cười kể về đời tư của mình, kể về những người tốt giúp cụ có tấm chăn đắp cách đây vài năm, kể về bà con xóm giềng người cho con cá, cân thịt lợn, cái bánh chưng, gói kẹo mỗi khi tết đến, xuân về: "Ngày còn son trẻ, tôi cũng mong có đứa con để chăm sóc, nuôi dưỡng, cậy nhờ lúc tuổi già. Nhưng con gái tôi chỉ sống với tôi được vài ngày, rồi nó bỏ tôi đi theo tổ tiên. Từ đó đến nay tôi đành ở vậy. May mà ông trời thương cho tôi có sức khỏe, nên từ nhỏ đến giờ chưa biết đến bệnh viện".

Không có con cái, cuộc sống một mình cụ với muôn vàn khó khăn.
Không có con cái, cuộc sống một mình cụ với muôn vàn khó khăn.

Ông Hà Văn Đợi, chủ tịch Hội chữ thập đỏ xã Phú Thanh tâm sự: "Nhiều hôm đến thấy cụ Chanh ăn cơm với mỗi nước mắm, bát canh rau đạm bạc, ngủ không đủ ấm vì chăn rách, thiếu thốn mà rớt nước mắt. Ở tuổi của cụ, nếu có chồng con, cháu thì sẽ được chăm sóc đủ đầy hơn cảnh độc thân. Đợt nào có trợ cấp gạo, quà tết của UBND huyện gửi về, chúng tôi đều dành cho cụ một suất. Nhưng nhiều lần cụ từ chối, nói là cụ có tiền trợ cấp hàng tháng 180.000đ của Nhà nước rồi, nên dành suất quà đó cho gia đình có người hay ốm đau, khó khăn hơn trong bản”.

Chia tay cụ Chanh, mà chúng tôi vẫn day dứt khôn nguôi, mặc dù khó khăn vất vả, sống cô đơn trong căn nhà xuống cấp nghiêm trọng, nhưng bà Chanh luôn cố gắng san sẻ cho bà con dân bản. Mong rằng bà Chanh sẽ có căn nhà đúng nghĩa hơn để có thể tránh mưa, tránh nắng trong những ngày sắp tới.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Bà Hà Thị Chanh: Bản Đỏ, xã Phú Thanh, huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa.

Viet Bao.vn (Theo Dân trí)

TIN XÃ HỘI NỔI BẬT

Nguoi dan ong tu vong vi di bom mong nang nguc
Nau vi ca map an tru bua o Hai Phong
Khong nen chi trich Bo truong Bo Y te
Người đàn ông tử vong vì đi bơm mông, nâng ngực Nấu vi cá mập ăn trừ bữa ở Hải Phòng Không nên chỉ trích Bộ trưởng Bộ Y tế?

CLIP NỔI BẬT

Xon xao clip co gai bi cong tay bi danh da man
Quai xe lam loan dai lo Thang Long
Clip cong an phuong xung tao may vo co bat loi dan
» Xôn xao clip cô gái bị còng tay bị đánh dã man » "Quái xế" làm loạn đại lộ Thăng Long » Clip công an phường xưng "tao, mày", vô cớ bắt lỗi dân


 


>> Mẹ nguy kịch, con suýt bị mổ nhầm tại cùng... một cơ sở y tế

>> Tai nạn thảm khốc khiến 2 phụ nữ tử vong ở Hà Nội

>> Thôn nữ phát điên sau khi bị hủy hôn

>> Ngân hàng trần tình việc bồi dưỡng ‘cậu Thủy’ 7,9 tỷ tìm mộ

>> Chân dung các nhà ngoại cảm đổ xô tìm xác nạn nhân
contentlength: 41789
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

TIN Xã Hội NỔI BẬT

Bơ vơ nỗi đau con trẻ sau đại tang 13 người chết ở Lương Điền

Chưa qua một giấc ngủ, hàng chục đứa trẻ thôn Lương Điền (xã Hải Sơn, huyện Hải Lăng, Quảng Trị) bỗng chốc mang thân phận mồ côi, đón tin dữ cha, mẹ tử vong sau vụ TNGT thảm khốc tại Quảng Nam