Lời nguyền của vị tiên đế

02:12 14/09/2005

Trong gió cát sa mạc Gobi (kỳ 3):

Loi nguyen cua vi tien de

Hắc thành - Khara Khoto, nơi có truyền thuyết về lời nguyền của vua Khara Bator

Trên chuyến tàu liên vận quốc tế từ Hà Nội đi Trung Quốc, tôi nằm cùng toa với hai du khách người Mỹ sang Trung Quốc du lịch. Anh chàng Thomas Sullivan vui nhộn và biết khá nhiều thông tin về đất nước Trung Hoa cho dù chưa từng một lần đến đó.

Truyền thuyết Hắc thành

Thomas rất quan tâm khi biết tôi sẽ đi sa mạc Gobi: “Có đi Hắc thành không?”. Tôi lắc đầu. Thomas tỏ ra thành thạo: “Nên đến, nhiều điều bí ẩn lắm!”, rồi anh kể cho tôi nghe truyền thuyết về sự bí ẩn này: Khara Bator là một vị vua Mông Cổ kiêu hùng, từng xua quân chinh phạt khắp hoang mạc Gobi và cho xây dựng một thành phố đồ sộ với cư dân sầm uất giữa một ốc đảo với tên gọi là “Hắc thành”.

Năm 1372, quân của Khara Bator bị quân Minh bao vây giữa sa mạc, quân Minh muốn tiêu diệt thành nên cho xây con đập ngăn nước không cho dòng sông Đen chảy vào thành. Để tìm nguồn nước, Khara Bator cho đào một cái giếng sâu gần 300m nhưng vẫn không tìm thấy nước. Hắc thành chết dần chết mòn trong cơn khát giữa ốc đảo.

Khara Bator quyết định mở đường máu sau khi cho chôn giấu tất cả vàng bạc châu báu xuống chiếc giếng sâu 300m rồi lấp lại. Vị hoàng đế sa mạc đưa ra lời nguyền: ai xâm phạm Hắc thành và kho báu của nhà vua sẽ chết khô như người đi lạc giữa sa mạc...

Khara Bator xua quân ra cổng thành tử chiến với quân Minh, lực lượng yếu dần, khi lưỡi đao của kẻ thù sắp hạ xuống đầu, bất chợt ông thét lên một tiếng, ngay lập tức hàng ngàn quân Minh bỗng lăn ra, khô quắt người lại biến thành những bộ xương phủ trắng cả thành. Bão cát nổi lên mù mịt chôn vùi cả thành phố và làng mạc xung quanh nó. Hắc thành biến mất khỏi sa mạc mênh mông... Lời nguyền của vị vua đã linh nghiệm.

Tôi hỏi Thomas: “Vậy Hắc thành nằm ở đâu?”. Thomas lắc đầu nhún vai: “Không thể biết, vì câu chuyện trên tôi biết được qua... sách! Chỉ biết nó nằm trong sa mạc Gobi thôi”. Trời ạ, sa mạc Gobi rộng hàng triệu kilômet vuông, biết đâu mà tìm! Khi đến Lan Châu - thủ phủ tỉnh Cam Túc, nơi có cửa ngõ vào Gobi, tôi cố dò tìm nhiều người để hỏi thăm về địa danh Hắc thành, nhưng ai cũng bảo: “Vâng, có nghe một truyền thuyết như thế nhưng không biết nằm ở đâu!”.

Tìm đến Phòng thực nghiệm sa mạc, nằm trên Đông Cương Tây lộ, một quan chức ở đây nhìn tôi từ đầu đến chân và vặn vẹo, kiểm tra giấy tờ đủ kiểu, cuối cùng ông phán một câu: “Anh phải có giấy giới thiệu của cơ quan tỉnh, chúng tôi mới cung cấp thông tin về Hắc thành”.

Tưởng đành phải từ bỏ ý định đi tìm lời nguyền của Khara Bator trong những ngày ở Gobi, vậy mà hôm lang thang trong sa mạc tại Alashan - khu tự trị Nội Mông, một chủ nhà trọ cho biết đó chính là Khara Khoto - di tích về nền văn minh sa mạc cổ nhất ở Gobi, nhưng cách đây khoảng 750km.

Chúng tôi vội leo lên chuyến xe buýt duy nhất mỗi ngày nối liền Alashan với Er Jina - cửa ngõ vào “Hắc thành”. Suốt con đường băng ngang sa mạc bão cát đùng đùng nổi lên mù trời, tôi đã chứng kiến đến mấy vụ tai nạn giao thông vì bão cát…

Câu chuyện người gác thành Khara Khoto

Nhiệt độ trong sa mạc Gobi ban ngày có thể lên đến 550C trong bóng râm, còn ban đêm có thể lạnh xuống mức gần đóng băng.

Sau sa mạc Sahara, Gobi là sa mạc có diện tích lớn thứ hai trên thế giới: 1,3 triệu km2 (gấp bốn lần nước VN), trải dài từ đông sang tây khoảng 1.600km ngang qua hai quốc gia Mông Cổ và Trung Quốc (khu tự trị Nội Mông).

Er Jina là một thị trấn nghèo nằm sát với biên giới Mông Cổ. Thị trấn vắng người đến phát sợ, dân số chỉ vào khoảng 16.000 người.

Một thổ dân nơi đây cho tôi biết do nước thiếu trầm trọng nên cư dân đã dần bỏ đi hết, không chừng chỉ vài năm nữa thôi Er Jina sẽ trở thành “thị trấn không người”. Từ đây đến thành phố Đen còn khoảng 50km, nhưng cư dân Er Jina hầu như không bao giờ đặt chân đến vì sợ lời nguyền của tiên đế Khara Bator.

Chỉ có người nước ngoài hiếu kỳ ưa thích mạo hiểm hoặc những nhà khảo cổ vào tham quan và truy tìm di tích, kho báu... mới tìm đến Hắc thành. Khi tôi đến, di tích vĩ đại nhất của nền văn minh sa mạc cổ chỉ có lèo tèo vài người viếng thăm. Cái cảm giác cô tịch, âm u len lỏi vào tâm trí tôi lúc nào không hay.

Hắc thành bây giờ chỉ còn lại một pháo đài với bức tường thành hình chữ nhật cao 9m bao bọc xung quanh: cạnh đông - tây là 434m, cạnh nam - bắc 384m. Khi tôi định leo qua bức tường vào bên trong Hắc thành, một người cản lại: “Đừng vào! Nơi ấy linh hồn và ma quỉ trú ẩn, lời nguyền của Khara Bator vẫn còn đó...”.

Tôi quyết định leo vào. Bên trong tường thành này xưa kia từng là nơi ngự trị của vương quốc Mông Cổ hùng mạnh, nhưng hôm nay tất cả những gì còn lại chỉ là đống phế tích vỡ nát, rải rác là những mảnh sành, sứ bị vỡ lẫn trong cát, ngọn gió sa mạc vẫn âm u thổi như tiếng sáo đưa hồn u uất... Nhiều du khách phương Tây cũng theo bước leo vào, nhưng chỉ dăm bước chân là họ quay trở ra ngay...

Chiều xuống, những người khách cuối cùng đã lục tục ra xe về lại thị trấn Er Jina. Tòa thành sừng sững giữa sa mạc trông cổ quái hơn. Tôi quyết định ở lại để thử trải qua cảm giác đêm sa mạc với Hắc thành. Ông già người Mông Cổ Amukulin - người gác thành Khara Khoto - cho chúng tôi tá túc trong túp lều của ông bên ngoài thành. Bên cạnh còn có túp lều của hai nhà nghiên cứu sa mạc người Canada, họ đã dựng lều ở đây hơn một tuần rồi.

Họ cho biết: “Nơi đây chính là một trong những trung tâm lớn nhất của dân du mục Mông Cổ giữa sa mạc trước đây. Những bí mật về kho báu của Khara Bator tưởng vĩnh viễn chôn vùi cùng những huyền thoại của nó cho đến năm 1909, Pyotr Kuzmich Kozlov - nhà nghiên cứu sa mạc người Nga - đã phát hiện một cái hầm nằm sâu trong lớp cát sa mạc chất đầy của cải và các sản phẩm nghệ thuật từ một thời đại xa xưa. Những bức họa, tác phẩm điêu khắc độc nhất vô nhị, những tượng Phật, đồ vật thờ cúng, hàng trăm bộ kinh Phật, những tác phẩm về y học, quân sự, pháp luật viết tay của người cổ xưa...

Qua hàng thế kỷ, trong thời tiết khắc nghiệt của sa mạc nhưng kho tàng vẫn không bị phá hỏng, màu sắc, đường nét hãy còn sắc sảo, tươi nguyên như mới vẽ. Chính những kiệt tác này đã hé mở nhiều bất ngờ về văn hóa tinh thần, cuộc sống dân sa mạc xưa. Người ta ước tính diện tích đã khai quật chỉ mới được 1/10 diện tích thật của Hắc thành, nên chắc hẳn còn nhiều bí ẩn bên dưới lớp cát sa mạc...”. Hai nhà nghiên cứu Canada từ chối bình luận về truyền thuyết lời nguyền của Khara Bator.

Ánh lửa bập bùng, bóng ngôi thành cổ trông thật ấn tượng, tôi bấm tay anh Kim Sơn, quyết làm một chuyến “thám hiểm” vào bên trong ngôi thành cổ. Hai chúng tôi như hai bóng ma lầm lũi trong đêm, lúc ở bên ngoài gió chỉ nhè nhẹ, nhưng không hiểu sao khi vào bên trong, tiếng gió lại rít lên từng hồi, thổi xoáy vào góc tường thành tạo ra những âm thanh u uất như tiếng khóc than, thút thít, thổn thức trong đêm... Phải chăng lời nguyền của vị tiên đế Mông Cổ là có thật?

Khi trở ra, ông lão gác thành Amakulin vẫn ngồi trầm ngâm trong lều, tôi lân la đến trò chuyện và kể cho ông nghe về tiếng khóc, tiếng than trong cổ thành. Amukulin cười khùng khục: “Ở đây chỉ có tôi thôi chứ ai đâu mà khóc với than. Đó là âm thanh của những hạt cát sa mạc khi gió nóng thổi xuyên qua làm chúng rung lên đồng loạt, tùy kích thước hạt cát mà chúng tạo ra nhiều loại âm thanh khác nhau...”.

Thế là tôi lại được biết thêm một bí mật của sa mạc. Đang cười nói bỗng Amukulin trầm ngâm: “Ở đây có ma thật đấy! Hồi xưa, khi lính nhà Minh tấn công, chúng đã tàn sát người Mông Cổ chúng tôi như giết súc vật. Xác người vô tội la liệt khắp nơi, những oan hồn đó luôn chập chờn trong sa mạc. Người gác thành trước đây là ông Zegong từng bị ma dẫn đi.

Lúc đó, đã khuya lắm rồi, ông Zegong bước ra khỏi lều thì thấy đống củi trước lều đang âm ỉ cháy bỗng bốc lên, bay lơ lửng trên bầu trời. Ông bước theo như bị thôi miên. Đi mãi, đi mãi vào sâu trong sa mạc cho đến một lúc đốm lửa chợt tắt, ông vụt bừng tỉnh và thấy mình đã bị lạc giữa sa mạc...”.

Quá nửa đêm, khi mọi người đã yên giấc, tôi bỗng nghe tiếng gõ đều đều vào túp lều, tôi nhìn lên: một bóng đen to lớn đứng bên ngoài thỉnh thoảng lại dùng tay đập vào túp lều! Tôi lạnh toát cả người: phải chăng Khara Bator đã trở về?... Sáng ra tôi kể lại câu chuyện đêm qua với Amakulin, ông lắng nghe rồi bước ra ngoài lều quan sát một hồi rồi cười lớn: “À, đó là bộ đồ của tôi treo ngoài lều. Gió thổi làm tay áo đập vào thôi mà”...

NGUYỄN TẬP

----------

+ Kỳ cuối: Đua lạc đà

----------------------

Tin, bài liên quan:

- Kỳ 2: Đêm sa mạc
- Kỳ 1: Đường đến “thế giới cát”…

Việt Báo
contentlength: 13268
Chia sẻ

Video nổi bật

7 mẹo vặt cần thiết trong nhà bếp không phải ai cũng biết
00:00 / --:--

Bài được quan tâm