Cái ô tô có biết nó chở ta đi đâu không?

19:15 05/03/2005
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Nếu buổi tối, bạn cùng vợ bạn lên xe đi nghe nhạc thính phòng hoặc opéra, có bao giờ  ô tô của bạn quyết không chịu nổ máy không? Xe của tôi thì hầu như lần nào cũng như vậy.  Nhưng thật kỳ lạ, nếu tôi đi xem bóng đá, đi chơi bowling, hoặc đi tới những nơi đại loại như thế, thì chiếc ô tô của tôi lập tức nổ máy giòn tan rồi chạy phăng phăng…

Tôi đang ngồi cắm cúi bên chiếc máy chữ, mải mê làm việc, thì Marianna, vợ tôi vào.

- Anh dừng lại đi, và chớ làm ra vẻ như bận rộn quá nên không biết đã mấy giờ.

Tôi hơi ngoái đầu lại và nhìn cô ấy bằng ánh mắt ngơ ngác:

- Em nói gì vậy, em yêu?

- Lại còn hỏi! Bảy giờ mười rồi! Lẽ ra anh đã phải sẵn sàng rồi đấy.

- Sẵn sàng? Anh không hiểu.

- Đừng giả vờ nữa. Anh biết thừa em đang nói về chuyện gì. Tối nay  chúng ta đi nghe nhạc thính phòng.

Tôi nhìn đồng hồ.

- Dù sao thì cũng đã muộn giờ  rồi. Trong khi anh mặc quần áo và…

Marianna nhìn xoáy vào tôi, một cái nhìn chẳng báo trước điều gì tốt lành. Tôi bật ngay dậy.

- Thôi được, em yêu… chúng ta sẽ cố đến kịp. Em chuẩn bị áo sơ mi cho anh rồi chứ?

- Tất cả chuẩn bị xong ở trong buồng tắm.

Tôi ra hành lang và bắt đầu cởi quần áo. Thế là toi mất tối nay. Ngoài đôi giày chật, tôi không biết có một cái gì lại tồi tệ hơn nhạc thính phòng. Mười phút sau, khi Marianna vào phòng ngủ để xem tôi đã chỉnh tề chưa, thì tôi đang nằm trên giường, đầu trùm kín dưới một cái gối.

- Này… bây giờ anh bày trò gì thế hả?

Tôi hất ngay cái gối ra.

- Có chuyện gì vậy? Hoả hoạn à?

- Hãy nói đi, anh điên rồi phải không?

Tôi bật dậy khỏi giường.

- ừ nhỉ, nhạc thính phòng! – Tôi kêu lên– Bây giờ anh đã nhớ ra! Chắc anh mệt quá, bị streess, người bã ra và kiệt sức, nên anh mới mặc nhầm áo ngủ… trong khi lẽ ra phải mặc áo sơ mi! Sau đó anh tưởng đã đến giờ đi ngủ… Nhưng bất kể thế nào… em yên tâm đi… chúng ta vẫn sẽ kịp!

Tôi miễn cưỡng mặc chiếc áo sơ mi trắng có manchette hẳn hoi. Đột nhiên tôi áp tay vào bụng và rú lên một tiếng.

- Ruột thừa! – Tôi rên rỉ – Mẩu ruột thừa của tôi!

- Thôi đi! Ruột thừa của anh đã được cắt từ đời tám hoánh rồi, từ hồi chúng ta còn chưa gặp nhau cơ mà. Năm phút nữa anh phải ngồi trong xe, rõ chưa. Nếu không, đừng có bao giờ đi chơi bowling với lại cờ tướng nữa!

Chuyện này thì không nên đùa. Năm phút sau, tôi tuyên bố đã xong cả. Tôi khoác áo bành tô vào rồi ra mở  cửa.

- Khoá hóc hay sao ấy - tôi nói, ra vẻ cố xoay chìa khóa trong ổ, mà chì gãy mất rồi! Chúng ta lại chỉ có một chìa! Thế là đi tong nhạc thính phòng!

- Dịch ra!

Marianna đẩy mạnh tôi ra, cô ấy xoay chìa rồi mở cửa ra. ánh mắt cô ấy mỗi lúc một sắc. Tôi lon ton theo sau cô ấy xuống bậc thềm đến tận ga ra.

- Vé anh cầm rồi chứ?

Tôi ầm ừ và nhìn sang mé khác.

- Đưa đây em xem nào! Nếu anh nghĩ rằng anh cứ đi, còn để vé ở nhà, thì anh lầm to. Nào, đưa đây!

Tôi móc ví trong túi ra, dứ dứ hai chiếc vé trước mũi Marianna. Cô ấy tỏ vẻ hài lòng. Tôi ngồi vào tay lái và khởi động xe… Đr - đrr… đrr…

- Máy không nổ!

- Làm cho hẳn hoi! Nào em đếm đến ba!- Khi Marianna nói “ba” thì xe nổ máy.

- Cho xe ra!

Tôi ngồi như hoá đá, trân trân nhìn vào một điểm.

- Anh không thể - tôi gần như khóc - anh nhức đầu quá! Đầu  gối anh không cựa quậy được… Em nhìn mà xem. Tại em cứ thúc bách anh quá, khi… quỷ tha ma bắt cái nhạc thính phòng đi, chúng ta ngồi nhà, uống rượu có hơn không…

- Một… hai…

Tôi vội nhấn ga. Marianna chưa kịp đếm đến ba, tôi đã đưa được xe ra ngoài đường và thế  là chúng tôi đi.

- Anh nhầm đường rồi, đồ ngốc! Chúng ta vào thành phố cơ mà! Anh biết rõ phòng hoà nhạc ở đâu rồi còn gì.

Mười phút sau, chúng tôi đến nơi.

- Buổi hoà nhạc kết thúc rồi ạ? – Tôi hỏi bác soát vé, trong lòng đầy hy vọng.

- Chưa, bây giờ đang giải lao thôi. Cho tôi xem vé nào.

Tôi rút ví ra.

- Có lẽ anh đánh mất vé rồi - tôi ấp úng.

- Vớ vẩn – Marianna ngắt lời tôi – chính mắt em thấy anh cầm vé đi rồi mà. Nào, vào đây.

Cô ấy đẩy tôi vào phòng giải lao rồi bắt đầu lục soát tôi cùng với bác soát vé.

- Hai người có thể lột hết quần áo tôi ra – tôi ngoan ngoãn nói -  nếu muốn! Tôi không có vé đâu.

Chọn được lúc thuận tiện trong ô tô, tôi đã nuốt gọn hai chiếc vé ấy rồi. ở túi áo ngực của tôi, Marianna chỉ tìm được hai chiếc vé xem xiếc đã nhàu nát.

- Vé này không dùng được đâu - tôi vội nói, nhưng bác soát vé đã giật lấy trước khi tôi kịp xé chúng đi.

- Thôi được rồi, anh chị vào đi - bác ta nói - Đằng nào phòng hoà nhạc cũng còn nhiều chỗ.

Ngày mai, tôi sẽ viết đơn kiện bác ta. Bác ta không có quyền cho vào nghe nhạc thính phòng bằng vé xem xiếc. Thế thì còn ra làm sao nữa!

Vũ Đình Bình (dịch)

Việt Báo
contentlength: 9278
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Tục kéo vợ nhằm hóa giải việc thách cưới cao
00:00 / --:--

Bài được quan tâm

VẤN ĐỀ VăN HóA NÓNG NHẤT

Whitney Houston doi va nghiep

Whitney Houston: đời và nghiệp

Whitney Houston đã đột ngột qua đời , hãy vào đây để tổng kết lại những thăng trầm, scandal trong cuộc đời và sự nghiệp của Whitney..