Phú Quang lấy vợ trẻ ở tuổi 60

15:18 26/11/2008

Người đàn bà kém Phú Quang hơn hai chục tuổi chưa hề lướt qua ca khúc của ông, nhưng đã ở lại trong ngôi nhà và trái tim người nhạc sĩ.

Phú Quang bây giờ không để tóc bạc như dạo trước, cũng không nhuộm đen giống lúc cần may mắn để làm ăn như lời thầy bói phán. Tóc ông có màu hung hung vàng, khuôn mặt tràn đầy niềm vui. Tuổi 60 của ông được đánh dấu ấn tượng bằng... một người vợ trẻ.

Ảnh minh họa

Phú Quang và người vợ trẻ.

Gần nửa thế kỷ làm nhạc, Phú Quang viết về những người đàn bà ở lại hoặc đi qua đời ông trong hàng trăm ca khúc. Gần như mỗi bài tình ca của ông đều có bóng dáng một giai nhân nào đó. Ông nói: "Những người đẹp cứ lướt qua tác phẩm của tôi và chỉ có công chúng là được cái lợi chiêm ngưỡng họ". Chứ còn với riêng ông, yêu được người đẹp là quá khó bởi dường như ông lúc nào cũng tỉnh táo, thông minh quá mức cần thiết.

Ông quan niệm: "Với nhiều nghệ sĩ, tác phẩm chính là ước mơ và hoài bão của họ, còn với tôi, tác phẩm là hiện thực buồn vui hay dở". Mà hiện thực cuộc đời thì không khi nào phủ một màn sương mờ ảo. Nó phơi bày cái đẹp và cả những cái khốc liệt.

Phú Quang là kiểu nhạc sĩ luôn sáng tạo trong tâm thế nhìn thẳng. Dù rất nhiều khán giả thừa nhận rằng, họ đến với nhạc Phú Quang trong lúc lòng nhiều buồn phiền và cần một sự an ủi nhẹ nhàng như một bàn tay vỗ về âu yếm thì Phú Quang vẫn quả quyết ông không định dẫn dụ họ tới những giấc mơ mà họ đang muốn tới để vượt qua tâm trạng đau khổ của mình. Ông luôn muốn chỉ cho họ thấy, chạy trốn nỗi cô đơn hay khổ đau trên cõi đời này là vô vọng. Chúng ta hãy nhìn thẳng và nhìn sâu vào nó. Chỉ có cách đối diện ấy chúng ta mới đạt tới chính mình.

Phú Quang nói, vì điều đó, ông ít khi nhìn những mối quan hệ trong giới nghệ thuật theo kiểu lãng mạn. Và ông cũng chẳng có khả năng yêu ai đó nếu biết chắc người ta không yêu mình. Ông không tưởng tượng được vì sao người ta có thể tự tử chỉ vì một người chả hề quan tâm đến mình. Những lời như vậy khiến bạn đọc có quyền hoài nghi Phú Quang chưa từng có một tình yêu lớn trong đời. Hoặc ông tỉnh táo đến độ những đam mê không bao giờ đủ sức cuốn đi.

Phú Quang lý luận: "Thực ra chưa bao giờ tôi ngừng tin tưởng là tình yêu và hạnh phúc là có thật trên đời. Tôi cũng đủ trải nghiệm để hiểu rằng không có gì tuyệt vời hơn tình yêu. Nhưng tôi lại nghĩ tình yêu và hạnh phúc giống như con chim, đến đậu trên vai ta một vài lần trong đời đã là may mắn lắm. Chúng ta đừng hy vọng có thể cầm nắm hay sở hữu tình yêu. Một khi sở hữu được nó rồi, có thể nó sẽ chết".

Ảnh minh họa

Nhạc sĩ Phú Quang cần người phụ nữ yêu mình.


Khái niệm siêu hình tình yêu ấy khiến Phú Quang cứ lang thang trên đường dài, sau những đổ vỡ của cuộc hôn nhân đầu tiên, vào tuổi 60 ông mới lại thấy con chim tình yêu về đậu trên vai mình. "Đó là một người phụ nữ bình thường như nhiều phụ nữ khác. Nhưng cô ấy yêu được tôi, đấy là điều khác biệt. Bạn biết đấy, chả nghệ sĩ nào mà không có một "kẻ dở hơi" trong chính mình. Người đàn bà nào yêu được một người nghệ sĩ có nghĩa là họ phải có khả năng yêu và chấp nhận được con người dở hơi ấy", ông nói.

Mừng cho Phú Quang có chốn để đi về. Nhưng không hiểu sao ngay cả lúc ông hùng biện, rằng tình yêu là có thật, tâm trạng của ông vẫn có vẻ đầy hoài nghi. Ông cứ châm thuốc, nhả khói và đôi tay như cố giấu đi nỗi cô đơn thường trực trong lòng. Rồi, như thể chẳng buồn giấu giếm nữa, nhạc sĩ nói: "Xét đến cùng, không một kẻ sáng tạo nào không cô đơn. Nó như một phẩm tính truyền kiếp, đeo bám và bủa vây, chả khi nào mình chạy khỏi nó được. Nên đừng chờ đợi một ai đó đến và có thể lấp đầy những khoảng trống vô hình trong lòng mình".

Ảnh minh họa
Phú Quang viết về mẹ ở tuổi 60.

Nhưng, có một người đàn bà duy nhất trong đời cho Phú Quang tình yêu mà ông không hề hoài nghi, đó là mẹ. Dù ông thừa nhận, cho đến giờ phút này ông mới chỉ có hai bài hát viết về người mẹ thân yêu.

"Những câu thơ của nhà thơ Hồng Thanh Quang cứ "đóng đinh" trong đầu óc tôi ngay từ lần đọc đầu tiên: "Người đàn bà đầu tiên/ Người đàn bà sau cuối/ Không bao giờ phản bội...". Có lẽ tất cả trong chúng ta chỉ có thể được bình yên, không bao giờ phải hoài nghi trong tình yêu của người đàn bà mang nặng đẻ đau sinh ra mình. Vì sao những người đàn ông sau khi đã "mỏi cánh phiêu du" lại cứ quay về tìm bóng dáng mẹ? Bài thơ Mẹ của Hồng Thanh Quang cho tôi câu trả lời xác đáng. Và tôi viết ca khúc "Mẹ" trong ngập tràn nỗi xúc động của một đứa con nay đã ở tuổi 60 với quá nhiều vết thương mà để trưởng thành trong đời sống mình đã phải trả giá".

Phú Quang kể: "Mẹ tôi vốn con nhà nho, không bao giờ ngồi ăn cơm cùng mâm với những người đàn ông trong gia đình, đúng như lễ giáo phong kiến. Thuở tôi còn bé, bà thường đọc thuộc lòng cho tôi nghe truyện Kiều, truyện thơ của nhiều tác giả. Văn hóa sống của tôi sau này ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ".

Tôi mất mẹ năm tôi ngoài 30 tuổi và nhận ra một điều sâu sắc rằng ngày nào mẹ còn sống thì những đứa con dù lớn đến đâu vẫn chỉ là một đứa trẻ. Ngay cả khi tôi đã được thiên hạ quen tên biết mặt rồi, đã được ăn cơm gà cá gỏi rồi thì khi về nhà với mẹ, nỗi lo đầu tiên của bà vẫn là sợ tôi bị đói, không được ăn ngon. Nồi cơm mẹ nấu bao giờ phần trên cùng mẹ cũng gạt ra, lấy phần dưới cho tôi ăn. Miếng nào ngon mẹ cũng dành gắp cho tôi. Có lần tôi chứng kiến mẹ giặt đồ jean cho tôi đỏ tấy cả đôi tay gầy yếu ớt và rất ân hận".

Nhạc sĩ Phú Quang dường như trôi miên man trong những hồi ức về mẹ. Nỗi xúc động trào dâng. Tròn một vòng quay 60 năm cuộc đời, ông dừng lại đôi chút để "ngó nghiêng" mình và dành một góc tĩnh lặng, bình yên cho mẹ. Nhiều người bảo, con số 60 ấy, người ta giấu đi chả được, Phú Quang lại cứ "chiềng" ra với thiên hạ. Dường như con số ấy đối với ông không có gì đáng sợ. Nó như một con dốc mà rồi đến lúc nào đó ai cũng phải vượt qua. Và nhìn lại cũng là để nhắc nhở mình từ nay không thể "nhởn nhơ" mãi được.

"Từ nay tôi sẽ chỉ làm những việc mình thích. Nếu làm việc mình thích mà có được nhiều tiền thì càng tốt. Nhưng nếu việc mình không thích thì nhiều tiền mấy tôi cũng không làm", vẫn là một Phú Quang thông minh và láu lỉnh.

Khi được hỏi, nếu cuộc đời là một quá trình lăn đi và "ngộ" ra các giá trị thì ở tuổi 60 Phú Quang "ngộ" được điều gì là quan trọng nhất, ông bày tỏ: "Tôi ngộ ra rằng đã sống trên đời thì phải đi đến tận cùng những điều mình nghĩ và mình tin là đúng. Sống nửa vời nghĩa là sống hoài, sống phí. Sống có nghĩa là dấn thân và chấp nhận. Nếu anh chỉ dấn thân mà không biết chấp nhận thì anh sẽ gặp bi kịch. Nhưng đừng hiểu chấp nhận nghĩa là không dám dấn thân. Giống như một người nhảy xuống nước, nếu có năm cái phao bơi thì không thể chết chìm nhưng cũng chẳng bao giờ thành nhà vô địch. Vấn đề là có lúc phải dám nhảy xuống nước với lòng tự tin mà không cần phao bơi. Và nếu không trở thành nhà vô địch thì có thể phải chấp nhận cái chết như một sự thất bại, không ân hận, nuối tiếc".

Phú Quang là người ưa triết lý. Những chiêm nghiệm của ông bao giờ cũng được đúc kết bằng câu nói có nhiều lớp lang, có lúc làm mệt đầu óc người ưa thích lối đi đơn giản. Thậm chí có người ghét ông vì điều đó. Nhưng ngay cả điều đáng ghét ấy cũng chính là điểm đáng yêu trong tính cách của ông, tạo nên màu sắc riêng biệt.

Và có thể mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn với ông từ mốc tuổi 60 này, khi ông an nhiên nhận thấy: "Cái tưởng được trên đời chưa hẳn đã là được, còn cái mất có khi lại không phải là mất. Có thể tôi cũng đã đạt được những điều mình mong muốn, nhưng ngay cả khi đạt tới điều đó rồi, tôi lại thấy vinh quang thực ra cũng chẳng có gì ghê gớm cả. Trên đời này chả có gì đáng để ta phải "đao to búa lớn" cả".


(Theo CAND)

contentlength: 13037
Chia sẻ

Video nổi bật

Hạng Hạo cùng Văn Đào "ê mặt" khi tưởng lầm Bảo Bảo chết
00:00 / --:--