Săn lùng "ngáo ộp"

Thứ tư, 19 Tháng mười hai 2007, 04:10 GMT+7
  • Kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam 22-12-2007

    "Điện Biên Phủ trên không" – chuyện bây giờ mới kể

    Kỳ 4:

    San lung ngao op

    Anh hùng lực lượng vũ trang - trung tướng Phạm Tuân - Ảnh tư liệu

    Trong khi các lực lượng phòng không - không quân đã anh dũng vào cuộc, một phi đội bay đêm xuất kích. Đối thủ của các anh là "ngáo ộp" B-52. Ở tuổi lục tuần, trung tướng Phạm Tuân - nguyên phi công Mig-21, phi công vũ trụ, nay là chủ nhiệm Tổng cục Công nghiệp quốc phòng - kể lại: "Lúc đó là 19g15 ngày 18-12-1972, tôi được cấp trên ra lệnh: xuất kích đánh B-52".

    Kỳ 1: Đi trước, đón đầu B-52
    Kỳ 2: Báo động B-52 sớm 35 phút
    Kỳ 3: Đọ sức

    Cú hạ cánh ngoạn mục

    19g25, nhận được lệnh cất cánh từ sở chỉ huy, Phạm Tuân đưa máy bay lăn bánh ra thì nhận thấy dưới đường băng lổn nhổn toàn đất đá (trong điều kiện như thế thì không ai cho phép máy bay được hoạt động), nhưng nhiệm vụ đánh B-52 lúc này đối với không quân hết sức quan trọng. Phạm Tuân cố gắng vận dụng các kiến thức, kinh nghiệm sau những ngày đêm khổ luyện để đưa máy bay lên. Đẩy tay ga tăng vòng quay động cơ, chiếc Mig-21 vun vút lao đi trên đường băng, nó rời đất gần như theo phương thẳng đứng để tránh những luồng đạn cao xạ đang bắn yểm hộ cho máy bay cất cánh.

    Vừa lấy độ cao, Phạm Tuân vừa cho máy bay đến khu vực chiến đấu theo sự dẫn dắt của các sở chỉ huy Sao Vàng, Mộc Châu, Yên Bái. Lúc này B-52 đã vào gần thủ đô Hà Nội. Trong thành phố, các loại súng phòng không đang đánh trả không quân Mỹ quyết liệt, đạn bắn lên sáng rực trời. Bay đến Ba Vì, kéo máy bay lên khoảng 6.000m, Phạm Tuân phát hiện từng dãy đèn đang lừng lững tiến vào phía Hà Nội, anh lập tức báo cáo sở chỉ huy và nhận được lệnh tiếp cận mục tiêu.

    Anh bật rađa để sục sạo thì ngay tức khắc đèn từ mục tiêu vụt tắt, trên màn hình rađa nhiễu trắng xóa. Nhìn ra xung quanh thấy đèn của F-4, anh nhanh chóng bám theo phóng tên lửa tới tấp, lật ngửa máy bay, lao xuống tránh tên lửa rồi kéo máy bay lên nhưng không thấy mục tiêu đâu. Đúng lúc Phạm Tuân đang quần thảo với F-4, máy bay B-52 đã vụt đi. Lúc đó không quân Mỹ phát hiện chỉ có một Mig đang không chiến với chúng nên nhóm F-4 lại quây vào tiếp tục phóng tên lửa. Tránh xong loạt tên lửa thứ hai của đối phương, Phạm Tuân nhận được lệnh từ sở chỉ huy nhanh chóng thoát ly chiến đấu trở về hạ cánh vì máy bay lúc đó đã sắp hết dầu.

    San lung ngao op

    Đường phố Khâm Thiên (Hà Nội) sau trận bom B-52 sáng 26-12-1972 -Ảnh: Chu Chí Thành

    Sở chỉ huy quân chủng thông báo sân bay Nội Bài vừa bị đánh phá ác liệt, sân bay mất điện không có đèn, thông tin liên lạc đang bị gián đoạn, đường băng cũng bị đánh bom. Nhìn đồng hồ biết lượng dầu không đủ đến sân bay khác, Phạm Tuân xin xuống sân bay Nội Bài và quyết định hạ cánh bằng đèn pha máy bay. Khi máy bay đang giảm độ cao vào hạ cánh thì trên bầu trời phía cuối đường băng bùng lên một khối lửa sáng rực giúp nhìn rõ sân bay hơn.

    Nhẹ nhàng cho máy bay tiếp đất, chiếc Mig bỗng chồm lên lao đi một đoạn rồi lật ngửa quay ngoắt lại 180O. Mất mấy giây định thần, Phạm Tuân phát hiện máy bay đã nhảy qua hố bom giữa đường băng, rất may vẫn an toàn, anh tự đập buồng lái chui ra khỏi máy bay. Chiếc ôtô của trung đoàn đỗ xịch ngay trước mặt đón về đơn vị.

    Tạo thế bất ngờ

    Trung tướng Trần Hanh, nguyên tư lệnh binh chủng không quân, cho biết bước vào đợt hai của cuộc đối đầu với B-52, vào ngày 26-12 Phạm Tuân được lựa chọn đi đánh B-52 với nhiệm vụ là chuyển sân bay từ Hà Nội lên sân bay Yên Bái đợi lệnh. Những ngày trước đó không quân Mỹ liên tục đánh phá, sân bay Yên Bái bị phá hỏng khá nặng nề. Phán đoán Mỹ sẽ chủ quan cho rằng Mig không thể hoạt động ở một sân bay vừa bị hủy diệt nên Bộ tư lệnh binh chủng một mặt vừa cho sửa chữa gấp sân bay, mặt khác bí mật đưa Phạm Tuân lên ém sẵn để tạo thế bất ngờ.


    21g40 ngày 28-12-1972, Vũ Xuân Thiều cất cánh từ sân bay Cẩm Thủy, được Sở chỉ huy Thọ Xuân dẫn vòng ra phía sau đội hình B-52. Đến vùng trời khu vực Sơn La, Vũ Xuân Thiều phát hiện được mục tiêu. Mặc dù ở cự ly rất gần, nhưng anh vẫn xin vào công kích quyết tâm tiêu diệt B-52. Sau khi công kích, B-52 bốc cháy, Vũ Xuân Thiều không kịp thoát ly và đã hi sinh.

    Chiều 27-12, Phạm Tuân nhận lệnh lên Yên Bái. "22g16 ngày 27-12, tôi nhận lệnh từ sở chỉ huy: Lệnh cho Phạm Tuân vào cấp 1. Tôi xách mũ bay chạy theo băng qua bãi lau, lao tới máy bay. Đang trên đường chạy thì một phát pháo hiệu đỏ vút lên, đó chính là lệnh cất cánh. Tôi cho máy bay lao đi. Phía trước hiện ra hai dãy đèn của B-52, báo cáo sở chỉ huy, được phép tăng tốc độ tôi vòng trái tiếp cận mục tiêu.

    Xa xa phía dưới những ánh đèn li ti đang nhấp nháy, biết đó là ánh đèn F-4, tôi đề nghị sở chỉ huy theo dõi và thông báo thường xuyên khi chúng vào gần", Phạm Tuân kể. Tiếp tục bám B-52, rút ngắn cự ly còn 10km. Anh hồi hộp chỉ sợ B-52 phát hiện, cơ động chạy mất. Một cuộc rượt đuổi ngoạn mục, phía trước là B-52 anh đang bám theo, phía sau là cả một tốp máy bay tiêm kích. Thời gian như dài ra, vận tốc máy bay đã lên tới 1.300km, 1.400km/giờ nhưng vẫn cảm thấy chậm.

    Vào đến cự ly 5km, máy bay của Phạm Tuân lúc đó vẫn bay thấp hơn B-52 khoảng 500m, nhìn rõ hai chiếc B-52 đang bay theo đội hình phía trước mặt. Thông báo từ sở chỉ huy: Có hai F-4 đang tăng tốc bám theo. Đã phát hiện chúng ở phía sau nhưng đang bay ở tốc độ lớn, cự ly so với F-4 chưa đến mức nguy hiểm nên anh quyết định vẫn bám theo tốp B-52, xin phép sở chỉ huy công kích chiếc gần mình ở phía bên trái. Cự ly được rút ngắn dần, nâng máy bay lên vừa chỉnh đường ngắm anh vừa nói: "Tôi bắn đây!" và bấm nút phóng tên lửa. Máy bay rung nhẹ, hai quả tên lửa nối đuôi nhau lao đi như hai vệt sao băng làm phía trước máy bay sáng loá cả mắt.

    Kéo máy bay lên làm động tác lật ngửa quay trở lại, anh thoáng nhìn thấy một quầng lửa bùng lên sáng rực ngay dưới cánh bay. Đang ở độ cao 10.000m, tốc độ 1.400km/giờ, máy bay ở trạng thái lật ngửa, trong khi đó lại phải quan sát cảnh giới phía sau nên máy bay mất độ cao rất nhanh. Bình tĩnh lại nhìn vào buồng lái thấy đồng hồ chân trời đen ngòm, mới biết mình đang bổ nhào, dùng tay trái thu hết cửa dầu, tay phải kéo mạnh cần lái đưa máy bay về trạng thái thăng bằng, lúc này đồng hồ đo độ cao chỉ 2.000m. Nhìn sang hai bên đỉnh mây thấy nhấp nhô mấy chỏm núi.

    Phán đoán đã bay qua Tản Viên đang hướng Tam Đảo, kéo máy bay lên độ cao 3.000m liên lạc với chỉ huy, đúng lúc đó Phạm Tuân phát hiện phía trên còn nhiều tốp B-52 đang bay ra, anh báo cáo với cấp trên nhưng sở chỉ huy binh chủng lệnh cho anh: "Không đánh nữa, quay về hạ cánh".

    NGỌC TUẤN - THÀNH TRUNG

    __________________________

    B-52 đã bị bắn hạ, song phải cử người đi đến tận nơi xác minh xem có chắc chắn là B-52 bị bắn rơi tại chỗ không. Người được giao phó nhiệm vụ đó thông thạo bốn ngoại ngữ Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc.

    Kỳ tới: Tiếp cận xác B-52

    Việt Báo
    Ý kiến bạn đọc

    Viết phản hồi

    Nhận xét tin Săn lùng "ngáo ộp"

    Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Săn lùng "ngáo ộp" bằng cách gửi thư điện tử tới vietbao.vn. Xin bao gồm tên bài viết San lung ngao op ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Săn lùng "ngáo ộp" ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Ký Sự của chuyên mục Phóng Sự.

    Bài viết mới:

    Các bài viết khác:

       TIẾP THEO >>
    VIỆT BÁO - PHÓNG SỰ - KÝ SỰ