"Giấy hồng" của tiếp viên nhà hàng

09:05 08/09/2006
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Giay hong cua tiep vien nha hangTao dính “bông” cái chắc rồi. Kỳ này mụ vợ “vặt” tao chết”, anh Thành Công, nhà ở đường Đinh Tiên Hoàng, quận1, TP HCM, than thở qua điện thoại. Chẳng là anh vừa nghe một cô gái làm ở quán karaoke Mai Anh, quận 1, TP HCM thông báo: “Nhỏ Thu Hà xin nghỉ mấy ngày nay vì bị “mai” (giang mai). Thu Hà cũng là người vừa “vui vẻ” với anh tuần trước".

"Con nhỏ đó còn cho tao biết, tụi nó muốn “khoẻ, sạch” cỡ nào cũng có, muốn mua bao nhiêu giấy hồng cũng được”, anh chua chát.

“Giấy hồng” là cách gọi chung của người làm việc trong những ngành nghề nhạy cảm như massage, cắt tóc thanh nữ, karaoke, nhà hàng… đối với “thẻ chứng thực khám sức khoẻ đặc biệt” của mình.

Theo quy định và cũng để chứng minh cho sự “trong sạch”, các cô gái làm những nghề này đều phải được khám sức khoẻ. Việc khám sức khoẻ này bao gồm cả xét nghiệm STD và HIV. Thế nhưng hiện nay, tờ giấy này có thể mua được.

Để tìm ra đầu mối, trong vai tiếp viên nhà hàng, “tung tin” rằng mình đi khám sức khoẻ xin giấy hồng không được vì lỡ bị huyết trắng. Nghe tin, Minh Hương, một cô bạn thuộc dạng “rách trời rơi xuống”, làm việc tại một nhà hàng karaoke ở quận1, TP HCM, bảo: “Khám chi cho mệt, bỏ mấy trăm nghìn mua là được tất”.

Vờ hỏi: “Xạo, nếu không có mẫu máu, làm sao xét nghiệm? Thế rồi lỡ những người bị AIDS, bệnh xã hội đi làm, người ta kiểm tra được thì sao?”.

Cô ta cười như nắc nẻ: “Chuyện làm sao để có mẫu, tớ không biết. Chắc chắn đó phải là trò phù thủy của các trung tâm. Còn nếu bị phát hiện, chỉ cần trả lời: Hôm qua khám chưa có, hôm nay có, làm sao biết được? Vậy là OK”.

Ngày 7/8, đến phòng khám tại một trung tâm y tế ở phía Đông TP HCM thấy người ngồi chặt cứng trên băng ghế. Có cô rụt rè khép nép như se sẻ, chắc xin làm công nhân xí nghiệp. Nàng khác khoác dáng dấp của một chú cừu sắp bị đưa vào lò mổ, chắc “đầu quân” cho nhà hàng. Xen lẫn trong đó là những khuôn mặt bệnh son phấn, đôi mắt còn ngái ngủ sau một đêm bia rượu, rõ là dân “chuyên nghiệp”.

Hôm nay là một trong hai ngày quy định dành để khám sức khoẻ cấp giấy hồng.

Ở trung tâm y tế này, mỗi tuần chỉ có hai buổi, thứ hai và thứ tư, dành các khâu khám sức khoẻ phức tạp đó. Vì thế, việc hàng chục người cùng khám trong một ngày là bình thường.

Công đoạn khám sức khoẻ thông thường khá đơn giản, chỉ độ 10 phút là xong. Tuy nhiên, muốn làm được giấy hồng, người khám phải trải qua phần xét nghiệm khá nhiêu khê, nào là xét nghiệm nước tiểu, máu. Ngoài ra còn có cả việc xét nghệm STD và HIV.

Nếu xét nghiệm cho kết quả âm tính, người khám sức khoẻ mới nhận được một mảnh giấy con con, bằng với giấy chứng minh nhân dân, màu hồng nhạt.

Sau khi đóng 98.000 đồng, chờ mòn mỏi và trải qua các công đoạn khám sức khoẻ thông thường, đến phòng khám hô hấp.

Hỏi dò anh chàng bác sĩ trẻ: “Anh ơi, em sợ lấy máu lắm, nhìn thấy máu là em ngất liền. Anh có cách nào giúp em lấy giấy hồng không? Em sẽ đền ơn”. Anh ta nói đổng: “Thì quay chỗ khác, đừng nhìn”. Nghe lạnh lùng quá, tôi chẳng dám hỏi thêm.

Trong phòng khám lấy nước tiểu, bằng khuôn mặt của “kẻ hành khất”, lặp lại “lời đề nghị khiếm nhã” lần nữa với một cô hộ lý. Cô ta soi mói nhìn như đang giải phẫu khuôn mặt của khách rồi im lặng. Thất bại nhưng thấy nhẹ nhõm vì chuyện mua giấy hồng là bịa đặt. Với những quy định nghiêm ngặt thế này, làm sao tờ giấy ấy lọt cửa?

Thế nhưng, khi vừa bước cửa, cô hộ lý buông lời: “Sao không hỏi mấy người cùng làm?”. Nói xong, cô im bặt, nhanh đến nỗi không kịp nghe.

Mất hai ngày khám tới khám lui ở hai trung tâm y tế, chưa kể chuyện mất công đi thử phân, thử nước tiểu, tốn bộn tiền, chẳng thu thập được gì ngoài tin: “Mua giấy hồng là có thật”.

Quay về cầu cứu Minh Hương. Cô bạn gật đầu ngay: “Chiều nay cứ đi theo tớ”. Qua lời chỉ dẫn của Hương, hẹn một tay “cò giấy hồng” ở quán cà-phê nhỏ trên đường Xóm Chiếu, quận 4, TP HCM. Anh ta trông khá ngầu với quần jean và áo sơ-mi cài vài chiếc cúc, đội mũ lưỡi trai jean bạc thếch. Anh này hất hảm hỏi: “Chuyện gì?”. Câu hỏi cộc lốc kèm theo vẻ mặt câng câng, khó ưa.

- Dạ, em cần một tờ giấy hồng.

- Ai giới thiệu?, anh ta hỏi trống không.

Nói tên nhà hàng T.T., nơi Minh Hương làm việc. “Nghe anh Hưng, quản lý, nói anh làm giùm nhiều nhỏ khác rồi”. Mặt anh ta vênh lên: “Hỏi đúng người rồi đấy nhỏ”, rồi bắt đầu săm soi: “Sao không tự đi làm cho rẻ?”.

Chưa kịp trả lời, anh đã tự cho mình đáp án: “Chắc đi khách nhiều quá, bây giờ sợ dính “si” chứ gì?”.

Buông giọng nhỏ nhẹ: “Anh đừng nói lung tung. Em mới xin làm lần đầu mà. Chẳng là em sợ bị lấy máu”.

Hình như vẻ mặt cũng không được dễ chịu cho lắm nên anh cúi xuống, lục tìm gói thuốc lá trong túi, miệng lẩm bẩm: “Đứa nào chẳng nói là làm lần đầu. Lần đầu ở nhà hàng này nhưng làm mấy năm ở nhà hàng khác rồi chứ gì”.

Mặt gã sắc lạnh, giọng lạnh tanh như tờ giấy bạc: “Một “chai”. Ngày mai lấy ngay”.

Kỳ kèo: “Sao đắt thế anh? Em mới xin đi làm, tiền đâu ra một triệu. Anh có thể bớt chút đỉnh được không?”. Lập tức anh quay lại, giọng cợt nhả: “Bớt tiền thì được, nhưng phải thêm tình”.

Rồi anh kể lể: “Anh có ăn uống gì nhiều trong số ấy đâu. Một tờ giấy hồng của em cả chục người “ăn”. Nào là bác sĩ tai mũi họng, tim, gan, phèo, ruột, mắt, mỏ. Mà cái khâu quan trọng nhất là thử máu. Anh phải đi đưa, nhờ vả, chầu chực như chó đợi xương đấy”.

Cái giá cuối cùng là 800.000 đồng được anh ta chấp thuận. Anh ta đề nghị đưa bốn tấm ảnh 3 x 4, ghi tên, ngày tháng năm sinh và địa chỉ tạm trú.

Ngắm nghía tấm ảnh, anh chàng nhận xét: “Ảnh không xinh bằng ở ngoài. Khi nào đi làm nhớ báo anh, anh mở hàng giúp”.

Đúng 18h ngày hôm sau, đến góc công viên Tao Đàn. Minh “Gà”, tên anh chàng cò giấy, hớn hở trao cho tờ giấy khám sức khoẻ với đủ các chữ ký loằng ngoằng của sáu, bảy ông bác sĩ nào đó. Kèm theo là một tờ giấy hồng có mực tròn đỏ tươi của chính trung tâm đã khám thử nghiệm.

Vờ như để cảm ơn, kêu một ly cà-phê và nửa gói thuốc, mời anh ta nhằm gạ chuyện.

- Một ngày chắc anh làm nhiều giấy lắm hả?.

- Anh ta than: “Hồi trước thì nhiều, bây giờ lắm đứa làm nên khi có khi không, chẳng nước gì đâu”.

- Thế thì làm sao đủ tiền bao em út, làm sao mở hàng em?

Anh ta lập tức mất cảnh giác: “Nhưng mà anh làm cho nhiều chỗ. Ba tháng có một đợt đổi giấy hồng. Biết bao nhiêu “nường” không dám đi khám. Rồi biết bao nhiêu điểm… Nói chung là cũng đủ lo cho em mà”.

Với bí mật này, không ít quý ông “phát sốt”. Không thể tin tưởng vào những tờ giấy chứng nhận sức khoẻ khi người có trách nhiệm cũng tiếp tay cho kẻ xấu.

Thôi thì quý ông “ham vui” chỉ còn biết mong đợi vào lương tâm của người làm công tác khám sức khoẻ vậy. Nếu không, họ đành chấp nhận luật “dám chơi dám chịu”.

(Theo Tiếp Thị Gia Đình)

Việt Báo (Theo-Ngoisao)
contentlength: 11531
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

TIN Xã Hội NỔI BẬT

Bơ vơ nỗi đau con trẻ sau đại tang 13 người chết ở Lương Điền

Chưa qua một giấc ngủ, hàng chục đứa trẻ thôn Lương Điền (xã Hải Sơn, huyện Hải Lăng, Quảng Trị) bỗng chốc mang thân phận mồ côi, đón tin dữ cha, mẹ tử vong sau vụ TNGT thảm khốc tại Quảng Nam

VẤN ĐỀ Xã HộI NÓNG NHẤT

Lien tiep xay ra chay rung o cac tinh mien Trung

Liên tiếp xảy ra cháy rừng ở các tỉnh miền Trung

Theo Ủy ban quốc gia ứng phó sự cố, thiên tai và Tìm kiếm cứu nạn, từ ngày 27-29/6 tại các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Thừa Thiên Huế..

Bat qua tang 2 giao vien quan he bat chinh tai nha nghi o Lang Son

Bắt quả tang 2 giáo viên quan hệ bất chính tại nhà nghỉ ở Lạng Sơn

Tòa án nhân dân huyện Chi Lăng (Lạng Sơn) đã thụ lý đơn lý hôn giữa ông Khúc Văn L. và vợ là cô giáo đã vào nhà nghỉ với một nam..