Nhà giàu đi học

Thứ tư, 25 Tháng tư 2007, 21:25 GMT+7
  • Gần cổng trường T. vào buổi tan trường hôm nào cũng có chiếc ôtô Mercedes bóng lộn đứng chờ một cậu bé đeo kính cận gầy quắt queo. Khi cậu bé lử đử đi ra cổng, tức thì anh lái xe chạy như bay đến đỡ cậu bé, rước lên xe.

    Nha giau di hoc
    Ảnh minh họa (CAND)
    Mới 15-16 tuổi nhưng nhiều cậu ấm, cô chiêu đã được bố mẹ sắm cho những chiếc xe đắt tiền, trị giá bằng cả một gia tài của người khác. Dòng xe các cậu ấm ưa chuộng bây giờ là PS, SH, chí ít cũng phải @, Dylan, còn các cô chiêu thích xài Spacy, Vespa... đi kèm theo đó là các "phụ tùng" được tính bằng tiền triệu, nào dế xịn, nào quần áo hàng hiệu...

    Lối sống xa hoa của một số học sinh con nhà giàu ngày nay không chỉ tạo khoảng cách với các bạn cùng lớp mà còn ảnh hưởng không nhỏ tới việc phát triển nhân cách, nhất là khi họ đang ở lứa tuổi dần hoàn thiện chính mình.

    Một buổi trưa, đúng giờ tan trường, một nhóm nam sinh "đồng phục" xe Dylan phóng vèo vèo trên đường. Ngồi sau là những cô gái ôm eo chặt cứng, nép mặt vào lưng của các chàng tránh gió. Họ vẫn diện nguyên áo trắng đồng phục của một trường THPT.

    Đây là hội "Dylan" gồm một số học sinh trường V., trường P. và Đ., có chung đặc điểm là con nhà giàu, thích xài xe đẹp, họ nhanh chóng kết thân với nhau và luôn có mặt bên nhau ở những nơi chỉ dành cho dân lắm tiền nhiều của.

    Chúng tôi tò mò bám theo xem hành trình của họ kết thúc ở đâu, cứ tưởng rằng sau buổi học ban sáng, các cô cậu này sẽ về nhà ăn bữa cơm trưa, nhưng không, sau một vòng Bờ Hồ để lấy không khí, họ dừng lại ở quán cà phê sang vào loại bậc nhất Hà thành - cà phê Window - nơi mà một cốc nước hoa quả cũng có giá vài chục ngàn đồng.

    Người bạn ngồi sau tôi lắc đầu: "Ngày xưa bọn mình đi học, đến giờ cơm trưa là đói quắn cả bụng, chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng về nhà xơi bát cơm, bọn trẻ bây giờ chúng nó sướng quá rồi...".

    Với tốc độ phát triển chóng mặt về kinh tế, nhiều gia đình dường như chỉ gặp nhau trong bữa tối, còn buổi trưa thì "tuỳ nghi di tản". L. - một cô chiêu học trường P., bố mẹ đã bỏ nhau, cô nàng sống với mẹ (một giám đốc công ty xuất khẩu ở Hà Nội) nhưng chẳng mấy khi hai mẹ con gặp nhau.

    Buổi trưa, lẽ ra L. phải về nhà ăn cơm với... ô sin, nhưng vì không thích ăn cơm cùng "bà già nhà quê", cô đành tụ bạ với lũ bạn đi ăn uống ở ngoài cho thoải mái. Được mẹ sắm cho con LX đời mới để đi chơi, một chiếc Dylan để đi học, nhưng hiện nay chỉ thấy cô nàng xài con LX, còn chiếc Dylan, theo bạn cô nói lại thì mới cho "đi ở" hiệu cầm đồ.

    Nếu vô tình chứng kiến cảnh sau giờ tan học, từng tốp học sinh dập dìu xe ga, quần áo hàng hiệu, đi giăng ngang trên đường cản trở giao thông thì cũng đừng ngạc nhiên, bởi đó chỉ là "phần 1" của một ngày ăn chơi xa hoa của đám tiểu tử con nhà giàu này. Sau khi ăn uống no nê ở một nhà hàng sang trọng nào đó, họ sẽ tiếp tục cuộc chơi trong những quán karaoke, những sàn nhảy cổ điển mở cửa suốt ngày, miễn sao có nhạc là được.

    Một buổi sáng thứ ba, tôi và một đồng nghiệp đến sàn nhảy TBH - nơi dành cho những người yêu thích khiêu vũ cổ điển, cứ tưởng rằng nơi đây chỉ dành cho người lớn nhưng không ngờ, có mặt buổi sáng hôm ấy là một số gương mặt măng tơ mà chỉ thoáng nhìn, ai cũng biết họ là học sinh THPT. Hoá ra, các cô cậu này "bất đắc dĩ" lắm mới phải chọn chốn này vào ban ngày, là vì vũ trường hay bar chỉ sôi nổi vào ban đêm, nhưng ở sàn này mở nhạc suốt ngày, nếu muốn nhảy nhót, uốn éo, đám trẻ vẫn có thể vào được, đợi đến điệu nhạc cuối cùng - khi tất cả mọi người ra nhảy tự do, họ cũng có thể ra sàn, cho thoả cơn thèm nhạc, thèm lắc lư.

    L. cho biết, cô và các bạn của cô thỉnh thoảng đến nơi đây, đó là những lúc họ không còn chỗ nào chơi ban ngày nữa. Hỏi một tháng, mẹ cho bao nhiêu tiền, mặt L. buồn so, trả lời: "Ít lắm anh ạ, 300 ngàn tiền đổ xăng, 300 ngàn tiền ăn sáng, 300 ngàn tiền ăn trưa, tiêu lặt vặt nữa khoảng 2 triệu đồng. Bà bô em kẹt lắm, xăng thì lên giá, kéo theo cái gì cũng tăng đến chóng mặt, thế mà tiền cho con bao lâu nay vẫn chẳng thay đổi".


    Tôi thầm tính, 2 triệu đồng là tương đương với lương tháng của một công chức Nhà nước có thâm niên gần chục năm làm việc, một sinh viên đại học ở quê lên Hà Nội, một tháng cũng chỉ được gia đình cung cấp nhiều lắm là 500-600 ngàn, số tiền cô bé này được mẹ cho gấp 3-4 lần một sinh viên đại học, trong khi cô chẳng phải mất tiền thuê nhà, điện, nước...

    Không hiểu, với nhu cầu đi vũ trường hàng đêm, ngồi quán nét hàng ngày và 1001 những nhu cầu không biết tên khác, cô chiêu này phải cần bao nhiêu tiền mới đủ trang trải cho cuộc sống cá nhân của mình.

    Gần cổng trường T. vào buổi tan trường hôm nào cũng có một chiếc ôtô Mercedes bóng lộn đứng chờ một cậu bé đeo kính cận gầy quắt queo. Khi cậu bé lử đử như anh chàng hen suyễn lật đật đi ra cổng, tức thì anh lái xe chạy như bay đến đỡ cậu bé rước lên xe. Nghe nói, quý tử này là cháu đích tôn của một đại gia chuyên ngành xây dựng.

    Không biết có phải cậu bé "gánh nạn" cho cả dòng tộc hay không mà càng ngày cậu càng yếu ớt, gầy mòn, tỉ lệ nghịch với sự phát triển kinh tế như vũ bão của gia đình. Ông nội cậu thương quá mới phải cắt cử riêng một anh lái xe chuyên việc đưa đón cậu bé đến trường. Trên xe lúc nào cũng túc trực một bác sĩ kiêm ôsin, giúp cậu ăn uống và chữa bệnh, nhưng càng được chăm sóc cẩn thận, quý tử này càng chán nản, đã có lúc cậu thổ lộ với bạn rằng chỉ muốn chết quách đi cho xong.

    Tiền thuốc men, chữa bệnh cho cậu không biết đã lên đến bao nhiêu, nhưng có một điều gia đình cậu không bao giờ biết được là, chính vì được "chăm sóc" quá kỹ, không cho quan hệ với các bạn đồng trang lứa, bởi ông nội cậu sợ những đứa bạn chẳng may sơ ý làm trầy da xước thịt "ông" đích tôn nhà mình, thế nên cậu bé bị stress nặng, có những lúc lầm lỳ không chịu nói chuyện với ai cả mấy ngày trời.

    Cha mẹ mải làm ăn buôn bán cũng không có thời gian quan tâm tới con cái, tất cả phó mặc cho những người giúp việc, được trả tiền hậu hĩnh để thay mình chăm sóc cậu ấm, thành ra người thân nhất với cậu bé lại là... chú lái xe.

    Xã hội càng phát triển thì nhu cầu của con người cũng theo đó được đáp ứng đầy đủ hơn, thế nhưng nhiều người quá tôn thờ sức mạnh của đồng tiền, cho rằng cứ có tiền là có tất cả nên đã bỏ mặc con cái, để mặc các em tự do phát triển, đến khi hậu quả xảy ra mới giật mình ân hận thì đã muộn.

    Cách duy nhất để những người chưa mắc phải sai lầm này rút ra bài học cho mình, đó là nên hiểu một điều: Làm ra tiền đã khó, nhưng để tiêu chúng như thế nào lại là việc khó hơn. Biết cách ứng xử với đồng tiền mình kiếm được cũng thể hiện là một người có văn hóa, mà hơn ai hết, những đứa con sẽ nhìn vào văn hoá ứng xử của cha mẹ để có cách sống đúng mực nhất.

    Theo CAND

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Nhà giàu đi học

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Nhà giàu đi học bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Nha giau di hoc ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Nhà giàu đi học ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Thanh Niên Việt Nam của chuyên mục Thế Giới Trẻ.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI TRẺ - THANH NIÊN VIỆT NAM