Hiệp "Gà" sáng tác trong trại giam

12:08 05/11/2007

Nước mắt Hiệp "Gà"

Tại trại Văn Hòa (huyện Thường Tín, Hà Tây), nhiệm vụ chính của Hiệp ""Gà" là nấu ăn. Ngoài ra, anh còn sáng tác và đang cố gắng tập hợp những người có khả năng để xây dựng phong trào văn nghệ cho trại.

Hiep Ga sang tac trong trai giam
Hiệp "Gà" tại trại giam số 2 - Văn Hòa, Thường Tín - Hà Tây. Ảnh: Gia đình & Xã hội.
Thượng tá Bùi Ngọc Bình - Phó giám thị trại giam số 2 nói: “Hiệp cải tạo rất tốt, có ý thức trách nhiệm với công việc, đặc biệt là gây được thiện cảm với những người xung quanh... nên chúng tôi đã cho cậu ấy vào cải tạo tại đội bếp. Nấu ăn cho hàng trăm phạm nhân là nhiệm vụ của Hiệp "Gà" bây giờ”.

Vẫn điệu cười rất đặc trưng và lối nói chuyện hài hước, Hiệp làm rổn rảng cả khu vườn tĩnh mịch. Cậu ấy dường như đã quên mất mình đang là phạm...

Anh Bình nói: “Giữ Hiệp lại trại số 2 là để gây dựng phong trào văn nghệ, nhằm tăng cường tinh thần đoàn kết thương yêu lẫn nhau giữa các can phạm ở đây”.

Về chuyện này, Hiệp cười bảo: “Tôi đang cố gắng để thành lập 1 đội văn nghệ, chuẩn bị cho lễ tổng kết cuối năm, phải đi tìm “tài năng” trong tù đây”.

Đặc thù của trại giam số 2 là trại trung chuyển phạm nhân, số phạm nhân được ở lại trại cải tạo rất ít. Hiệp đi tìm những người có khả năng văn nghệ, bằng cách đi đến các đội trong phân trại, tìm ra một vài người có khả năng.

"Môi trường tù tội thì mỗi người 1 hoàn cảnh, nhìn chung là đều bi đát cả. Mình muốn tập hợp họ lại rất khó khăn. Hơn nữa mình lại là thằng tù, có nhiều khi thấy sường sượng thế nào ấy.

Nhiều đêm nằm nghĩ ngợi mãi, việc mình được giữ lại cải tạo ở trại giam Văn Hoà, chính là diễm phúc lớn cho mình trong hoàn cảnh này. Vợ dại, con thơ, đáng ra mình phải bị đưa đi cải tạo tận Nghệ An, hoặc Hà Tĩnh. Vì thế nên phải làm gì để đền đáp công ơn của các “thầy”, đặc biệt là “thầy” Bình" - Hiệp tâm sự.

Hiệp bảo: "Mình biết, vì “thầy” thương quý nên giữ lại, chứ nhà mình chẳng có quen biết ai trong lĩnh vực này mà nhờ. Vào đây mới thấm thía, thì ra xưa nay người ngoài đồn đại về thế giới tù đã hơi quá lời".

Đi tìm... “nghệ sĩ”

Hiệp kể, anh đi tìm “nghệ sĩ bất đắc dĩ” để thu nạp vào đội văn nghệ của mình bằng cách lân la đến với những tù nhân khác. Anh cố gắng nói chuyện một cách tự nhiên với họ, rồi hát để họ hát theo mình. Từ đó, Hiệp nhận ra những người có khả năng, rồi thuyết phục họ tham gia phong trào.

Hiệp cười, bảo: “Nếu mà được tuyển theo kiểu tập hợp các tù nhân lại, sau đó nói với họ rằng: “Nào bây giờ các anh hát đi, biểu diễn đi, xem các anh có tài gì để tôi chọn... thì quá đơn giản”.

Có những bạn tù khó tính lắm, mình không cẩn thận, làm “ngứa mắt” họ là mất đoàn kết ngay. Mà có những bạn tù hát rất ngộ nghĩnh, giọng hát ngang phè phè, nhưng lại biểu diễn thời trang rất khôi hài, làm cả bọn vừa biểu diễn vừa cười sặc sụa... Sau những lúc như thế, buồng giam trở nên đầm ấm hơn”.

Cuộc trò chuyện đang vui bỗng trở nên buồn, khi Hiệp “gà” kể về 1 bài hát, mà Hiệp sáng tác, dựa trên bản phối bài “Tình em đại dương” của nghệ sĩ Duy Mạnh. Bài hát được anh đặt tên là “Phút sám hối”. Hiệp bảo: “Trong bối cảnh này, tôi không thể hát cho bạn nghe được. Thôi thì Hiệp sẽ đọc để bạn chép lại!

Ngày xưa lúc tôi tự do, vì trót đam mê chất trắng, đã sa chân lỡ bước, tìm vui trong làn khói thuốc phiện. Chiều nay cũng như mọi khi, một mình tôi ra nơi ấy, chích hút, phê pha...

Rồi công an ập đến bắt tôi giam cứu hoả lò. Ngày tôi bước vô buồng giam, cuộc sống quanh tôi thiếu thốn, sáng ăn cơm muối trắng, chiều ăn cơm lại có muối vừng. Giờ tôi xót thương đời trai, vì sao khi xưa trót lỡ, lạc bước lầm lỗi, để giờ đây tôi phải xa em, xa cả gia đình.

Hà Nội mênh mông hỡi giờ em ở đâu? Hồ Gươm trong xanh hỡi có thấy bóng em? Giờ mang thân nhọc kiếp tù đầy, mong em sống yên vui, mẹ cha thân yêu hỡi xin hãy thứ tha! Và cho con tình thương bao la ấm nồng.

Trong khi Hiệp đọc bài hát để tôi chép, tôi đã thấy đôi mắt anh đỏ hoe rồi ngân ngấn lệ...

Hiệp bảo: “Trong những giây phút buồn tủi, ân hận đến cực cùng thì tôi đã vô thức mà hát lên những lời như thế. Và tôi đã vừa khóc tu tu, vừa hát. Rồi bài hát trở nên quen thuộc với các anh em tù nhân trong trại giam số 1, vì khi đó tôi vẫn đang bị giam trong quá trình chờ đưa ra toà xét xử. Mỗi khi sinh hoạt văn nghệ, anh em yêu cầu tôi hát lại, thế mà vẫn bị khóc giống y như cảm giác ban đầu ấy”.

Theo Thu Trang
Gia đình & Xã hội

Việt Báo
contentlength: 7224
Chia sẻ

Video nổi bật

Thót tim đi xe đạp trên vách núi thẳng đứng
00:00 / --:--

Bài được quan tâm

VẤN ĐỀ VăN HóA NÓNG NHẤT

Whitney Houston doi va nghiep

Whitney Houston: đời và nghiệp

Whitney Houston đã đột ngột qua đời , hãy vào đây để tổng kết lại những thăng trầm, scandal trong cuộc đời và sự nghiệp của Whitney..