Hãng phim Truyện Việt Nam kêu trời vì... đói!

16:22 29/09/2006
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Không còn bầu sữa bao cấp, Hãng phim Truyện Việt Nam được đối xử không khác gì một hãng phim tư nhân, nhưng điểm khác là họ tiếp tục phải gồng mình lên nuôi cả một bộ máy nhân sự cồng kềnh. Điều này đã làm cho "con chim đầu đàn" của điện ảnh Việt Nam trở nên kiệt quệ. VTC News có cuộc trò chuyện với Giám đốc Hãng, ông Nguyễn Văn Nam.

Nghe ông Giám đốc than phiền rằng Hãng phim sắp chết?...

- Từ 1995 đến nay, hằng năm Nhà nước dành một khoản kinh phí tài trợ cho các tác phẩm phim tài liệu, phim truyện và phim hoạt hình của 5 doanh nghiệp sản xuất phim của Nhà nước (Hãng phim Tài liệu Trung ương, Hãng phim Hoạt hình, Phim truyện Việt Nam, Phim truyện I và Hãng phim Giải Phóng).

Những năm đầu khoản kinh phí này là khoảng 9 tỉ, các năm sau 12-15 tỉ, cao nhất là 18 tỉ. Năm 2005 được 16 tỉ. Còn năm nay 15 tỉ. Những năm đầu, kinh phí ấy có thể đủ để trang trải cho mỗi thể loại 10 phim. Nhưng năm nay số tiền tài trợ vẫn không hơn cách đây 10 năm trong khi đồng tiền mỗi ngày một trượt giá.

Hang phim Truyen Viet Nam keu troi vi doi

Một cảnh trong Người đàn bà mộng du (kịch bản Nguyễn Quang Thiều, Đạo diễn Thanh Vân)- một trong những phim của Hãng, do Nhà nước tài trợ và được đánh giá cao (Cánh diều vàng 2003).

Hơn thế nữa, trong 15 tỉ của năm nay tài trợ cho điện ảnh thì 7,6 tỉ là dành cho phim truyện nhựa và áp dụng hình thức mới là lựa chọn kịch bản để hỗ trợ. Tất cả các đơn vị sản xuất phim không phân biệt tư nhân hay nhà nước đều được gửi kịch bản ứng cử.

Trong 3 kịch bản được chọn vừa rồi, may mắn Hãng phim Truyện Việt Nam được 2 (Người vớt củi, Trái tim bé bỏng). Quỹ lương của mỗi phim tài trợ thường ước lượng trả cho trung bình 35 người/phim trong 2-3 tháng tiền kì cộng với lương 2 tháng cho khoảng 6 người làm hậu kì.

Ngoài thời gian quay các phim có tài trợ, Hãng phải tự thân vận động để sống. Hiện tại tiền tài trợ cho 2 kịch bản được chọn chưa đến tay Hãng. Từ đầu năm đến giờ chúng tôi vẫn cố gắng hoạt động cầm chừng để đủ tiền trả lương cho anh em. Nhưng từ tháng 10, lương cơ bản tăng lên 450.000 đồng/tháng, tức là gấp hơn hai lần lương cũ. Năm 2005, hãng phải chi trả 3,5 tỉ đồng quỹ lương cơ bản; năm 2006, khoảng 4,2 - 4,5 tỉ.

Dự kiến năm 2007, nếu theo mức lương mới thì con số này là hơn 5 tỉ. Để có được số tiền này, ít nhất hãng phải đạt doanh thu là 25 tỉ, mà điều này thì quá xa vời. Cứ tính tự tin là mỗi phim 2 tỉ, thì một năm cũng phải đạt được hợp đồng 12 phim mới đủ; trong khi đó năm 2005 cả nước sản xuất được 16 phim truyện nhựa, riêng hãng chỉ được có 5 phim.

Trừ đi quỹ lương dành cho 2 phim được chọn, chúng tôi còn thiếu khoảng 4 tỉ đồng nữa để trả lương cho anh em. Làm tất cả mọi việc có thể cũng khó mà đủ thu nhập bù vào. Nói là sắp chết thì hơi quá, nhưng đúng là rất khó khăn!

Mấy năm qua, khi bầu sữa bao cấp không còn, Hãng làm gì để tự nuôi sống, ngoài thời gian làm các bộ phim do nhà nước tài trợ, đặt hàng?

- Chúng tôi làm phim video trong Điện ảnh chiều thứ 7, nhận dịch vụ làm thuê cho phim nước ngoài, làm phim quảng cáo, làm kiểu phim "quê ta đổi mới" cho các tỉnh thành, ngành nghề; tổ chức cho các đơn vị có nhu cầu thuê máy móc thiết bị, kinh doanh các địa điểm của hãng... Tóm lại, chúng tôi làm tất cả mọi việc từ kinh doanh đa năng đến nghệ thuật điện ảnh, miễn là không phạm pháp, hòng nuôi sống cả bộ máy cồng kềnh của mình (gần 200 con người!)- Một bộ máy mà chúng tôi không có quyền giảm bớt nhân sự.

Hang phim Truyen Viet Nam keu troi vi doi
Những cảnh khói lửa mù trời được thực hiện bằng bom xăng tự chế.

Không thể bắt các nghệ sỹ lao động tính bằng ngày, giờ như công nhân được. Có khi cả tuần họ mới đến hãng một lần, mà sáng tác có phải là công việc cứ đến cơ quan mới làm được đâu. Không phải lúc nào cũng tận dụng hết sức lao động của họ, nhưng vẫn phải trả lương hằng tháng.

Trong khi đó các hãng phim tư nhân chỉ thuê người trong giai đoạn quay phim, kết thúc là giải tán, thuận lợi hơn nhiều. Khi lựa chọn kịch bản thì họ được điều kiện như chúng tôi, nhưng họ có phải nuôi trả lương cho cả một bộ máy quanh năm đâu?!

Các phim được tài trợ làm xong có thể đem bán và Hãng được hưởng tiền nếu bán được. Nhưng các phim được đặt hàng của Nhà nước toàn phim tuyên truyền phục vụ cách mạng, chính trị. Các phim của tư nhân mang tính thị trường thời gian qua như 1750km, Thập tự hoa, Gió thiên đường đều lỗ hoặc khó hòa vốn, thế thì nói gì đến các phim tuyên truyền?!

Các ông cho rằng Nhà nước đẩy Hãng ra "tự lập với đời", mà không cho một hành trang đầy đủ?

- Thực ra thì Nhà nước không phải không trang bị gì cho chúng tôi. Hãng có được máy móc kĩ thuật mới và đội ngũ nhân lực được đào tạo chuyên nghiệp. Nhưng cái mà Nhà nước không nghĩ cho là chúng tôi không được một ưu ái gì hơn các hãng tư nhân, trong khi đó chúng tôi buộc phải nuôi cả một bộ máy nhân sự lớn, phải trả lương đủ 12 tháng một năm, phải đóng đầy đủ cả bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội...

Nhưng cũng có ý kiến cho rằng, chẳng qua các diễn viên, nhân viên của các doanh nghiệp phim Nhà nước không năng động, hoặc là bộ máy lãnh đạo của họ vẫn còn tư duy bao cấp trì trệ?

- Các nhân viên của Hãng có những người đứng ra lập Hãng phim tư nhân, không thể nói chúng tôi không năng động được. Ngoài ra, họ kinh doanh cà phê, băng đĩa, nhiếp ảnh,..., có đủ cả, chứ đâu chỉ trông chờ vào lương và thu nhập từ Hãng phim.

Hang phim Truyen Viet Nam keu troi vi doi
Phim VN chưa thực hiện được những cảnh cháy nổ ngay giữa đám đông người. Ảnh: Người Lao động.

Ban lãnh đạo của chúng tôi, từ khi Hãng không được bao cấp nữa, cũng cố gắng sắp xếp lại bộ máy và thích ứng cơ chế thị trường. Từ năm 1995 đến nay, chúng tôi vẫn duy trì cho nhân viên có đủ lương cơ bản. Và năm nay, đã được 9 tháng rồi, dù chưa nhận được tiền tài trợ cho hai kịch bản được duyệt, song chúng tôi vẫn trả cho nhân viên đủ lương; vậy thì đâu thể nói là trì trệ? Song kể từ tháng 10 năm nay trở đi, khi lương cơ bản tăng lên hơn hai lần, mà tiền tài trợ của Nhà nước vẫn không tăng, thì sẽ khó khăn lắm.

Nhưng than phiền thì than phiền, việc xóa bỏ cơ chế bao cấp đã là chủ trương không thể thay đổi; vậy các ông định làm thế nào để tự cứu mình trước?

Cố bộ trưởng Văn hóa Thông tin Trần Hoàn từng nói rằng giải quyết vấn đề của ngành điện ảnh không thể riêng ngành điện ảnh mà xong, cần phải thay đổi cơ chế chính sách trên cả nước. Hiện nay các đơn vị nhập phim ngoại tràn lan, không quy định tỉ lệ giữa phim ngoại và phim nội, khiến phim nội không thể cạnh tranh nổi. Nhà sản xuất và nhà phát hành không thống nhất, cứ mạnh ai người nấy làm. Cả tư nhân và nhà nước cũng đều mạnh ai nấy làm, rồi ai có cơ chế thoáng, bộ máy nhẹ thì thắng. Thế thì chúng tôi biết làm thế nào?!

D.H (thực hiện)

Việt Báo
contentlength: 12321
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Đã tìm ra cô dâu 'quẩy' sung nhất quả đất đây rồi!
00:00 / --:--

TIN Văn Hóa NỔI BẬT

Con ngoại tình vì vợ vô sinh, lá thư 30 năm trước của mẹ chồng khiến tất cả câm nín

Đêm đó tôi đã lang thang ở ngoài cả đêm. Tôi đi đến những nơi hai đứa từng hẹn hò khi đang yêu và nhớ về ngày xưa. Sau tất cả, sáng hôm sau trở về, tôi quyết định sẽ coi như mình không biết chuyện kia và giữ kín không để ai biết.

Bài được quan tâm

VẤN ĐỀ VăN HóA NÓNG NHẤT

Whitney Houston doi va nghiep

Whitney Houston: đời và nghiệp

Whitney Houston đã đột ngột qua đời , hãy vào đây để tổng kết lại những thăng trầm, scandal trong cuộc đời và sự nghiệp của Whitney..