Một người thích quà

15:15 31/10/2006
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Mot nguoi thich qua

Mọi thủ tục mở đầu cuộc hội nghị quan trọng trong ngành đã xong. Tất nhiên, như thường lệ, ông được mời lên trên đoàn chủ tịch. Từ dưới hội trường nhìn lên, người ta thấy vẻ bệ vệ, trang nghiêm thường ngày của ông càng được tôn lên trong cái không khí lễ lộc quan trọng này; nhất là khi ánh đèn quay phim, truyền hình lướt qua, đôi phòng kính của ông khi ngẩng mặt nhìn bắt sáng lóe lên, cái trán rộng và cao càng nổi rõ hơn.

Ông chỉ ngẩng lên một chút, mặt hơi đăm chiêu, vừa đủ thời gian để được thu hình, rồi lại cắm cúi nhìn xuống tập tài liệu trước mặt, với cây bút trên tay. Thỉnh thoảng ông lại ngẩng mặt lên, nhìn vào người đang báo cáo trên bục, xong đảo mắt nhìn chầm chậm toàn cảnh hội trường, rồi lại cúi xuống tập tài liệu.

Đặt ngay trên tập tài liệu ấy là một cuốn sổ tay nhỏ, loại bỏ túi, mà những người ngồi bên dưới không thể nào nhìn thấy, còn những người ngồi hai bên và phía sau ông trên đoàn chủ tịch thì cũng không thể nào biết được trong cuốn sổ đó là những gì. Khoảng cách giữa họ và ông khá xa. Hơn nữa, hầu hết nội dung ông ghi trong sổ đều thuộc dạng ký hiệu, chỉ riêng mình ông biết. Thí dụ ba cái cột dọc với các mẫu tự T, K và R trên đầu chẳng hạn. Ai hiểu nổi T có nghĩa là “đã triển khai”, K là “đã kiểm tra” và R là “thực hiện xong”? Mỗi cán bộ cấp dưới, được ông dành cho vài trang. Từng việc cần triển khai, ông đều vào sổ, hàng ngày bỏ vài phút đầu và cuối ngày để kiểm tra xem tiến độ đến đâu. Ký hiệu trên hai cột T và R là dấu X. Còn trên cột K, ông đánh dấu hình tam giác. Nếu kiểm tra, nhắc nhở một lần, ông gạch một cạnh huyền, hai lần là hai cạnh, và nhắc nhở lần thứ ba thì hình tam giác hiện ra đầy đủ, như một lời báo động. Nguyên tắc của ông; không có lần kiểm tra, nhắc nhở thứ tư.

Cuốn sổ đặc biệt có tác dụng vào những dịp hội nghị có mặt đông đủ như thế này. Chỗ ngồi của ông trên chủ tịch đoàn không phải lúc nào cũng ở vị trí quan trọng nhất, vì trên ông còn có các ông to hơn, nhưng từ các vị trí trên ấy, ông vẫn có tầm nhìn bao quát được toàn hội trường, sẽ có kế hoạch kiểm tra ngay các đối tượng liên quan đến từng vụ việc, đồng thời cái đầu đầy tính năng động sáng tạo của ông, khi nhìn thấy mặt từng đối tượng, thường nảy ra những phát kiến mới mà bình thường không thể nghĩ nổi.

Thí dụ như hôm nay, vừa mới lên trên này, ông đã phát hiện ra anh chàng An đang ngồi ở tận hàng ghế sau cùng. An là giám đốc Nhà máy sửa chữa số 6, bổng lộc chẳng có gì đáng kể, lại thuộc loại khù khờ không biết chạy vạy làm ăn, có điều nhờ rất biết trên biết dưới nên vẫn được ông giữ lại trên ghế suốt mấy năm liền. An cũng hiểu vậy, nên càng ra sức biết điều. Thật ra, làm giám đốc trong thời buổi này có khó khăn gì? Mọi thứ đều do trên lo, trên rót. Cái khéo là làm sao cho trên lo nhiều, rót đủ cho mình, mọi thứ sau đó tự nó sẽ chạy ro ro...

Thấy An, ông nhớ ngay đến việc hôm qua, một nhân viên đắc lực của ông xuống Nhà máy sửa chữa số 6 làm việc, khi về đã báo ngay cho ông biết là chẳng hiểu sao trong kho của bọn này lại thấy có mấy khối gỗ lim. Gì chứ lim mà đóng tủ thì bền phải biết, xài cứ gọi là bách niên! Lúc nghe báo cáo ông đã nghĩ như vậy, giờ thấy mặt An, ông lại nhớ ra và càng cảm thấy việc mình cần có một chiếc tủ lim là hoàn toàn hợp lý. Cán bộ như ông, sau bao nhiêu năm cống hiến, chẳng lẽ trong nhà lại không có được một chiếc tủ lim hay sao?

Dòng đầu tiên ông hí hoáy ghi tiếp vào sổ tay, ở chỗ trang dành cho An khi ngồi xuống ghế của đoàn chủ tịch là: tủ lim. Tất nhiên việc biến gỗ lim thành tủ, cũng là việc của An. Tí nữa, ngay trong giờ giải lao đầu tiên, ông sẽ gặp An và sẽ nói cho cậu ta biết yêu cầu của mình, rồi mới đánh dấu X vào cột T. Gì chứ với An thì chắc ông khỏi phải dùng đến cột K mà sẽ đi ngay vào cột R. Cậu ta vốn đã là loại cán bộ cấp dưới rất sẵn sàng thực hiện mọi yêu cầu của cấp trên, huống hồ gì cũng hôm qua, tay nhân viên của ông từ Nhà máy sửa chữa số 6 về, có mang theo một cái đơn của An xin cấp đột xuất vài món phụ tùng hiếm, kèm theo một thư tay của cậu ta: “Trăm sự nhờ thủ trưởng xét giúp”. Nào thì xét! Một cái tủ lim là quá hời! Ấy là ông tình cảm với An lắm, do chỗ một tay An trước giờ nhận lo toàn bộ củi đun cho cả gia đình ông và các con ông dư xài, chưa hề có trục trặc gì. Thằng khác thì đừng hòng được ông tử tế như vậy.

Dẫu sao, ông cũng phải cảm ơn cái chủ trương đổi mới cơ chế quản lý, xóa bỏ bộ máy trung gian. Hệ thống bảy nhà máy sửa chữa cùng các chi cục ở các tỉnh với hàng trăm trạm cấp huyện trực thuộc, lập tức được ông xếp vào bộ máy trung gian. Một dịch vụ mới được mở ra, gom hết về tay ông, với tên gọi là dịch vụ sửa chữa máy tại chỗ.

Theo hình thức này, nhiều tổ sửa chữa nhỏ, cơ động, trực thuộc thẳng cơ quan ông, được thành lập và đến tận từng cơ sở để sửa chữa máy móc theo yêu cầu. Các cơ sở cũng thích gọi các tổ sửa chữa này, lý do: giải quyết công việc rất nhanh gọn để kịp thời vụ. Điều dễ hiểu: tất cả phụ tùng, nhất là những món hiếm quý, ông đều nắm trong tay; các trạm, chi cục và cả các nhà máy, nhiều khi dự trù trước cả năm còn chưa được ông duyệt. Bằng dịch vụ sửa chữa tại chỗ, ông tha hồ bán phụ tùng cho cơ sở với giá thương lượng, đó là chưa kể nhiều món bổng lộc khác.

Nhiều tên cấp dưới đã kêu trời như bộng, có thằng còn dám chửi thẳng ông là gà mẹ cướp cơm gà con. Thây kệ, cái bọn bất tài ấy, bây rên thì cứ việc rên. Phụ tùng ông vẫn nắm chắt trong tay, và ông vẫn là đơn vị duy nhất được quyền nhập và phân phối các loại máy móc, phụ tùng trong ngành, thì dù kêu rên thế nào, bây vẫn phải lệ thuộc vào ông, vẫn phải “biết điều” với ông. Gà con phải ráng tự lớn lên mà kiếm sống, rồi lo đền đáp lại cho gà mẹ, chứ để gà mẹ nuôi hoài sao được? Đời này khôn chết, dại chết, biết mới sống. Kêu rên làm gì?

Có người phê bình ông là cơ quan chỉ đạo mà lại can thiệp vào việc làm ăn cụ thể, khác nào vừa đá bóng vừa thổi còi, ai kiểm soát cho được? Ông cười cười, giải thích như vậy là tư duy cũ, làm việc bây giờ phải chú ý hiệu quả chứ không nên câu nệ theo những nguyên tắc, qui định gò bó.

Ông cười cười như vậy, chứ thằng nào phê bình láo là chết với ông. Như thằng Bảo đó. Cái thằng dám nói ông là gà mẹ cướp cơm gà con, rồi một hôm cán bộ của ông xuống chi cục nó, nó xách mé hỏi có đem theo nồi áp suất không. Anh cán bộ thắc mắc, hỏi đem theo cái đó để làm gì, nó trả lời thì tại mấy anh ăn hết thịt rồi, cơ sở chúng tôi chỉ còn có xương, mấy anh xuống phải đem theo nồi áp suất, hầm xương cho mềm mới ăn được chứ! Thằng hỗn xược! Ông sút “păng” một cái, cho nó về làm chuyên viên ngồi chơi xơi nước ở một trường kỹ thuật, cục xương cũng không có mà gặm! Gì thì gì chứ ông không thể chấp nhận chuyện cấp dưới dám hỗn với cấp trên, cũng như chuyện đấu tranh đòi quyền chủ động cho cơ sở.

Chủ động thế nào được? Bọn bên dưới ngày nay gớm lắm. Lơ mơ là bị nó qua mặt, cười mũi cho liền. Thậm chí ngay cả cái bọn lái xe, vận chuyển bét dèm, hở một chút cũng dám cà khịa với ông. Chở mấy tấn cám cho ông, chúng de đít xe ngâm xuống vũng nước nào đó cho ướt sũng rồi vờ than là bị sụp hố, chở được vài giỏ trứng vịt thì chúng quăng quật thế nào đến nứt vỡ hơn nửa, chở củi thì chúng đậu tít từ xa, bắt cả nhà ông phải ra vác vào mệt bã người! Bọn đểu! Có điều ông chẳng làm được gì chúng vì chúng tép riu quá, quyền lực ông quá cao không với xuống tới. Chứ nếu bọn cán bộ trực tiếp dưới quyền mà láo như vậy, ông đã trị ngay.

Từ khi dịch vụ sửa chữa máy tại chỗ được thực hiện, bọn trung gian càng sợ ông ra mặt. Ông duyệt cho bao nhiêu cũng phải cảm ơn. Cảm ơn không cụ thể thì ông lập tức có biện pháp. Cứ thế, từ tủ lạnh, tivi, xe cúp, bàn ghế, giường tủ, gỗ gạch, ximăng... cho đến gạo trắng, củi đốt, trứng vịt, cám heo... khắp nơi kìn kìn chở về nhà ông. Ông nhận hết. Không vì việc lớn mà bỏ việc nhỏ.

Thời buổi này không ăn là dại. Việc gì mà sợ? Ông đã nghiên cứu kỹ điều 226 của Bộ luật hình sự và thấy yên tâm. Đâu phải ông ăn hối lộ. Hoặc ông nhờ mua cái này cái nọ, rồi vì nhiều việc quá mà quên đưa tiền, hoặc người ta tự giác biếu quà cho ông. Việt Nam ta có truyền thống đối xử nghĩa tình trên dưới với nhau rất tốt, đi thăm nhau còn không quên quà biếu, nói gì ngày lễ tết, đám cưới, sinh nhật, hiếu hỷ, tân gia...

Huống hồ chính ông cũng rất biết điều với nhiều người khác. Rễ ông không chỉ bám chắc vào mảnh đất ông đan đứng mà còn đâm sâu, mọc rộng đến cả các mảnh đất chung quanh và nối liền với rễ của nhiều thân cây cổ thụ khác, nên cây đời của ông mới mãi mãi xanh tươi, vững chắc như thế này. Vuốt mặt phải nể mũi, bứt mây thì động rừng, thí xe thì chết tướng, trên đầu ông có bóng mát mà bản thân ông lại là bóng mát của lắm đàn em, người trên kẻ dưới đều bảo vệ cho ông, cứ đường ông ông đi, việc gì mà sợ?

Câu chuyện sóng gió năm ngoái càng làm ông tin chắc vào ngôi sao bản mệnh của mình. Chuyện xảy ra sau chuyến ông đi công vụ ở nước ngoài về. Đó là lần thứ ba ông đi nước ngoài trong vòng mười năm, tất nhiên cũng nhờ quyền quyết đoán của ông, cứ thư mời hai lần sau đều ghi rõ đích danh người khác, là cán bộ của ông. Sao được? Thủ trướng phải trực tiếp đi nước ngoài mới giải quyết được công vụ chứ. Ông tuy không có chuyên môn bằng cấp gì, nhưng ông nắm chắc chủ trương, đường lối. Để cho bọn bắng nhắng bên dưới đi, dù chúng có bằng cấp chuyên môn gì gì nữa, thì cũng không thể tin được.

Sau khi ông về nước hai tháng, có thư của một tập thể học sinh Việt Nam bên ấy gởi về tận Hội đồng bộ trưởng để khiếu nại ông. Số học sinh ấy là bạn con gái ông, cũng đang học ở bên ấy. Chúng thấy ông qua, mừng lắm, nhờ ông mang về gia đình một mớ vải và len, dạ. Tất nhiên chúng cũng phải biết điều, khi đưa hàng đều gởi đủ cước phí máy bay và cả một khoản tiền tặng thêm cho ông. Như thường lệ, trước khi về nước, mọi thứ tiền ông vét đi mua hàng hết, ra tới sân bay là trong túi không còn một đồng, số hàng quá cước miễn phí lần này đã lên đến mức kỷ lục.

Mọi người đi cùng đoàn đều chán ngán, không ai thèm giúp ông một xu. Các quan chức năng ở sân bay bạn cương quyết không chịu giải quyết linh động. Cán bộ tòa đại sứ ra tiễn cũng chịu thua. Cả chuyến máy bay chỉ còn chờ mỗi mình ông. Sợ bị bỏ lại một chuyến như lần trước - cũng vì quá cước không có tiền trả - ông quyết định để lại sân bay tất cả sách vở, tài liệu, đồ đạc không đáng giá, và cuối cùng cả những thứ mà các học sinh đã gởi và đóng trước tiền cước cho ông.

Sân bay cách nơi ở của đám học sinh hàng nghìn cây số. Họ mất mấy ngày đi nhận hàng về, có người bị mất. Đơn kiện của họ gởi về nước ông bị rầy rà một thời gian, nhưng rồi cũng tai qua nạn khỏi. Kinh nghiệm lớn của ông: trước phong ba bão táp, cứ ỳ ra. Hàng ngày, Nhà nước có cả tỷ chuyện phải lo, hơi sức đâu mất thì giờ vào “ba chuyện lẻ tẻ” như của ông. Cán bộ nó túng thiếu quá, mình lo cho nó không nổi thì nó phải thu vén chút đỉnh để nuôi vợ nuôi con, miễn nó trung kiên là được. Gì chứ trung kiên thì ông có thừa. Mà đã là trung kiên thì ai lại để cấp trên phải mất sức, bận bịu lo cho mình những chuyện mà mình có thể chủ động lo được?

Nhiều tiếng vỗ tay vang lên làm ông giật mình trở về với thực tại. Người báo cáo thứ hai bước lên bục, được nhiều đại biểu trong hội trường hoan nghênh, là Cảnh, giám đốc một trong ba xí nghiệp cung ứng. Cung cách làm ăn của Cảnh có nhiều cái mới, được nhiều nơi ủng hộ. Đối với ông, đó không phải là điều quan trọng. Đáng nói là tay này còn nợ ông khối việc. Ông cầm bút rà danh sách dành cho Cảnh. Cốc nước đá: T: X, K: một gạch, R còn trống. Dây đồng hồ loại “vô cấp”: T: X, K: hai gạch, R: trống. Giày Yasaki không dây: T: X, K: ba gạch, R: trống. Quần “rin” Mỹ cho D., đổi lần thứ ba: T trống, K trống, R trống... D. là Dũng, con trai ông. Nó thích cái quần rin Mỹ màu kem, ông nói mấy lần, Cảnh mới cho mua gởi ra, lại là đồ dỏm. Ông gởi trả, nói mấy lần nữa, Cảnh mới gởi ra lần thứ hai, kích thước lại không vừa. Ông lại mới gởi trả. Tính ông là vậy, làm gì cũng phải kiên quyết đạt được mục đích.

Cũng như An, Cảnh là một cán bộ rất khù khờ. Trước mặt anh ta, ông vờ khen khéo: cậu lành quá, không chịu chụp giật thì sống sao nổi ở cái đất đó? Sau lưng, ông chửi Cảnh là đứa ngu. Còn trong đầu, ông đã tính chuyện đổi anh. Vì khác An, Cảnh khù khờ mà lại không “biết điều”. Anh ta không bao giờ tự giác phục vụ ông, chuyện gì cũng phải đợi nói cụ thể. Thái độ lại rất lừng khừng, việc gì đã giao cũng phải đợi nhắc đủ ba lần. Sở dĩ ông chưa đổi được cái ghế của Cảnh vì Cảnh không làm gì bậy. Ba năm anh ta làm giám đốc, xí nghiệp có đi lên, năm nào cũng được nhận bằng khen. Vả lại, ông đang “nuôi” Cảnh cho một vụ lớn: cái nhà. Hơn ai hết, ông biết mình sắp phải về hưu. Mấy năm nay ông thu gom hơi mạnh tay cũng là vì vậy. Đồng lương thu được là mấy, đến lúc đó cũng đừng mong trông nhờ vào ai. Mình vừa cắp cặp ra khỏi cơ quan, một cái gật đầu chào cũng chưa chắc được nhận.

Nhà ông vốn ở khu bộ đội, bấy lâu nay bồi đắp cũng đã khá tươm tất. Con rể ông là bộ đội về ở chung hộ, đó cũng là do ý ông. Lấy cớ phải giao nhà lại cho bộ đội - thật ra là cho thằng rể và vợ nó, là con gái đầu lòng của ông, chứ bộ đội nào nỡ đòi nhà ông - ông đã xin cấp trên cấp cho một căn nhà khác. Được đồng ý trên nguyên tắc rồi, ông lại bày tỏ thêm nguyện vọng: được sống những năm tuổi già ở một thành phố ấm áp phía Nam, do đó thay vì được nhận nhà - mà ông biết chắc là rất khiêm tốn, trong một khu tập thể đang được xây dựng - ông xin được nhận số tiền trị giá của căn nhà ấy, để vào dựng đỡ một căn nhà nho nhỏ trong kia.

Xí nghiệp của Cảnh nằm ở thành phố ấy. Trong phạm vi quản lý của Cảnh, có một kho lớn rộng hàng mấy hecta ở ven thành phố. Trong vành đai của kho ấy, có ba căn nhà tư nhân xây cất trái phép từ trước giải phóng, với cả vườn cây ăn trái. Cảnh đã cầm quyết định của thành phố, rồi của huyện, cho phép giải tỏa ba căn nhà ấy, lý do để mở rộng kho. Thật ra, ông biết việc mở rộng kho vẫn chưa đụng đến phạm vi ba căn nhà, và chính Cảnh cầm quyết định rồi mà vẫn trù trừ vì thương hại cho ba gia đình ấy chẳng biết phải chuyển đi đâu. Đó là việc Nhà nước lo, không hơi đâu duy trì cái tính thương người kiểu tiểu tư sản. Ông đã có ý kiến dứt khoát với Cảnh như vậy. Xí nghiệp sẽ có khoản tiền bồi thường theo đúng các qui định chung, ông sẵn sàng duyệt cho khoản ấy, lố một chút cũng được. Vậy thôi.

Rồi trên những nền nhà và vườn cây ăn trái ấy, căn nhà nho nhỏ, chừng trăm mét vuông thôi, của ông sẽ mọc lên. Sắt thép, ximăng, gỗ gạch, mọi thứ mấy năm nay ông lo đã hòm hòm rồi, đang gởi chỗ này chỗ nọ trong ấy. Thiếu bao nhiêu Cảnh ráng đắp thêm, ông sẽ không quên công. Cảnh cho xúc tiến giải tỏa nhà là mọi việc sẽ bắt đầu. Đến khi ông về hưu, các con ông đều đã có nhà - đứa con gái thứ hai ông đã đưa về làm ở một xí nghiệp gần nhà và cũng đã được cấp ngay chỗ ở - vợ chồng ông cũng có nơi an dưỡng và sinh lợi được. Cái mộng cuối đời ông chỉ đơn giản có thế, vậy mà...

Sổ tay ông ghi: Nhà: T, X, K: đủ ba gạch, R còn trống. Không được. Cái thằng Cảnh này! Nhắc ba lần, nó cứ khất “để từ từ tính, chứ khó lắm, làm như vậy không biết phải giải thích sao cho anh em thông”. Khó quái gì, làm giám đốc mà sợ cấp dưới kiểu như anh, làm sao được? Ông nói thẳng như vậy mà anh ta vẫn không hiểu. Để từ từ tính... Chắc là nó muốn câu giờ, đợi ông về hưu, hết quyền, mới trả lời là không được. Thằng này bướng và nguy hiểm.

Ông biết Cảnh, cũng như nhiều tay giám đốc khác, chỉ vì kế hoạch của đơn vị, đời sống của công nhân, mới bất đắc dĩ phải chìu lòn ông. Cái tivi màu kỳ đó ông cũng phải nhắc đến bốn lần, rồi trừng trị bằng cách ngâm suốt mấy tháng không duyệt cho nó hai thứ phụ tùng hiếm là vòng bi và bình ắcquy, nó mới hiểu ra. Có khó gì, quỹ phúc lợi nó lớn, rồi hội nghị khách khứa thường xuyên, cứ “cấu” mỗi thứ một ít là xong. Chuyện đơn giản thế cũng không biết, vậy mà đòi làm giám đốc! Lãnh đạo gì mà “tâm lý xã hội” kém vậy? Thủ trưởng kề bên còn không phục vụ ra trò, nói gì đến phục vụ nhân dân cho trườu tượng, lớn lao?

Trong lúc ông ngồi nhìn đăm đăm vào cái lưng của Cảnh, suy tính biện pháp thúc đẩy vụ cái nhà, thì có người khều nhẹ ông từ phía sau. Một mảnh giấy gấp nhỏ đưa tới. “Anh coi chừng thằng Cảnh. Tôi vừa nhận được tin, tuyệt đối chính xác, từ thư ký của ông B, là nó vừa gởi thư riêng cho ông A và ông B, phản đối dịch vụ sửa chữa máy tại chỗ và kiến nghị nhiều điều lộn xộn lắm về tổ chức, để gọi là đổi mới hoạt động của ngành. Nó tính chơi trò gì vậy?”.

Ông cất mảnh giấy, hai tay nắm chặt lại để tự trấn tĩnh. Đôi mắt ông vẫn nhìn Cảnh, nhưng ánh sáng trong mắt đã khác hẳn. Hừm, lại một tên muốn “tử vì đạo”? Thì cho mày tử! Ông biết gần đây sau đợt phê và tự phê, nhiều thằng cấp dưới bấy lâu nay ngấm ngầm ghét ông, đã bắt đầu cựa quậy, rậm rịch kiến nghị này nọ. Đáng tiếc ông chưa biết cụ thể thằng nào. Giờ biết ra Cảnh, cũng chưa muộn. Chỉ cần trị một thằng làm gương, bọn còn lại sẽ biết thân biết phận ngay. Đổi mới, hừ! Trước hết tao sẽ cho đổi cái ghế của mày!

Lại một tràng pháo tay vang dội. Cảnh xếp lại giấy tờ, bước xuống bục, đi về chỗ ngồi, trong ánh mắt thân quý của nhiều đồng nghiệp. Không ai nhận ra có một ánh mắt khác hẳn, từ đoàn chủ tịch nhìn xuống, dành cho anh...

NGUYỄN ĐÔNG THỨC

Việt Báo
contentlength: 24084
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

TIN Văn Hóa NỔI BẬT

Con ngoại tình vì vợ vô sinh, lá thư 30 năm trước của mẹ chồng khiến tất cả câm nín

Đêm đó tôi đã lang thang ở ngoài cả đêm. Tôi đi đến những nơi hai đứa từng hẹn hò khi đang yêu và nhớ về ngày xưa. Sau tất cả, sáng hôm sau trở về, tôi quyết định sẽ coi như mình không biết chuyện kia và giữ kín không để ai biết.

Bài được quan tâm

VẤN ĐỀ VăN HóA NÓNG NHẤT

Whitney Houston doi va nghiep

Whitney Houston: đời và nghiệp

Whitney Houston đã đột ngột qua đời , hãy vào đây để tổng kết lại những thăng trầm, scandal trong cuộc đời và sự nghiệp của Whitney..