Lá thư đầy nước mắt của một người em gái: Có còn ai biết chị tôi?

23:26 03/05/2005
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

La thu day nuoc mat cua mot nguoi em gai Co con ai biet chi toi
"Người đứng múa ở bìa trái chắc chắn là chị Tú Anh của tôi!". Ảnh tư liệu
Sau khi báo Thanh Niên ngày 22/4 đăng bài Huyền thoại suối Rụng Tóc , chị Lưu Thị Loan trú tại 120 Bùi Vương Trạch, quận Thanh Xuân (Hà Nội) đã gửi đến tòa soạn một lá thư đầy xúc động với tựa đề Theo báo Thanh Niên đi tìm chị gái bày tỏ nỗi niềm canh cánh suốt 30 năm qua của gia đình và hy vọng tìm lại được những người đồng đội của hai chị gái mình...

"Người trong ảnh có phải chị tôi?"

Thư của chị Loan viết: "Quê tôi ở huyện Đức Thọ, nhưng sống ở xã Thanh Lộc, huyện Can Lộc (Hà Tĩnh). Mẹ tôi mất năm 1956, bố tôi một mình vất vả nuôi ba người con, chị Lưu Thị Thanh Xuân (12 tuổi), Lưu Thị Tú Anh (8 tuổi) và tôi (3 tuổi). Năm 1962, lúc chị Xuân của tôi vừa bước sang tuổi 18, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, chị xung phong lên đường vào đặc khu Vĩnh Linh, nơi địa đầu giới tuyến để làm công nhân giao thông. Năm 1965, khi máy bay Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc, chị Tú Anh cũng làm đơn xin đi thanh niên xung phong (TNXP) chống Mỹ cứu nước. Lúc đó chị mới tròn 16 tuổi nên bố phải ký giấy bảo lãnh cho chị lên đường (tháng 3/1965). Tôi còn nhớ, chị tôi rất xinh và hát rất hay. Tối liên hoan trước khi lên đường, chị hát rất nhiều bài cho mọi người nghe, rồi sau đó ôm tôi vào lòng và hát cho tôi nghe bài Câu hò bên bờ Hiền Lương, để bây giờ, mỗi khi nghe bài hát ấy, tôi tưởng như tiếng hát chị tôi ngày nào vẫn còn vọng lại...

Bố tôi qua đời khi tôi vừa tròn 10 tuổi, sau đó hay tin hai chị tôi cũng đã hy sinh, một mình tôi tự nuôi thân và tiếp tục học tập đến khi tốt nghiệp đại học. Tôi lập gia đình với một anh bộ đội, sau này là bệnh binh, suốt bao nhiêu năm qua tôi vừa chăm sóc anh lại vừa nuôi hai con cho đến nay chúng đã vào đại học. Tất cả nỗi truân chuyên mà số phận đã dành cho, tôi đều cố gắng vượt qua. Nhưng suốt 30 năm qua, cứ mỗi dịp đến ngày 30/4, nỗi niềm day dứt lại trỗi dậy trong lòng. Nếu không thực hiện được điều này thì đến lúc nhắm mắt, tôi cũng không dám gặp bố mẹ và hai chị dưới suối vàng.

Cả hai chị tôi đều đã lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc và hy sinh. Điều tôi day dứt là đến bây giờ, hai chị tôi vẫn chưa có danh phận gì cả.

Tôi chân thành cảm ơn báo Thanh Niên vì qua bài báo Huyền thoại suối Rụng Tóc, tôi biết và hiểu thêm sự vất vả, hy sinh của nữ TNXP thời đánh Mỹ, hiểu thêm tấm lòng nhân hậu của người dân nước ta trong những ngày chiến tranh khốc liệt. Trong bài báo có đăng kèm tấm hình TNXP đang biểu diễn văn nghệ tại hiện trường (ảnh tư liệu - NV). Trong tấm hình đó, tôi linh cảm người đứng múa ở bìa trái chính là chị Tú Anh của tôi. Càng nhìn kỹ, tôi càng có cảm tưởng như chị cũng đang nhìn tôi và múa cho tôi xem.
Trong bài viết có nói đến chị Nguyễn Thị Kim Thinh (Chính trị viên phó Tiểu đoàn 1, Đội TNXP Hà Tĩnh mở Đường 12 qua nước bạn Lào - NV). Chị Thinh ơi! Chị có phải là đồng đội của chị Tú Anh nhà em không? Bây giờ chị ở đâu cho em biết với? Các anh, các chị ơi, ngày ấy có đến 4.000 TNXP quê Hà Tĩnh, có ai bây giờ còn sống mà biết chị Tú Anh của em?".

"Em phải làm thế nào đây?"

Liên lạc với chị Lưu Thị Loan qua điện thoại (045595495), chị Loan cho biết thêm: Chị Lưu Thị Thanh Xuân đi công nhân giao thông ở Vĩnh Linh năm 1962, đến năm 1968 chuyển đến thôn Tân Sơn, xã Trường Sơn, huyện Quảng Ninh (Quảng Bình) để phục vụ cho kho dự trữ trung chuyển ở đó, lúc ấy chị đã lập gia đình và có con nhỏ. Ngày 4/5/1968, chị hy sinh tại đây, khi đó chồng chị vẫn ở Vĩnh Linh và sau đó cũng hy sinh. Sau 35 năm tìm kiếm, năm 2004, được sự giúp đỡ của đồng đội, chị Loan cùng con trai chị Xuân mới tìm được mộ và đưa hài cốt về quê.

Chị Loan đã làm mọi thủ tục xác nhận từ xã nơi đi và nơi hy sinh, nhưng tỉnh lại đòi người xác nhận phải có trích lục hồ sơ và chứng thực được chị Xuân ở đơn vị nào, ngành nào, bộ nào... Đến đây thì chị Loan và con trai chị Xuân không có điều kiện để tiếp tục.

Chị Tú Anh vào TNXP tháng 3/1965, đến năm 1968, UBND xã Thanh Lộc, Can Lộc gọi chị Loan lên nhận quà, chị gặng hỏi nhưng không ai cho biết người gửi và lý do vì sao lại gửi cho chị. Đến năm 1969, trên đường ra Bắc an dưỡng có ghé về thăm em và cho biết: "Chị bị bom vùi, bị thương nặng phải vào viện nên không biết gì cả. Chắc các chị biết chuyện bố mất, một mình em phải nuôi thân nhưng vẫn theo học nên các chị gửi quà để động viên em đó thôi". Năm 1970, chị Loan được đơn vị chị Tú Anh cho xe đón ra thăm chị tại khoa Tâm thần Bệnh viện Quân y 105... Sau đó chị được chuyển về trại điều dưỡng ở Tam Nông (Phú Thọ), sau nữa được đưa về trại điều dưỡng ở Nho Quan (Ninh Bình) rồi mất tích từ đó đến nay.

Biết tin chị Tú Anh mất tích, chị Loan đã cất công đi tìm khắp nơi, chị được trại điều dưỡng cho biết cũng đã đăng báo để tìm nhưng không thấy. Chị Loan nói trong nước mắt: "Suốt bao nhiêu năm trời, trại điều dưỡng không tìm được chị tôi, tôi cũng trình bày rất rõ rằng, nếu thấy không tìm được thì cũng cho chị tôi một danh phận. Nhưng lãnh đạo trại điều dưỡng bảo tôi phải có giấy chứng nhận bị thương của chị Tú Anh mới có thể làm được. Thực tình mà nói, tôi làm sao có được bất kỳ loại giấy tờ nào của chị tôi?". Trong thư gửi báo Thanh Niên, chị Loan tha thiết: "Tôi là đứa con mồ côi, lại mất tiếp cả hai người chị; cháu tôi - con chị Xuân - cũng mồ côi, gia cảnh như thế làm sao có thể làm gì được. Thông qua báo Thanh Niên, tôi muốn tìm lại đồng đội của chị tôi. Các anh, các chị ơi! Có ai còn sống trở về mà biết hai chị của em, hãy cho em một lời khuyên, em phải làm như thế nào đây?".

Nguyễn Thế Thịnh

contentlength: 8588
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Bó tay với chú mèo giả chết vì.... Sợ tắm
00:00 / --:--

VẤN ĐỀ TRANG BAN ĐọC NÓNG NHẤT

Toi ghen voi vo sap cuoi cua chong cu

Tôi ghen với vợ sắp cưới của chồng cũ

Hãy nhìn nhận thất bại, lấy đó làm bài học xương máu và cũng là nền tảng để khắc phục những sai sót của bản thân. Hạnh phúc vẫn..

Chong luon goi toi la con No

Chồng luôn gọi tôi là 'con Nở'

Tôi không biết lần đầu tiên anh ấy nói với chị những lời như thế là khi nào nhưng chắc hẳn chị cũng đã im lặng. Và đến bây giờ đã..

Co nen hy sinh hanh phuc vi chong bat luc

Có nên hy sinh hạnh phúc vì chồng bất lực

Hình ảnh của bạn trong anh ấy khi các bạn sống thực tế với nhau sẽ khác, không hề đẹp như bây giờ và quá khứ. Bạn nên vun đắp, chia..

Vo toi khong the quen duoc nguoi cu

Vợ tôi không thể quên được người cũ

Lúc yêu nhau thì như nào cũng được, nhưng khi đã cưới về thì hãy nhớ chúng ta đã định hướng một con đường chung cho cả hai, bỏ qua..

Toi sap no tung vi me chong cay nghiet

Tôi sắp nổ tung vì mẹ chồng cay nghiệt

Về người mẹ, đó là tính cố hữu của người phụ nữ, đang yên đang lành tự nhiên có một người lạ lùng đến sẻ chia đi tình cảm của mẹ..