Hồi ký Jill Carroll (kỳ 4): Người mẹ đánh bom liều chết

14:29 25/08/2006
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Hoi ky Jill Carroll (ky 4): Nguoi me danh bom lieu chet

Phòng bếp này thuộc một ngôi nhà ở Baghdad được cho là từng có sự hiện diện của Jill Carroll trong khi cô bị giữ làm con tin.

Jill Carroll thường xuyên bị đưa từ nơi này đến nơi khác. Khi thì cô bị giam một mình trong phòng, khi thì cô sống và sinh hoạt chung với gia đình các tay súng, chơi đùa với lũ trẻ nhỏ. Jill bắt đầu hiểu hơn về cuộc sống của những người được gọi là "quân nổi dậy" ở Iraq. Một điều khiến cô thực sự sốc, đó là để được khen ngợi, những người phụ nữ ở đất nước này chỉ có một cách: đánh bom liều chết.

Kỳ 4: Người mẹ đánh bom tự sát

Khi chúng tôi ngồi trong căn bếp nhỏ, Abu Ali - người đàn ông có bộ râu muối tiêu đã bắt cóc tôi, tự hào tuyên bố rằng vợ ông ta muốn đánh bom xe tự sát.

"Um Ali muốn trở thành một người tử vì đạo. Cô ấy muốn lái một chiếc xe gài bom", ông ta nói với vẻ rạng rỡ. 

Tất nhiên, cô ấy sẽ phải đợi vì cô ấy giờ đang có bầu 4 tháng. Đạo Hồi cấm việc giết hại một thai nhi ở độ tuổi này, ông ta giải thích. 

"Ồ, vâng, vâng, vâng, ôi chao!", tôi thốt lên. Tôi giả vờ bối rối trong lúc nghĩ ngợi nên nói gì tiếp theo. 

Không khí chuẩn bị bữa tối thật nhộn nhịp. Căn bếp nhỏ đặc sệt kiểu Iraq: một không gian chật hẹp với những giá sắt mỏng không có các ô tủ bên dưới. 

Ai đó đã khâu tấm vải hoa lòe loẹt để trùm lên giá sắt nhưng một góc tấm vải đã rách bươm. Cạnh chiếc tủ lạnh là một máy ướp khổng lồ, bên ngoài dính chi chít nhãn mác quảng cáo của hãng xúp Maggi.

Ba đứa trẻ chơi quanh quẩn cạnh chúng tôi, tất cả đều là con của "người đánh bom tương lai".

Tôi vẫn chưa quen với cảnh bị giam cầm, vẫn cố gắng nắm bắt các giới hạn cả về vật chất và tinh thần mà nhóm bắt cóc định ra. Tôi không muốn vi phạm. Nhưng tôi thực sự sốc trước ý định liều chết của người phụ nữ; sốc trước cảnh Um Ali đỏ bừng mặt khi nghe chồng ngợi khen kế hoạch đánh bom xe.

"Ồ, tôi không biết phụ nữ lại có thể là những người đánh bom xe" - đó là tất cả những gì tôi có thể thốt thành lời.

Sau đó, tôi được bảo rằng đây là cách duy nhất mà một phụ nữ muốn trở thành mujahideen (chiến binh mộ đạo). Đàn ông có thể có được vinh quang bằng cách tham gia chiến trận. Phụ nữ thì chỉ có cách tự làm nổ tung mình.

Cùng lúc ấy, những chiếc đĩa bạc lớn đựng đầy thức ăn được bày ra. Những người đàn ông mang chúng vào cho nhóm người đang hội họp trong căn phòng khách đóng kín cửa. Theo những lời bàn luận của họ thì căn nhà này dường như ở phía tây Baghdad hoặc gần Abu Ghraib. 

Tôi trò chuyện với Um Ali và những người phụ nữ khác ở trong bếp. Phải, tôi đi đây đó từ nước này đến nước khác để làm việc của mình - tôi kể. Họ trả lời họ không được phép làm việc, rằng họ nghỉ học từ năm 12 tuổi để tập nấu nướng và trông nom nhà cửa. 

Một lát sau, những chiếc đĩa được đưa trở lại, thức ăn vương vãi - cơm tung tóe khắp nơi, xương gà gặm dở. Chẳng còn lại gì ngoài những mẩu thức ăn thừa thẹo, thực sự là vậy. 

Những người phụ nữ ngồi xuống và bắt đầu ăn đồ thừa. 

Tôi không thể tin được điều này. Họ đã dành cả buổi để chuẩn bị bữa ăn và sau tất cả, họ lại chỉ được ăn đồ thừa. 

Nhưng tôi cũng ngồi xuống cùng họ. Và, như cách tôi sẽ thường xuyên làm cùng với những người phụ nữ suốt 3 tháng sau đó, tôi ăn phần còn lại của món hổ lốn.

Trong thời gian bị giam giữ, tôi hiểu rõ về quân nổi dậy Iraq hơn nhiều so những gì tôi từng mơ ước. 

Ở một mức độ nào đó, tôi đã được quan sát trực tiếp kiểu cách họ sống. Nhiều khi tôi bị bỏ một mình ở lâu trong những căn phòng nhưng cũng có lúc tôi được ở chung với gia đình của các tay súng tại một trong số những ngôi nhà mà tôi bị giam giữ. Thậm chí, tôi còn chơi với lũ con họ - một niềm vui nho nhỏ giúp tôi có thêm nghị lực để chịu đựng cảnh giam cầm.

Ở một mức độ khác, tôi nghe được rất nhiều điều từ những gì họ nghĩ, cả về bản thân họ và về nước Mỹ. Tôi muốn họ thấy tôi có giá trị khi còn sống hơn là đã chết, vì vậy tôi nói với họ rằng vì là một phóng viên nên tôi có thể viết lại câu chuyện của họ nếu tôi được tự do. 

Họ chộp ngay lấy ý kiến này, có lẽ ở một góc độ mà tôi không lường trước được. Sau bữa tối, một vài người đàn ông kéo ghế ra lối đi giữa nhà và tổ chức một cuộc họp báo không chuẩn bị trước - nhưng không có câu hỏi, và với tôi là đại diện duy nhất của báo chí. 

Họ khẳng định mình không phải là khủng bố, rằng họ chỉ đang bảo vệ đất nước chống lại kẻ chiếm đóng. Họ không có gì chống lại người Mỹ. Chính phủ Mỹ mới là kẻ thù của họ. 

"Nếu bạn tới đây như một vị khách tới đất nước chúng tôi, chúng tôi sẽ mở cửa tất cả các căn nhà, thết đãi bạn và bạn được chào đón", một trong những người đàn ông nói chắc nịch. "Nhưng nếu bạn tới đây với tư cách là một kẻ thù, chúng tôi sẽ uống máu bạn và sẽ không còn một ai trong số các bạn còn sống sót". 

Tôi hy vọng cuộc họp báo ngắn gọn sẽ góp phần tạo nên tư cách một phóng viên của tôi. Để làm họ hài lòng, tôi đọc thuộc lòng một số đoạn thơ trong kinh Koran. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ ngợi một cách nghiêm túc về ý định cải đạo. Khi hiểu sâu hơn nữa về hệ giáo này của Đạo Hồi, và về cuộc sống của những người phụ nữ phải gắn chặt với hôn nhân hoặc gia đình quân nổi dậy thì tôi càng tin chắc rằng tôi thậm chí không thể giả vờ cải đạo. Chừng nào tôi còn được nhìn nhận là một phóng viên và là một phụ nữ Cơ đốc giáo, tôi biết rằng họ có thể khoan dung với những sai lầm của tôi. Còn nếu tôi bằng lòng cải đạo thì cho dù là dối trá, liệu một "người Hồi giáo ngoan đạo" - giống như Um Li - sẽ được yêu cầu phải đi theo con đường tử vì đạo?.

Vào những lúc như thế này, tôi nghĩ họ bắt đầu thoải mái với tôi hơn. Có lẽ, họ sẽ không giết tôi. 

Cậu con trai Bakr của Um Ali mới 3 tuổi, tinh khôn và được nuông chiều. Cậu bé nhảy vào vạt áo của tôi và chúng tôi chơi một trò nhỏ: Cậu dí mũi vào mũi tôi, đụng đầu vào đầu tôi và chúng tôi thì thầm nói chuyện với nhau, cậu bé nói tiếng Ảrập còn tôi nói tiếng Anh. Trong những ngày đầu tiên, tôi thường xuyên chơi đùa với bé Bakr như vậy và tôi nhìn vào cặp mắt nhỏ, điều ấy thực sự an ủi tôi. Cảm giác thật sự dễ chịu khi được ôm một ai đó. 

Mặc dầu vậy - qua được mỗi giờ đồng hồ đối với tôi đều là một thành tích. Một ngày trôi đi thật quá dài.

Um Ali đã bắt đầu làm một số việc khá chu đáo, chẳng hạn như mang cho tôi một tách trà. Tôi cũng cố gắng đáp lại một cách bình thường. Nhưng sau đó tôi lại nhớ ra rằng họ đã giết chết Alan, người phiên dịch của tôi. 

Điệp khúc ấy liên tục xuất hiện trong đầu tôi: Đừng có ngốc, Jill. Chúng đã giết Alan. Đừng để bị lừa!

Theo VNN

VietBao.vn
contentlength: 9430
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

VẤN ĐỀ THế GIớI NÓNG NHẤT

Chay Nha tho Duc Ba Paris

Cháy Nhà thờ Đức Bà Paris

Vụ cháy không gây thiệt hại về người nhưng đã phá huỷ nghiêm trọng công trình kiến trúc nổi tiếng thế giới - Nhà thờ Đức Bà Paris.

152 du khach Viet mat tich o Dai Loan

152 du khách Việt mất tích ở Đài Loan

Giới chức Đài Loan ngày 25/12 xác nhận rằng họ đã mất liên lạc với 152 du khách Việt Nam sau khi những người này tới sân bay thành..