Làng lặn... không lành lặn

Thứ ba, 26 Tháng mười hai 2006, 18:02 GMT+7
  • Nghề lặn biển đã mang lại công ăn việc làm và thu nhập cho hàng trăm thanh niên của xã Kỳ Xuân (Hà Tĩnh). Nhưng hậu quả của nó để lại thật nặng nề: Hàng chục người của xã đã phải bỏ mạng hoặc đang phải sống trong cảnh "liểng xiểng" nhấc từng bước chân.

    Những đôi chân không lành lặn

    Lang lan khong lanh lan
    Đôi chân đã trở nên rất yếu ớt của anh Phan Ngọc Sâm
    33 tuổi, Phan Ngọc Sâm gần như trở thành tàn phế khi đôi chân đã không thể đỡ nổi thân thể của mình. Anh ngồi bó gối bên tiệm tạp hóa trước nhà.

    Từ 8 năm nay nay Sâm đã an phận, không còn hy vọng đôi chân sẽ trở lại như xưa dù đã đánh đổi nhiều thứ. Ngày "định mệnh" của đôi chân Sâm là tháng 7.1998. Sau nhiều ngày lặn dưới vùng biển Bình Thuận, đôi chân của anh tự dưng tê buốt.

    Kinh nghiệm nghề nghiệp mách bảo cho anh rằng tai họa đã xảy đến. Sâm phải bỏ việc, trở về quê vì sau đó, đôi chân ngày càng đau nhức. Sâm ra Hà Nội chạy chữa, nhưng bệnh viện chuyên khoa cũng bó tay. Anh trở về làm bạn với chiếc xe lăn.

    Chị vợ thương chồng chạy lên núi, tìm chặt được khúc cây trúc rất đẹp, dựng ở góc nhà hy vọng cho chồng làm gậy. Sâm lấy hết nghị lực tập đi, sau nhiều năm trời tập luyện, anh cũng rời được xe lăn, chập chững đi bằng cái gậy này.

    Nồi cơm của hai vợ chồng và hai đứa nhỏ bây giờ chỉ nhìn vào cái tiệm tạp hóa này và hai sào ruộng. 7 năm đi lặn biển của Sâm đã phải đánh đổi với cái giá khắc nghiệt.

    Cái tiệm của Sâm hằng ngày trở thành nơi cho những nạn nhân của nghề lặn biển ngồi tán chuyện vặt giết thời gian. Gần chục con người trong cái xóm nhỏ này đã gần như không thể lao động nặng được nữa dù tuổi họ chỉ mới hơn 30.

    Đối diện với nhà Sâm qua cái ngã ba cổng làng là căn nhà kiêm tiệm tạp hóa nhỏ của Phan Bình. Bình ít hơn Sâm vài tuổi. 6 năm nay, người thanh niên này phải ngồi trên chiếc xe lăn vì đôi chân đã không thể đi lại được. Bình đi lặn từ năm 1993, khi mới 17 tuổi đầu. Năm năm sau thì cưới vợ.

    Thêm ba năm lặn biển thì gặp tai nạn. Triệu chứng ban đầu cũng như người anh họ của mình. Bình cũng dốc hết tiền mà mấy năm lặn biển dành dụm được để hy vọng cứu đôi chân. Nhưng tiền mất, tật vẫn phải mang.

    Thế nhưng, Bình vẫn còn có thể gọi là may nếu so sánh với số phận của anh Lê Văn Hồng ở xóm bên cạnh. Xóm này cũng có gần một chục người khác trong cảnh đi chống nạng hoặc cà nhắc.

    Hồng cùng lứa tuổi với Sâm và Bình, đi lặn biển từ năm 1992, bị chứng "tê tê" từ 9 năm nay. Chạy chữa mãi nhưng không thành. Bây giờ thân thể của người thanh niên 32 tuổi đời này chỉ còn là cái xác bất dịch.

    Anh liệt nửa người từ ba năm nay, mọi sinh hoạt đều trên chiếc giường nhỏ. Chăm sóc cho đứa con bất hạnh này là hai ông, bà cụ già đã ngoài 70. Hồng đang sống trong cảnh chờ chết với chuỗi ngày bi đát.


    Sự đánh đổi nghiệt ngã

    Lang lan khong lanh lan
    Hậu quả của gần chục năm lặn biển đang quá nặng nề đối với anh Phan Bình
    Tôi chạy xe quanh xã, dường như không gặp bóng một thanh niên nào. Đường làng trải nhựa phẳng lì. Nhà cửa mọc san sát, xóm làng trù phú. Xã ven biển miền Trung không có lạch để tàu ra vào đánh cá, dân chỉ sống bằng ruộng được thế này có thể gọi là giàu.

    Mang lại cho người dân cuộc sống khá giả này hầu hết từ nghề lặn biển. Nhưng, để đánh đổi cho những ngôi nhà khang trang này là cuộc đời và số phận hàng chục người đang sống trong cảnh chống gậy.

    Biển nằm kề bên xã, nhưng để tìm kế mưu sinh, thanh niên Kỳ Xuân phải vào tận biển tỉnh Bình Thuận để làm nghề lặn bắt sò lông. Ở vùng biển này, sò lông nhiều, bán được giá. Người lớn đi lặn, mang về nhiều tiền, làm nhà, mua xe máy, thanh niên mười bảy, đôi mươi thấy vậy cũng đi theo.

    Lặn biển trở thành nghề truyền thống từ nhiều năm nay của xã. Một cán bộ xã nói, thời cao điểm cả xã có trên 400 người đi làm thợ lặn, phần nhiều là thanh niên. Chưa biết nghề thì vào trong đó học, ít bữa là lặn được ngay.

    Thợ lặn giỏi, mỗi tháng cũng kiếm được 4-5 triệu đồng. Để đánh đổi được món tiền này, thợ lặn phải ngâm mình trong nước 6-7 giờ đồng hồ mỗi ngày dưới độ sâu 15-20 thước.

    Ông Vinh, người trong xã ngồi bấm đốt ngón tay nhẩm tính và cho tôi hay trong vòng 15 năm qua xã đã có 26 người chết vì lặn biển. Chết vì ngạt nước do ống dẫn ô-xy bị trục trặc. Chết vì bị sốc trong khi đang lặn. Có người chết vì bị bệnh do cơ thể ngâm nước quá dài ngày... Tai họa luôn chực chờ, thế nhưng người ta vẫn phải kéo nhau đi lặn.

    Theo Khánh Hoan
    Thanh Niên

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Làng lặn... không lành lặn

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Làng lặn... không lành lặn bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết Lang lan khong lanh lan ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Làng lặn... không lành lặn ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Thanh Niên Việt Nam của chuyên mục Thế Giới Trẻ.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - THẾ GIỚI TRẺ - THANH NIÊN VIỆT NAM