Việt Trinh cố gắng làm người tốt

07:11 06/10/2006
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Viet Trinh co gang lam nguoi tot
Diễn viên Việt Trinh. Ảnh: Lý Quang Tiến

Vắng bóng cả năm trời, Việt Trinh xuất hiện trở lại với phong cách tự tin và “thiền” hơn. Bỏ lại sau lưng những chuyện không hay trước đây. Cô nhanh chóng nhập vai như để khẳng định rằng điện ảnh là con đường duy nhất mà cô đã chọn.

Qua nhiều xì-căng -đan, qua nhiều dập dềnh riêng tư những năm qua, rốt cuộc đến hôm nay, điện ảnh vẫn lại là con đường, là chỗ dựa cho nữ diễn viên mang tên Việt Trinh. Ngay sau khi trở về từ Singapore, Việt Trinh nhanh chóng vào cuộc, bằng vai chính trong bộ phim truyện nhựa “Giá mua một thượng đế” (kịch bản Châu Thổ, đạo diễn Hồ Ngọc Xum, Hãng phim Giải phóng sản xuất hiện đang trong quá trình thu hình. Trinh cho biết điện ảnh đã là một cuộc gắn bó không thể dứt ra được, đã là một duyên nợ.

Chuyến đi học ở Singapore hồi tháng 8-2005 nằm trong lộ trình của Trinh. “Diễn nhiều năm rồi, nhưng muốn đi xa trong nghề thì phải học”. Học Anh ngữ 10 tháng, sau đó học lớp 3 tháng về ngành quảng cáo tại trường Raffels, tổng cộng hơn một năm. Về nước lần này đóng phim, sau đó là “Em đang tìm hiểu thủ tục để qua Hong Kong hoặc Bắc Kinh học về điện ảnh”, Trinh cho biết. “Em muốn sau này trở thành đạo diễn, lập hãng phim, sản xuất những bộ phim mà mình thích. Không dứt bỏ nghề diễn viên đâu, nếu sau này có những vai... lớn tuổi mà hay thì đồng ý ngay”. Trinh bật cười khi nhắc đến hai chữ “lớn tuổi”, môi cười điệu đàng và ánh mắt nhìn thẳng tròn xoe. Cái đẹp còn đi dài dài với Việt Trinh, dễ gì!

Đi Singapore, có thể có lý do sâu xa gì không?

Lúc má em còn sống, má thường khuyên phải học tiếng Anh. Em đã hứa học tiếng Anh tốt và hứa sẽ cố gắng làm người tốt.

Ấn tượng sau một năm ở đảo quốc sư tử?

Em mừng là hiện nay mình giao tiếp tiếng Anh tự tin hơn. Trước đây, chưa bao giờ em nếm mùi đời sinh viên. Bây giờ biết rồi, sinh viên là đi bộ, là đi xe buýt, là chen chúc tàu điện ngầm, lâu lâu mới dám đi taxi vì ở bên đó taxi quá đắt. Còn nữa, sinh viên là ăn cơm bụi, mới đầu ăn uống không quen nhưng rồi phải ăn để có sức khoẻ. Ban đầu căng lắm, có lúc em nghĩ thôi bỏ học nhưng nhớ tới lời hứa với má nên phải học tiếp mới được.

Những ngày người mẹ của Việt Trinh nằm bệnh viện Chợ Rẫy sẽ còn mãi trong ký ức. Những xì-căng -đan, những đối chất, những rắc rối đến với Việt Trinh, lúc ấy chỉ có mẹ là chỗ dựa tinh thần. Nói gì thì nói, người mẹ nào cũng rộng lượng hải hà đối với núm ruột đẻ ra, nhất là đối với cô con gái út như Trinh, người mẹ khuyên nhủ về luật nhân quả, để sống... Ngày đó, tưởng như mới hôm qua, vậy mà đã một năm ngoài...

Thoang thoảng nét nhạc êm nhẹ nơi quán Sỏi Đá. Câu chuyện lại tiếp tục:

Trinh vừa kể, sẽ cố gắng làm người tốt. Tốt là thế nào?

Người tốt, trước hết, trong đầu mình phải tập có suy nghĩ tốt. Ví dụ, em đang nói chuyện với anh, sau đó nghe người ta đồn anh có những cái không hay, nếu em bị cuốn hút vào những đồn đại thì trước hết mình sẽ phải mang phiền não. Em cố gắng không nghĩ xấu về người khác...

Em còn nhớ, cái ngày em nhận được tin một người anh của em bị tai nạn, qua đời, tin như sét đánh. Mới hôm trước anh ấy còn khoẻ, đùng một cái hôm sau không còn. Anh mất, mẹ em buồn, lâm bệnh nặng. Em nghĩ đến nhà Phật nói cuộc đời vô thường. Đó, nếu mình suy nghĩ hoặc hành động không hay đối với một ai đó, rủi họ không còn, thì lúc đó đâu kịp xin lỗi người ta nữa. Hồi trước, em háo thắng, không đời nào chịu xuống nước. Còn bây giờ, nếu em thấy mình làm chưa đúng với người khác thì... xin lỗi.

Nếu người ta nghĩ không hay về Trinh?

Lúc trước em rất buồn, giờ em bình tâm hơn. Có một vị thầy ở chùa nói chữ “Nhẫn” nên đặt lên hàng đầu. Thầy cũng thường kể tịnh tâm thì thấy ngọn trúc không lung lay dù gió thổi, không tịnh tâm thì dù bặt gió vẫn thấy trúc lay động. Nhiều việc mình không ưng nhưng cứ ập đến, em nghĩ chắc là nhân quả, em phải trả...

Buổi chuyện trò bỗng dưng rơi vào chiều hướng thật bất ngờ. Tôi đang nhìn thấy một cô gái vẫn rất điệu đàng cho hình ảnh bên ngoài khi xuất hiện trước công chúng, khi ra đường vẫn có nhiều cặp mắt ngó theo hun hút. Nói theo từ ngữ thời thượng, hai chữ “Việt Trinh” trở thành một thương hiệu, một thời khi phim có tên Việt Trinh là hốt bạc. Đẹp, vậy đó, một hôm nói lên điều sâu xa, nghe ra có gì đó quá bâng khuâng... Việt Trinh nói, lúc liên hồi, lúc ngập ngừng lòng vòng để tìm từ ngữ. Tôi ghi lại, chấm phết chút đỉnh cho trơn tru. Nhưng cái tinh thần của câu nói, của trò chuyện, y chang.

"Có phải em ăn nói “già” rồi, phải không anh?". Tôi có thẩm quyền gì mà trả lời. Nhưng tôi nghĩ trong bụng, khi ai càng trực cảm về sự tuyệt diệu của vô thường, để giảm đi phiền muộn, có lẽ sẽ... tươi trẻ dần lên. Thời gian sẽ trả lời tất cả. “Già” và trẻ mấy hồi.

Tôi chuyển để tài của buổi gặp gỡ, chuyện điện ảnh. “Em mới xem bộ phim “Xuân hạ thu đông”... gì gì đó, đẹp quá”. À, đó là “Xuân hạ thu đông rồi lại xuân” của đạo diễn Kim Ki -duk. Cảnh chùa tuyệt đẹp, cảnh ân ái bên suối của cặp nam nữ còn mang nợ trần cũng tuyệt đẹp... “Bộ phim nói đến sự luân hồi, phải không?”. Cũng là một câu hỏi để, một lần nữa, tôi chỉ có nước im lặng. Tôi thích những sự cảm nhận bộc phát, do đó, rất thật. Vậy đủ rồi. Tôi ngán mọi diễn giải lý thuyết trên công luận, tranh nhau nói “lý” cho hay, nhưng trở về đối mặt với chính mình thì mọi sự “lý sự” biến đâu mất tiêu, mà hời hợt, mà trớt quớt gì đâu.

“Em nghe thầy dạy cuộc sống có nhiều điều huyền diệu, không thể giải thích nổi”, Trinh nhấn mạnh chữ huyền diệu, câu nói chen ngang bâng quơ.

Trở lại với công việc hiện tại. “Giá mua một thượng đế” có gì hay ho để nhảy vô đóng phim? “Em đóng vai Sáu Mân, đóng suốt từ trẻ cho đến lúc đứng tuổi nên mình có nhiều “đất” để thể hiện. Sáu Mân không hiện đại theo kiểu người đô thị Sài Gòn, vì cô Sáu ở dưới tỉnh, dưới quê. Nhưng Sáu Mân cũng không “xưa” vì cô Sáu là một doanh nhân năng động, đôn đáo ra nước ngoài để bảo vệ bằng được thương hiệu kẹo dừa của mình!”. Trong đời riêng Sáu Mân, tình cảm trúc trắc, buồn thì buồn nhưng bền ý chí để sống và làm việc đến cùng.

Bộ phim sẽ quay tại Sài Gòn, Bến Tre, Long Xuyên, một ít ở Quảng Châu (Trung Quốc), khoảng 2 tháng quay, cỡ giữa tháng 11 đóng máy.

Ông trời, thượng đế, mua với giá nào? Cái tên phim ngộ quá. Hay là... theo lối nói thông dụng thời thị trường, “khách hàng là thượng đế”, chắc vậy? “Cái gì cũng mua, nhưng giá trị thật của một con người không thể dùng tiền mua. Em hiểu ý của bộ phim vậy đó”, Việt Trinh giải thích. Tên phim hoá ra ngầm chứa một kiểu nói ngược, gây chú ý.

Câu chuyện phim, được biết cảm tác từ một chuyện thật trong đời, từ nhân vật thật, rồi biến hoá. Việt Trinh duyên nợ với khá nhiều bộ phim mượn chuyện từ nguyên mẫu có thật nào đó ở ngoài đời! Từ Người đẹp Tây Đô, Người học trò đất Gia Định xưa, đến Dòng sông vẫn trôi, bây giờ là Giá của một thượng đế.

Bao giờ, biến một phần đời của Việt Trinh thành phim, tôi hỏi đùa. Đến lượt Việt Trinh không trả lời. Mà cười khanh khách. Ai đó nói, “Việt Trinh là tên gọi của sự bất ngờ”.

Theo Việt Thư
Cẩm Nang Tiêu Dùng

Nguồn:DanTri
contentlength: 11821
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Cách kéo dài tuổi thọ đơn giản nhờ ăn trứng
00:00 / --:--

Bài được quan tâm

VẤN ĐỀ VăN HóA NÓNG NHẤT