Ngày tình yêu thơ ca

00:00 12/02/2006
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Năm nay, Ngày Thơ Việt Nam (Tết Nguyên tiêu - 12/2 dương lịch) gần trùng với Ngày Tình yêu (Valentine Day - 14/2 dương lịch). Đó là một trùng hợp đẹp, khi Thơ ca khởi nguyên từ Tình yêu và đích đến là Con Người, nó sẵn có trong tình yêu đôi lứa nhưng cũng vượt lên tới một Tình yêu rộng khắp, một tình yêu viết hoa.

"Đủng đỉnh chiều hôm dắt tay-Trông thế giới phút chim bay-Non cao non thấp mây thuộc-Cây cứng cây mềm gió hay", hơn 600 năm trước Nguyễn Trãi đã viết như vậy, và đó là Tình yêu, đó là Thơ ca. Nó "nối mạng" với toàn thế giới, nó "toàn cầu hóa" nhưng lại dành riêng cho mỗi con người, mỗi sự chiêm nghiệm, và cho mỗi lứa đôi đang ngập tràn hạnh phúc. Nguyễn Trãi hiện đại đến từng hơi thở từng khoảnh khắc của hiện tại, và thơ ông hiện đại dù nó đã 600 tuổi. Nó vẫn phục vụ cho con người hôm nay, cho tình yêu ngày hôm nay. Vậy có gì cũ hơn Thơ và có gì mới hơn Thơ khi nó được sinh ra bởi Tình yêu, sống trong Tình yêu và phụng sự cho Tình yêu?

Những năm qua, đất nước chúng ta có đà tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ, nhưng để có sự phát triển kinh tế bền vững lại rất cần sự tăng trưởng của Thơ ca, sự tự do dân chủ của Thơ ca, sự toàn cầu hóa của Thơ ca. Bởi Thơ ca là cốt lõi của văn hóa. Mà một đất nước không thể phát triển bền vững nếu thiếu những căn cốt văn hóa.

Bắt đầu từ tình yêu những gì nhỏ bé nhất, bình thường nhất, gần gũi nhất, thậm chí khó nhận biết nhất, Thơ ca thức tỉnh nơi con người những cảm xúc nguyên sơ, chân thành, sâu thẳm. Cho con người những giây phút được sống thật là mình, tự phát hiện và soi chiếu bản thân mình lên những tụ điểm của khát vọng và tình yêu. Trong những giây phút ngặt nghèo nhất, nói như nhà thơ Phùng Quán, người ta có thể tựa lưng vào một câu thơ mà đứng dậy, mà tiếp tục sống xứng đáng là con người. Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, trong cuốn nhật ký nổi tiếng của mình đã không dưới một lần bày tỏ tình yêu với Thơ ca. Dù không là một nhà thơ, nhưng chị đã làm thơ cho riêng mình, để tự động viên mình, an ủi mình, giải tỏa cho mình. Với chị Trâm và rất nhiều người cùng thế hệ chị, Thơ ca là ngôi đền thiêng và là người bạn tâm tình gần gũi nhất.

Sự thiêng liêng và thương thiết luôn quyện chặt trong Thơ, nó là "vầng trăng trong đáy giếng" như Nguyễn Du đã viết, là ngôi sao xa xôi mọc và lặn trong lòng ta. Người ta biết được cảm giác đói ăn, nhưng khó biết được cảm giác đói thơ. Nhưng cảm giác ấy là có thật. Không phải thời cổ đại, trung đại hay cận đại người ta mới yêu thơ, còn thời hiện đại thì ít hoặc không yêu. Mỗi thời đại bày tỏ tình yêu với Thơ ca một cách. Và mỗi thời đại Thơ ca đến với con người dưới những gương mặt những dáng nét khác nhau. Nhưng nếu trái tim người muôn năm vẫn vậy thì trái tim thơ muôn đời vẫn thế. Nó vẫn run rẩy như những chiếc lá non đón trước từng thoáng gió. Nó bụi bặm và vô nhiễm như hơi thở của trái đất. Nó thăng hoa và chịu đựng với con người ở bất cứ hoàn cảnh nào. Nó là Tình yêu.

Thanh Thảo

Việt Báo
contentlength: 4467
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Khách hàng bắt hai nhân viên cây xăng quỳ gối trước khi dùng cốc và ấm trà đập rách mặt
00:00 / --:--

TIN Xã Hội NỔI BẬT

Bơ vơ nỗi đau con trẻ sau đại tang 13 người chết ở Lương Điền

Chưa qua một giấc ngủ, hàng chục đứa trẻ thôn Lương Điền (xã Hải Sơn, huyện Hải Lăng, Quảng Trị) bỗng chốc mang thân phận mồ côi, đón tin dữ cha, mẹ tử vong sau vụ TNGT thảm khốc tại Quảng Nam