Người tài chưa được trọng dụng hay bị đố kỵ?

Chủ nhật, 12 Tháng hai 2006, 17:22 GMT+7
  • Góp ý dự thảo văn kiện đại hội X (Kỳ cuối):

    Nguoi tai chua duoc trong dung hay bi do ky
    Đồng chí Nguyễn Văn Linh đọc diễn văn tại Đại hội Đảng toàn quốc lần VI - Ảnh: tư liệu
    Đổ tội cho hệ thống, hay trước hết hãy qui lỗi cho chính mình? Suy nghĩ của tôi là đi tìm căn nguyên ở cả hệ thống và con người. Nhiều lúc tôi nghĩ chúng ta, những người đảng viên, nói rộng ra nữa là Đảng ta, hình như rất quan tâm đến nắm chắc lấy con tàu, làm mọi việc để giữ lấy con tàu, nhưng lại chưa làm được như thế trong việc lái hướng đi của con tàu.

    “La bàn” là công cuộc đổi mới

    Hướng đi của con tàu Đảng ta bây giờ có thêm được cái la bàn của công cuộc đổi mới. Câu chuyện bây giờ tùy thuộc vào bản lĩnh thao lược sử dụng la bàn - lại trước hết là vấn đề người tài với ý nghĩa là nguyên khí của quốc gia - người tài hay những người tài ở đây với nghĩa là cả đức và tài trên cương vị chèo lái con thuyền quốc gia.

    Đảng ta đang rất quan tâm giữ lấy con tàu, còn đảng viên rất quan tâm giữ chặt lấy vị trí của mình trên con tàu. Không biết tôi nhận xét như thế có khắt khe hay ác khẩu không? Thiết nghĩ, cho dù xử sự như thế với cái tâm trong sáng nhất đi nữa thì vẫn chỉ là cố thủ.

    Nghĩa là vẫn chưa đủ - vì như đã nói ở trên: quan trọng không kém là còn phải giữ cho con tàu đi đúng hướng, giữ cho con tàu sạch mọi vết bám của các con hà con hổng! Quan trọng hơn nữa là còn phải giữ cho con tàu chiến thắng mọi phong ba bão táp trên đại dương!...

    Sự cố thủ rõ nhất nằm trong cố thủ về ý thức hệ và trong tha hóa, nói cho đến cùng và thực chất thì vẫn chỉ là nằm trong tha hóa mà thôi! Rõ ràng đây vừa là chuyện của hệ thống, vừa là chuyện của từng con người.

    Để lập luận cho suy nghĩ vừa trình bày trên, tôi xin thử tìm hiểu vấn đề độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội - một trong những vấn đề trọng đại nhất của mục đích cách mạng, đã được ghi vào trong cương lĩnh của Đảng.

    Độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội để có thể chế chính trị và nhà nước pháp quyền ưu việt của dân, do dân, vì dân, để có cơ chế làm ăn thông thoáng theo đúng chuẩn mực xã hội công bằng dân chủ văn minh, từng người có điều kiện phát huy hết tài năng của mình để đạt tới dân giàu nước mạnh, nhờ đó hội nhập vững chắc và mạnh mẽ vào quá trình toàn cầu hóa trên thế giới… Độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội để đạt những mục đích ấy, ai mà không ước muốn?

    Nhưng từ sự khác biệt giữa nói và làm, tôi e rằng cuộc sống thực tiễn đang lấp ló, hay đang xuất hiện sự cố thủ ẩn náu trong sự nhân danh độc lập dân tộc phải gắn với chủ nghĩa xã hội!

    Cuộc sống không thể đứng chết một chỗ để chờ đợi công tác lý luận lý giải ngã ngũ được với nhau thế nào là chủ nghĩa xã hội. Nếu mô hình CNXH ở nước ta như trước đổi mới thì khỏi phải bàn, vì đã bác bỏ rồi để chuyển sang đổi mới.

    Nếu mô hình XHCN mà chúng ta đang tìm cho thời đổi mới, và mãi cho đến nay mới chỉ tìm thấy “định hướng xã hội chủ nghĩa” thì còn nhiều chuyện phải bàn lắm, không ai có trí tuệ mà lại dám cả gan nói ngay rằng chỉ có làm thế này mới đúng, làm thế kia dứt khoát là sai… Đất nước đang tìm đường đi theo xu thế phát triển của thế giới, nhưng không có bản đồ vạch sẵn mà!

    Thế nhưng hiểu nội dung “định hướng xã hội chủ nghĩa” là “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” như Đảng ta đã ghi được vào nghị quyết của mình, nếu như kiên định với tất cả cái tâm và ý chí trong sáng cho mục tiêu vĩ đại này, nếu như không tự bắt mình làm nô lệ cho bất kỳ một công thức hay giáo điều nào, nếu như tận tâm học hỏi mọi thành quả văn minh của nhân loại để tìm đường đi đến “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, thì con đường mở ra cho dân tộc ta là thênh thang và cái đích là hiện thực, cho dù con đường này gian lao thế nào đi nữa. Nếu nghĩ và tìm cách làm như thế thì chẳng có gì là bế tắc cả!

    Khắc phục bệnh cơ cấu, bệnh “đảng hóa”

    Tất cả những đảng viên chân chính trong Đảng Cộng sản VN cùng chung một lập trường dứt khoát: Đảng chỉ có một mục đích duy nhất là phục vụ nhân dân, phụng sự Tổ quốc! Tinh thần cốt lõi của cương lĩnh và điều lệ Đảng hiện hành - dù còn phải hoàn thiện tiếp - cũng dứt khoát không cho phép một sự cố thủ nào, bất kể nhân danh cái gì.

    Nếu phải nói vấn đề này trong một câu, thì đó là: sự cố thủ trong quyền lực vừa là nguyên nhân, vừa là hệ quả của sự cố thủ trong vấn đề phát triển và trọng dụng nhân tài, căn bệnh điển hình là bệnh cơ cấu, bệnh đảng hóa...

    Những căn bệnh này đang là những nguyên nhân chính làm nảy sinh những “văn hóa” độc hại đối với chuẩn mực và các thang giá trị trong xã hội. Bệnh bằng thật học giả, bệnh chạy ghế, bệnh quan hệ, bệnh chạy tội, bệnh phô trương hình thức, bệnh nói dối... có nguyên nhân sâu xa từ bệnh cơ cấu và bệnh đảng hóa.

    Trong cơ chế thị trường, lại sinh trưởng trong các vùng chồng lấn, trong các khoảng trống của hệ thống chính trị và hệ thống quản lý nhà nước, virus gây bệnh đang làm cho xã hội xuống cấp nguy hiểm trên những phương diện nhất định. Các loại bệnh này đang có nguy cơ sản sinh ra một thứ văn hóa đi ngược với văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc, đang có nguy cơ lấn át những nỗ lực của Đảng ta trong việc gìn giữ và phát huy văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc - điều này cũng có nghĩa là hủy hoại môi trường phát huy người tài, bởi lẽ cái nhược điểm cơ bản của người tài là không tồn tại và không phát huy được trong môi trường thiếu văn hóa.

    Nếu để cho những kẻ làm giàu bất chính câu kết với sự tha hóa trong hệ thống quyền lực tiếp tục lũng đoạn xã hội theo “văn hóa” riêng của họ, thì mọi người tài đức chân chính và mọi thang giá trị xã hội đều có nguy cơ bị lộn ngược.

    Tôi muốn nói thẳng thắn thế này: Chế độ chính trị nước ta không đố kỵ với người tài, hoàn toàn có thể là đất dụng võ của người tài, nhân dân ta luôn có truyền thống tôn vinh người tài. Chỉ xin nhớ lại thời Cách mạng Tháng Tám, bao nhiêu người tài đã theo tiếng gọi của Bác Hồ, của đất nước đứng ra giúp nước, rồi đến vai trò của những người tài trong hai cuộc kháng chiến, những người tài trong 20 năm đổi mới vừa qua!...

    Nhiệm vụ cần phải làm là khắc phục bệnh “đảng hóa” để nâng cao khả năng lãnh đạo của Đảng với tư cách là đội tiền phong chiến đấu của dân tộc trong sự nghiệp chấn hưng đất nước, để cải cách và hoàn thiện hệ thống chính trị và hệ thống quản lý nhà nước cho mục đích xây dựng và bảo vệ tổ quốc và hội nhập quốc tế thắng lợi.

    Đảng phải cung cấp cho hệ thống chính trị và hệ thống quản lý nhà nước những cán bộ đảng viên ưu tú có phẩm chất và năng lực xứng đáng với những đòi hỏi của nhiệm vụ mới, làm thế nào để nâng cao hơn nữa chủ nghĩa yêu nước và đại đoàn kết dân tộc để nắm bắt lấy thời cơ ngàn năm có một đang đến với đất nước...

    Cách đây nhiều năm, khi thủ tướng Nhật lần đầu tiên đi thăm chính thức nước ta, trong diễn văn đáp từ tại tiệc chiêu đãi, ông ta nói đại ý: Trong Quốc Tử Giám có bia ghi rằng người tài là nguyên khí của quốc gia, xin chúc VN giữ được nguyên khí ấy!

    Lúc ấy tôi thật sự rùng mình, hỏi đồng nghiệp, hỏi cấp trên: thủ tướng Nhật khen chúng ta hay thủ tướng Nhật nhắc nhở chúng ta? Tôi liên tưởng đến nhiều điều khoản trong Bộ luật Hồng Đức qui định trừng phạt nghiêm khắc những tội như cờ bạc, đánh cờ tướng ăn tiền, làm văn bằng giả..., địa phương nào có người tài mà giấu vua thì quan phụ trách sẽ bị trị tội...

    Hàng chục năm đã trôi qua, nhưng lời ông thủ tướng Nhật vẫn canh cánh trong lòng tôi: nếu đấy là lời nhắc nhở thì trời đất ơi, nguy hiểm quá! Lịch sử nước ta cuối thời các triều Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn… đã từng dạy: nguyên khí suy thường báo hiệu thời mạt vận sắp đến...

    Tôi đang thấy, đang tin vào thời cơ vàng của dân tộc, của Đảng..., thế mà lại phải liên tưởng đến, nghĩ đến hiểm họa thời mạt vận hay sao?

    Một lỗ thủng nhỏ đã chẳng làm đắm cả con tàu đấy thôi! Mới ngày hôm qua là cả một hệ thống các nước Liên Xô, Đông Âu chìm nghỉm... Cùng với năm tháng, nỗi lo giữ vững nguyên khí quốc gia đưa tôi đi tới biết bao nhiêu suy nghĩ miên man, mãi cho đến hôm nay...

    Dân chủ hóa toàn bộ đời sống của đất nước

    Trong bài viết của mình, tôi đã nêu: Một trong những thành quả rất quan trọng của 20 năm đổi mới là đã đạt được một bước tiến lớn trên con đường dân chủ hóa toàn bộ đời sống của đất nước - nguyên nhân hàng đầu của mọi thành tựu đã giành được. Tự do dân chủ hiển nhiên là động lực, là mục đích của phát triển, là khát vọng của từng con người muốn và biết làm người.

    Còn để hiểu kỹ hơn nữa thế nào là dân chủ, phải quay lại học người thầy vĩ đại của chúng ta là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu như Người đã nêu trong Tuyên ngôn độc lập, trong Hiến pháp 1946, trong di chúc, trong nhiều trước tác khác của Người. Chủ tịch Hồ Chí Minh nói vô cùng đơn giản: “Dân chủ có nghĩa là để cho người dân được mở mồm ra nói!”.

    Trong những ý kiến phản hồi từ phía bạn bè thân thiết của tôi, có câu hỏi: Đảng lấy dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh làm mục tiêu, điều này sớm muộn tất yếu sẽ dẫn tới đa nguyên!

    Tôi xin nói ngay suy nghĩ của mình: hệ thống chính trị của ta là một Đảng dù cuộc sống xã hội là đa nguyên, nền kinh tế đa thành phần là đa nguyên. Khỏi phải nói dài dòng về các yếu tố lịch sử, chính trị, kinh tế, văn hóa thiết lập nên vị thế lãnh đạo một đảng của Đảng CSVN trong hệ thống chính trị nước ta hiện nay.

    Dù là hệ thống chính trị chỉ có một đảng, yếu tố bảo đảm vai trò lãnh đạo của Đảng không phải là bảo hộ vị thế độc quyền của nó, mà trước hết và duy nhất là nâng cao phẩm chất và năng lực lãnh đạo của nó.

    Không có phẩm chất và năng lực ngày một nâng cao này, thì dù có độc quyền tới mức chuyên quyền độc đoán như thế nào chăng nữa, số phận diệt vong của nó đã được cài đặt sẵn như một lẽ tất yếu ngay trong cái chuyên quyền độc đoán này. Nguy cơ nằm trong sự cài đặt này chứ không phải trong nguy cơ đa nguyên.


    Chăm lo bảo vệ và nâng cao vai trò lãnh đạo của Đảng duy nhất chỉ có nghĩa là thường xuyên chăm lo nâng cao phẩm chất và năng lực lãnh đạo của Đảng sao cho luôn luôn theo kịp với đòi hỏi của nhiệm vụ mà dân tộc đặt lên vai nó. Có phẩm chất tiền phong chiến đấu này nổi trội nhất trong hệ thống chính trị và trong toàn bộ hệ thống xã hội, thì tự do dân chủ có phát triển được đến đâu chăng nữa, Đảng vẫn giữ được vai trò lãnh đạo.

    Như vậy sự lựa chọn tối ưu duy nhất cho Đảng ta là chăm lo nâng cao các phẩm chất của mình, lấy dân chủ và phát triển để thường xuyên nâng cao hơn nữa phẩm chất của mình.

    Tôi muốn làm một vài con số thống kê các ý kiến phản hồi các loại, để xem tỉ lệ ý kiến thuận/ngược về bài viết “Thời cơ vàng” như thế nào, nhưng thất bại, đơn giản là ngay trong những thư tán thành nhiệt liệt nhất, cũng nêu đôi điều trăn trở, lo lắng. Tôi chỉ có thể đưa ra một nhận xét chung nhất: hầu hết các ý kiến phản hồi đều nặng lòng với đất nước, kể cả những ý kiến ngược.

    Tôi nghĩ không gì có quyền cấm tôi vào Đảng CSVN, thì cũng không gì có quyền cấm ai đó nghĩ thuận hay nghĩ trái về Đảng CSVN. Yêu nước có nhiều cách tùy theo chính kiến và không là độc quyền của riêng ai được, vì Tổ quốc là Tổ quốc chung.

    Tôi nghĩ rằng truyền thống cách mạng của Đảng ta dù vinh quang đến thế nào chăng nữa cũng không thể mài lịch sử ra mà sống. Công việc đích thực chúng ta phải làm là chiến thắng sự ươn hèn của chính mình để làm được việc lớn: xây dựng nước VN độc lập, thống nhất, dân chủ và giàu mạnh trong thế giới ngày nay.

    NGUYỄN TRUNG

    - Ý kiến của bạn

    Còn "sợ" người tài, đất nước còn hiểm họa...

    Tôi rất tâm đắc với câu nói: "Nhược điểm cơ bản của người tài là không tồn tại và không phát huy được trong môi trường thiếu văn hoá". Tôi cũng tâm đắc với ý kiến: "Yếu tố đảm bảo vai trò lãnh đạo của Đảng không phải là bảo hộ vị thế độc quyền của nó, mà trước hết và duy nhất là nâng cao phẩm chất và năng lực lãnh đạo của nó". Mong sao ý kiến của Nguyễn Trung được Đảng lắng nghe.

    NGUYEN TRUONG SON

    Tôi cũng là 1 cán bộ đảng viên, cũng không dưới 1 lần nhức nhối trăn trở về kỷ cương phép nước bị xem nhẹ đến mức nguy hiểm : dần dần “bình thường hoá” các vi phạm luật lệ và “văn hoá phong bì” trong các giao dịch dân sự đang ở mức độ cao trào. “Sẽ xử lý triệt để”, “sẽ xử lý nghiêm”, “sẽ xử lý đúng người đúng tội bất kỳ người đó là ai, ở chức vụ nào”... là những khẩu hiệu mà chúng ta đã và đang quen nghe từ các quan chức mỗi khi nói về 1 vụ tham nhũng, tiêu cực nào đó được báo chí phanh phui. Thực tế xử ai và ai xử thì mọi người đều đã rõ.

    Tại sao tham nhũng không giảm? Câu hỏi đau lòng này rất dễ trả lời là vì “phép nước chưa nghiêm”. Tham nhũng thường có đường dây, có bè có cánh, và do vậy mỗi khi bị phát hiện thường xuất hiện bao che, chạy tội; giơ cao, đánh khẽ... không mang tính răn đe. Hô hào đã nhiều, nhân dân cả nước đang chờ Đảng và nhà nước hành động như thế nào trong những vụ tiêu cực nổi cộm gần đây (chứ không phải chỉ đạo phải truy tố bầu Đức vì 4 phong bì 200 USD - nếu thế thì phép nước nghiêm minh quá rồi). Quan liêu, tham nhũng, tiêu cực và mất lòng tin đang là nguy cơ lớn nhất cho sự tồn vong của chế độ này.

    Cám ơn tác giả Nguyễn Trung, nhiều người nghĩ giống anh nhưng không viết được như anh, những ý nghĩ sâu thẳm từ đáy lòng và do vậy đã đi được vào lòng người với sự logic mang tầm lý luận. Mong sao các lãnh đạo cao cấp của Đảng ta bớt chút thời gian đọc bài của anh.

    BÙI VĂN THỊNH

    Tôi thực sự tâm đắc khi đọc được bài này. Tác giả đã đưa ra những nhận định thẳng thắn, không e dè. Trong những nhận định đó, xin được nhấn mạnh: căn bệnh cơ cấu, bệnh đảng hoá mà tác giả đưa ra, theo tôi cùng với căn bệnh thành tích bấy lâu nay thực sự là những mối "hiểm hoạ đen". Chúng sẽ làm tiêu "tan thời cơ vàng" mà bài báo trước đã phân tích.

    Là một công dân VN, tôi rất bức xúc trước nhữnh vấn đề trên trong khi thực tiễn hàng này diễn ra không đúng như những gì mà đích đến chúng ta đang nhắm tới cho đất nước, cho dân tộc. Vậy thì Đảng ta sẽ có những giải pháp nào để diệt trừ tận gốc những căn bệnh trên? Hãy mạnh dạn thay máu và bồi bổ cho cơ thể hành chánh nhà nước thật mạnh mẽ, tiêu diệt những virus tiềm ẩn và xin nói rằng, những virus này trước kia nó có thể là những men, những tế bào hữu ích nhưng nay đã biến chất theo thời gian.

    VINH

    Hơn 30 năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, đất nước chúng ta luôn phát triển với tỉ lệ tăng trưởng bình quân hằng năm trên 7% (nhưng tỉ lệ lạm phát cũng không kém) và như thế, đến hôm nay nước ta vẫn bị xếp vào nhóm quốc gia nghèo và mức độ tham nhũng thì quá cao trên thế giới.

    Trách nhiệm của Đảng còn quá chung chung, trong khi quyền hạn thì bao trùm. Một số đảng viên biến chất họ không còn là đại diện cho giai cấp tiên phong.Họ luôn có thời cơ vàng trong khi đất nước thì không. Sau bao lần đại hội, chỉ có đại hội này, người dân (trên mạng) mới có cơ hội để bày tỏ quan điểm suy nghĩ của mình về thực tế đất nước, thẳng thắn nhìn nhận sự việc để góp ý cho Đại hội Đảng. Mong rằng sau Đại hội, vấn đề đặt ra sẽ được giải quyết, Việt Nam sẽ phát triển vươn lên đúng với khả năng của mình.

    LÝ CHÍNH NHÂN

    Quả thật đọc những bài viết của tác giả Nguyễn Trung và ý kiến của mọi người, tôi không thể không cảm thấy xót xa, tôi cứ nghĩ trong đầu: ai sẽ là người trả lời cho những câu hỏi tâm huyết này của các bạn, những câu hỏi luôn là nỗi bức xúc của xã hội. Không phải chúng ta nói ra để thảo luận với nhau, mà cái chúng ta cần là sự phản ứng tích cực từ những từ những nhà lãnh đạo khi nhận những đóng góp này. Tôi không biết quan điểm của các bạn như thế nào, còn theo tôi, nếu như không giải quyết được những vấn đề này thì không những chỉ 1,2 hay 5 năm mà thậm chí cả 10 năm sau chúng ta cũng không thể bắt kịp với đà phát triển của thế giới.

    huntervninfo@

    Đổi mới thành công mà không đổ máu, không gây vỡ như ở một số nước khác, Đảng ta có quyền khiêm tốn mà nhận rằng Đảng ta thật tài! Tuy nhiên tôi rất đồng ý với ông Nguyễn Trung, tác giả bài báo "Thời cơ vàng" rằng: chuyện hôm qua là là của hôm qua, hôm nay là hôm nay. Chúng ta đang đứng trước thách thức và vận hội mới đòi hỏi Đảng phải tự vượt qua cái bóng của chính mình. Do đâu mà hiểm hoạ đen ngày càng lớn? Theo tôi, vấn đề tồn tại lớn nhất nằm ở công tác cán bộ, trong đó cốt lõi là cán bộ công chức trong các cơ quan công quyền của Nhà nước. Với cách sử dụng người của Đảng hiện nay thì người tài không được trọng dụng, người tài khó có cơ hội chiếm lĩnh được một vị trí nào đó để tự thể hiện mình, tự khẳng định tài năng của mình.

    Theo qui chế đề bạt cán bộ hiện nay, cấp trưởng đơn vị đề xuất đề bạt cấp phó và những người cộng sự dưới quyền. Để được thủ trưởng để mắt tới thì phải thân cận với thủ trưởng, phải năng đi lại, phải coi người nhà thủ trưởng như người nhà của mình, phải coi việc riêng của thủ trưởng như việc riêng của chính nhà mình! Mà người tài thì không làm được những việc đó. Làm việc đó người tài tự cảm thấy hổ thẹn với lương tâm của chính mình! Mặt khác, thủ trưởng không muốn người tài lại gần cái ghế của mình vì sợ đến một ngày nào đó tài năng của người tài phát lộ thì đó là mối hiểm hoạ cho cái ghế của chính mình.

    Người tài thường nhìn ra những góc khuất mà người khác không nhìn thấu, vì vậy hay có những ý kiến phản biện nhiều khi là trái ngược với sếp - là loại hay cãi, loại cầm đèn chạy trước ô tô. Mà sếp thì không thích nghe cãi! Làm sao mà sếp quí được, làm sao mà đề bạt được.

    Người tài là người như thế nào?

    Người tài là người làm được những việc mà người khác không làm được. Những học sinh giải được những bài toán khó mà các bạn khác trong lớp không giải được - là tài hơn các bạn khác. Với một bài toán, có học sinh đưa ra cách giải đúng, ngắn gọn hơn các bạn khác cũng là tài. Với cùng một tình huống trong cuộc sống, người tài sẽ đưa ra cách giải quyết kịp thời, chính xác, hiệu quả hơn những người khác! Bản chất của tài năng là sự thông minh hơn người. Lê Quí Đôn đã khẳng định: “Trong công việc, cần nhất sự thông minh”. Người thông minh sẽ biết cách vượt qua những khó khăn trở ngại mà người khác không vượt qua được.

    Trong công tác cán bộ, ngày nay chúng ta quan tâm đến bằng cấp và không để ý đến sự thông minh, sử dụng người thông qua bằng cấp.

    Người có bằng cấp chưa chắc đã thông minh, chưa chắc đã làm tốt được việc gì. Người thông minh, có tài có khi chẳng có bằng cấp gì cũng làm nên được việc lớn. Ông nông dân Nguyễn Văn Sành ở Nam Sách Hải Dương - người thiết kế ra máy thái hành - là một ví dụ. Thế hệ lãnh đạo trước kia của nước ta nhiều người không có điều kiện học hành tử tế nhưng rõ ràng rằng đó là thế hệ lãnh đạo tài năng đã lãnh đạo đất nước làm nên nhiều kỳ tích.

    Chính sự dùng người thông qua bằng cấp đã dẫn đến đến nạn bằng giả, dẫn đến có nhiều "học giả" trong xã hội và nhiều tệ nạn khác trong Giáo dục!

    Đương nhiên trong thời đại ngày nay người thông minh, có học mới thực là tài.

    Có tài chỉ là điều kiện cần. Có đức là điều kiện đủ. Người lãnh đạo ngày nay phải là người có đức, có tài!

    Vì là ý kiến cá nhân nên bản thân nó mang đầy tính chủ quan, phiến diện, "ếch ngồi đáy giếng" nhưng với cái tâm mong muốn đóng góp một tiếng nói cho Đảng để Đảng đủ sức vượt qua thách thức dẫn dắt dân tộc, tôi mạnh dạn viết bài này. Mong nhận được ý kiến phê bình của quí bạn đọc để có được cái nhìn tổng quát hơn, đúng đắn hơn.

    TRẦN QUẢNG HOAN

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Chủ đề liên quan: Người tài chưa được trọng dụng hay bị đố kỵ?

    Nhận xét tin Người tài chưa được trọng dụng hay bị đố kỵ?

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Người tài chưa được trọng dụng hay bị đố kỵ? bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Nguoi tai chua duoc trong dung hay bi do ky ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Người tài chưa được trọng dụng hay bị đố kỵ? ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Xã Hội của chuyên mục Xã Hội.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - XÃ HỘI - TIN XÃ HỘI