Nỗi niềm lấy “chồng ngoại”

07:10 04/08/2010

Cuối cùng “cô dâu” Thạch Thị Hồng Ngọc đã trở về Việt Nam. Lần trở về chỉ mang ý nghĩa tâm linh nhiều hơn là đời thực. Hồng Ngọc 20 tuổi, cái tuổi sung mãn nhất của một đời người. Hồng Ngọc lấy chồng Hàn Quốc, xuất ngoại và bị chồng sát hại. Nguyên nhân dẫn đến bi kịch của Hồng Ngọc, tôi đã cố gắng lý giải trong bài viết ở số báo trước. Nhưng, vẫn có gì đó đau đáu trong lòng xung quanh những bi kịch của các cô gái quê, đa phần đều là thôn nữ miền Tây…

1. Tôi không hề có ý định bài xích những cuộc hôn nhân của các cô gái miền Tây và những người đàn ông mang quốc tịch nước ngoài, dẫu rằng họ là người Hàn Quốc, người Đài Loan, người Singapore... Bởi, tôi vẫn tin vào sự huyền ảo của tình yêu. Thứ mà sự bất đồng về ngôn ngữ, khoảng cách địa lý, khác biệt văn hóa không thể phủ lấp được nó.

Nhưng, điều đáng tiếc là những cuộc hôn nhân giữa các cô gái quê và người chồng ngoại ấy đa phần đều có những hồi kết khiến... người khác đau lòng. Từ đó, dư luận đâm ra hoài nghi về các đám cưới mà chú rể là những người đàn ông đáng tuổi bố cô dâu, miệng bỏm bẻm nhai trầu, chắc lưỡi ngậm sâm hoặc đang xì xồ cái thứ tiếng mà người ta chỉ nhớ nhất hai từ được nhắc đi nhắc lại trong phim truyền hình dài tập được chuyển âm sang tiếng Việt, đọc nghe ra là... "U-pa".

Các thôn nữ quê ở miền Tây ngày nay, lớn lên một chút sẽ được nghe nhiều những câu chuyện đẹp như thần thoại, kể về sự xa hoa mà chị Loan, chị Huệ, chị Hạnh... ngụ cùng ấp với mình được thụ hưởng khi làm vợ ông chồng già người Đài Loan hoặc Hàn Quốc. Ở cái nơi mà chuyện "bà Tám mất cái... chổi quét sân" cũng trở thành đề tài nóng hổi, có khi kéo dài tới... vài ngày thì những "tấm gương lấy chồng Đài, chồng Hàn" nhanh chóng biến thành nỗi ám ảnh của họ. Vậy là, khi đám cò hôn nhân từ TP HCM dạt về tỉnh lẻ, rì rầm vài câu chuyện liên quan đến "chồng ngoại", họ - những cô gái quê mới lớn lập tức lồng lên. Không cần nghe đám cò nói hết sự "thần kỳ" về các ông chồng, các cô nhanh chóng gật đầu về nhà thu xếp hành lý lên TP HCM để... cho "chồng tương lai" lựa chọn.

Hoặc, nếu không lên TP HCM thì cứ cho bọn cò chụp vài kiểu ảnh để cò chào hàng với "chồng tương lai". Để rồi nếu may mắn, họ có thể trở thành "cô dâu" trong một đám cưới vội vàng nào đó tại TP HCM.

Vài tháng sau đám cưới, họ sẽ được người chồng nhìn có vẻ... đàng hoàng hôm đám cưới rước sang "bên đó". Sang bên đó, cô thôn nữ quê ngay lập tức hiểu thế nào là "làm dâu xứ lạ".

Ông chồng trông đàng hoàng hôm nào dẫn cô về một vùng quê nào đó, những đô thị hào nhoáng bị bỏ lại phía sau, cô bị tống vào căn phòng nhỏ, hôi hám. Trong căn phòng, có ông già đang nằm liệt trên giường, thông qua ngôn ngữ "tay", cô hiểu đây mới chính thức là "chồng" mình. Còn cái gã mặc vest, cười cười nói nói, ôm ôm ấp ấp với cô hôm đám cưới, chỉ là một gã "thế thân ăn tiền" mà thôi. Chuyện đã đến nước này, nói theo kiểu người quê cô hay nói, "phận gái trong nhờ, đục chịu" hay "thôi cũng liều, nhắm mắt đưa chân"... Mà tình thiệt, thì cô cũng không biết đường đi nước bước, không biết sử dụng điện thoại gọi đường dài về Việt Nam, không biết ngôn ngữ... Tóm lại, cô chẳng biết làm gì cả. Vậy là một bi kịch lại bắt đầu. Ngày về nước của cô gái quê ấy, hẳn là xa tít tắp...

Noi niem lay chong ngoai

Cô gái quê khác, cũng lấy được ông chồng đàng hoàng. Cũng được ngồi máy bay xuất ngoại. Sang bên đó, mới nhận ra ngoài việc làm "vợ" của gã chồng đàng hoàng, cô còn phải làm "vợ" của anh chồng, em chồng, thậm chí là cả cha chồng. Lại thêm một bi kịch - làm vợ tập thể.

Một cô thôn nữ quê khác nữa. Sau khi đến được nhà chồng, mới phát hiện gia đình chồng là dân... ăn xin chuyên nghiệp. Họ bỏ tiền ra "mua" cô về "bên này" để vừa có người "nhân giống" vừa có thêm "nhân viên". Vậy là chỉ ít ngày sau khi sang Đài Loan, cô được trả lại về Việt Nam với những dấu hiệu của người mắc bệnh thần kinh nghiêm trọng. May là còn có ngày về.

Thêm cô gái quê nữa. Theo ông chồng già xuất ngoại. Đến nơi, mới biết chồng mình nghèo xác xơ, làm nông dân. Cả gia đình làm nông, cả họ hàng làm nông. Không có chuyện cưng con dâu mới, cô gái nhanh chóng bị tống ra đồng, làm quần quật từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối. Sau 10 tiếng làm đồng, là đến 10 giờ làm "vợ". Đó là chưa kể chuyện, cô phải làm tất cả công việc nhà và chăm sóc cho ông, bà hoặc thân sinh của "chồng",  những con người đang "nằm im thở chờ ngày về với đất". Cô làm quần quật như vậy, câm lặng và chịu đựng. Bởi không chịu đựng, cô có thể bị đánh bất cứ lúc nào, đánh bằng bất cứ dụng cụ gì, ở bất cứ nơi đâu... Và điều quan trọng nhất, ai cũng có thể đánh cô bằng bất cứ lý do gì. Việt Nam ư? Ngày về ư? Ước mơ giờ đã là điều viển vông.

Đây là bốn câu chuyện quen thuộc đến mức điển hình, mà ít nhiều mọi người đã biết. Những câu chuyện thật mà nghe cứ như là... hoang đường. Những cô gái quê làm dâu xứ lạ may mắn về được Việt Nam cho dư luận biết điều đó, hoặc những cô dâu Việt nhờ vào "phúc đức tổ tiên" thoát khỏi được nhà chồng, nhờ cảnh sát nước bạn giúp đỡ hồi hương cho chúng ta biết về những câu chuyện đó. Vậy mà không hiểu sao, bi kịch tiếp diễn mỗi lúc một nhiều hơn, với cường độ bi kịch cao hơn, với những cái chết đau lòng hơn của những cô thôn nữ quê chân chất ấy...

2. Người nông dân miền Tây sinh được con gái. Con gái quê hay được ví như "hũ mắm treo đầu giường", lớn chút là phải lo gả chồng để tránh thị phi. Bỗng nhiên, con gái quê có giá. Vài cô đi "xuất ngoại" về, vàng đeo đỏ người biến thành thần tượng của thôn nữ. Người nông dân bắt đầu biết chặc lưỡi mơ rể ngoại. Vài tờ ngoại tệ xanh xanh, thứ mà cả đời người dân quê có khi không được thấy của bọn cò nhanh chóng "bốc" con gái ra khỏi vòng tay họ. Ngày cha mẹ người thân khóc tiễn con ra sân bay, họ đều có ước mơ mãnh liệt về ngôi nhà ngói, về nước da trắng của Việt kiều, về những bộ phục sức sang trọng, về mùi nước hoa đắt tiền, về cái nhìn ngưỡng mộ của bà con hàng xóm... Một ước mơ vượt quá luống cày, đồng lúa, con trâu... Họ ước mơ mãnh liệt và rồi họ rơi nước mắt khi nhận lại bi kịch toàn phần.

Cái xóm, cái ấp hay cù lao ở miền Tây nhỏ xíu xiu. Chuyện lớn chuyện bé của nhà nào mọi người cũng biết. Thế nên, chuyện con Thắm con nhà ông Ba lấy chồng ngoại, mà con Út nhà mình định lấy chồng nông dân là không được. Sau này ra đường hoặc đi ruộng gặp nhau, nó cứ ngước mặt nhìn trời không thèm nhìn mình, mình tức chịu sao thấu... Vậy là cuống cuồng lên, dọa trời dọa đất, hùng hùng hổ hổ buộc con gái thôi ngay "cái thằng nông dân" đó để nhờ cô X, cô Y hay cô Z gì đó mai mối lấy chồng nước ngoài. Lấy chồng nước ngoài sẽ xuất ngoại, rồi gửi tiền về cho ba má có chỗ ngồi với thiên hạ, không thì sống nhục không bằng chết cho... đỡ nhục.

Một số người nông dân thường ít nghĩ nhiều. Họ nghĩ đơn giản là con mình xuất ngoại, ra khỏi biên giới nước mình dĩ nhiên phải sướng nhiều hơn làm ruộng, làm công nhân ở xí nghiệp... Hoặc nếu nó không sướng, thì mình sáng sáng ngồi uống trà với hàng xóm, giả bộ nói một câu vô thưởng vô phạt kiểu "Hôm qua, con Hà gọi điện thoại ở bển về. Nói mới mua cho tui cái truyền hình siêu mỏng, loại dán tường để coi cải lương cho vui". Vậy là hạnh phúc. Họ thương con gái mình lắm chứ, nhưng chuyện khuất mặt khuất mày, bi kịch là ở bên kia chịu, chứ mấy cô dâu Việt nào dám gọi điện thoại từ "bên đó" về than thở với người thân(!)

Việt Báo ( Theo ANTG)

contentlength: 11296
Chia sẻ

Video nổi bật

Việt Nam đối phó với dịch MERS như thế nào?
00:00 / --:--

Bài được quan tâm