Cát Phượng: "Cuộc sống vợ chồng, tốt không thì chưa đủ"

16:22 08/05/2008
Cát Phượng.

Nhắc đến Cát Phượng là người ta nghĩ ngay đến diễn viên hài. Và diễn viên hài này có biệt tài chỉ cần nói thôi là khán giả đã cười rung ghế. Thế nhưng, khi nhìn Cát Phượng không – son phấn, lại không thể nào cười nổi. Cái nghịch lý đó lại khiến tôi nghĩ đến một câu trong truyện Kép Tư Bền: “Ai ngó vào trong buồng trò mới thấy được cái khổ tâm của anh Tư Bền”. Phải chăng, ẩn sau tiếng cười của một nghệ sĩ hài, bao giờ cũng là nước mắt và sự khổ đau?

Hồi diễn vở Tám Bính, đêm về tôi khóc hoài

- Tôi không nhớ đã gặp chị lần thứ bao nhiêu, có lẽ đủ để tôi có một nhận xét thế này: trừ khi lên sân khấu, gương mặt chị lúc nào cũng buồn. Không biết diện mạo tạo nên số phận hay số phận vẽ lên diện mạo đó?

- Chị nói tôi lúc nào cũng buồn là đúng đấy. Có điều đứng trước công chúng mình phải khoả lấp đi. Hơn nữa, lên sân khấu sống cho nhân vật, mình cũng phải quên đi. Đó là lý do tôi thích diễn hài, rất sợ diễn vai bi như “Tám Bính”, “Phận làm gái”… Hồi diễn vở Tám Bính, đêm về tôi khóc hoài. Vì diễn những vai đó, tâm lí nặng nề, bi kịch quá, trong khi cuộc đời mình đã đủ bi kịch rồi.

- Nỗi buồn của chị là cuộc hôn nhân đổ vỡ? Nhưng chuyện đã xảy ra hai năm rồi, đủ để mình nguôi ngoai. Thực tế, có bao cuộc hôn nhân đổ vỡ, nhưng họ vẫn phải đứng lên làm lại…

- Sự đổ vỡ của hôn nhân nếu nói không buồn là không đúng, nhưng tôi chỉ buồn thoáng qua thôi. Cái buồn ở đây là tôi có một đứa con mà không biết là mình có đem lại cuộc sống hạnh phúc, tốt đẹp cho nó không? Có phải mình đẻ nó ra là xong đâu, mà đó là bổn phận, trách nhiệm to lớn nhất. Một điều khiến tôi buồn nữa là, khi chui ra từ bụng mẹ để làm một kiếp con người, tôi khổ lắm. Cuộc đời mình bị đưa đẩy, bị bầm dập nhiều quá. Xung quanh mình lúc nào cũng là đau khổ, tôi cảm thấy cuộc sống này chẳng có gì để vui. Cảm giác nó đeo đẳng mình từ nhỏ đến giờ.

- Nỗi buồn thứ nhất, có phải do chị tự tạo ra không? Đành rằng sinh con, ai cũng lo cho con, nhưng không thể đánh tráo thành nỗi buồn, nhất là khi chị có công việc tốt, chị nổi tiếng, có tương lai và vẫn đang còn trẻ?

- Chị có hiểu được cái cảm giác của một người mẹ đơn độc nuôi con không? Tôi đang ngồi đây nói chuyện với chị, nếu chút nữa về tôi bị xe đụng chết thì sao? Không phải tôi sống cực đoan đâu, mà tôi đã thấy rồi. Hai người bạn điện thoại rủ tôi về quê, tôi kẹt công việc không về được, và đó là lần điện thoại cuối cùng họ nói chuyện với tôi. Bởi trong chuyến về quê đó, họ đã bị đụng xe và tử nạn. Cái chết của hai người bạn trở thành nỗi ám ảnh trong cuộc đời tôi. Hơn nữa, liệu ngày mai tôi còn có thể kiếm tiền nuôi con được không? Có thể chị sẽ nói tôi không tự tin vào bản thân. Nếu cứ lo như vậy thì lo cả đời. Nhưng như đã nói, chị phải hiểu được cái cảm giác của một người mẹ đơn độc nuôi con!

- “Chui ra từ bụng mẹ để làm một kiếp con người, tôi khổ lắm!” – câu nói đó của chị bao gồm cả một tuổi thơ không bình yên?

- Nói về gia đình ư? Gia đình tôi nghèo, bố mẹ sống không hạnh phúc. Bố tôi là người độc đoán, gia trưởng. Mẹ tôi sống theo khuôn phép của bố tôi. Ông nói con gà thì phải là con gà, không được nói

Ảnh minh họa

Cát Phượng cùng con trai và chồng cũ Thái Hoà.

con khác. Kêu cái gì phải làm ngay, không làm là ông đánh, ông đánh tàn nhẫn lắm. Lúc đó tôi còn nhỏ và là sự ám ảnh. Rồi gia đình tôi làm ăn thua lỗ. Học hết lớp 12 tôi theo bố lên Sài Gòn làm ăn. Đọc báo thấy trường Sân khấu - Điện ảnh tuyển sinh, tôi dự thi và được 70 ngàn học bổng (1990). Vậy là tôi tự học, tự nuôi mình. Từ quê lên đây, xung quanh kẻ này dụ, người kia doạ. Nhưng tôi không sợ. Tôi tự tạo cho mình một vỏ bọc khác, đó là sự dữ dằn. Tôi hút thuốc, uống rượu để người ta nói con này dễ sợ lắm, đừng có đụng vào. Người ta đâu có gọi tôi là Cát Phượng mà toàn gọi là Cát Bụi. Tôi làm vậy để làm gì? Để bảo vệ mấy đứa em của tôi lên đây học. Thời đó tôi phải đi quay karaoke, đóng vai quần chúng để có tiền ăn học, để nuôi mấy đứa em. Khi không được đóng phim thì tôi phải đi bán máu để sống. Lúc nào trong đầu tôi cũng vang lên câu hỏi: “Cuộc sống của mình như thế này đến bao giờ?”. Cho đến hôm nay, cuộc sống của tôi mới chỉ khá lên một chút thì lại có những chuyện khác. Cứ thế tôi bị xoáy vào vòng luẩn quẩn, không gỡ ra được.

- Điều tôi muốn hỏi là có phải tuổi thơ cay đắng đã làm chị nhìn cuộc sống ở phía tăm tối?

- Nếu ra đời, gặp một anh chàng tốt bụng yêu chị. Hai người đến được với nhau, hoặc vì một lý do gì đó hai người chia tay, thì chị vẫn cho tất cả những người đàn ông trên thế gian này là tốt và ngược lại.

- Khi cuộc hôn nhân giữa chị và anh Thái Hoà tan vỡ, điều đó có làm chị bi quan càng bi quan hơn không?

- Thái Hoà là người tốt, nhưng trong cuộc sống vợ chồng, tốt không chưa đủ. Chúng tôi có nhiều điều không hợp nhau. Chồng ăn thịt, vợ ăn cá cũng bất thường rồi. Mà trong cuộc sống vợ chồng, nhiều cái nhỏ sẽ tạo thành cái lớn. Chia tay Thái Hoà là một mất mát to lớn đối với tôi, nhưng thà có sự mất mát to lớn đó để giữ cái tốt đẹp sau này và mãi mãi, còn hơn là sống với nhau, rạn nứt rồi vỡ tan tành, không còn gì nữa.

- Thái Hoà từ bỏ một người vợ nổi tiếng và hạnh phúc bên một cô sinh viên mới ra trường. Chị nghĩ sao về sự chênh lệch này?

Ảnh minh họa

Cát Phượng (trái) trên sân khấu.


- Câu hỏi này hay đấy! Sống với Thái Hoà, tôi không cho mình là một người nổi tiếng mà tôi luôn cho mình là một người vợ. Nhưng Thái Hoà không nghĩ thế. Tôi rủ Thái Hoà đi xem phim. Thái Hoà nói: “Xem phim gì tôi lấy về cho bà xem?”. Tôi rủ Thái Hoà đi uống cà phê, Thái Hoà nói không thích cà phê bởi đi ra đường người ta nhìn tôi, xúm vào tôi nhiều hơn. Nên thà Thái Hoà yêu một cô sinh viên hơn là yêu một người nổi tiếng.

- Từ câu chuyện của chị, có thể thấy mặt trái của người phụ nữ thành đạt: phấn đấu lắm mới làm nên sự nghiệp, nhưng chưa chắc đã hạnh phúc bằng một sinh viên mới ra trường.

- Chính xác. Đúng là người phụ nữ của công việc luôn gặp bất hạnh trong tình cảm, còn tuýp phụ nữ gọi dạ bảo vâng lại có hạnh phúc gia đình. Điều đó làm mình đau đớn chứ nhưng tôi nghĩ ông Trời không triệt đường sống của ai. Thực tế là tôi cũng có một tình yêu mới.

- Người đàn ông đó chắc khác hẳn Thái Hoà?

- Anh ấy ngoài nghề nhưng hiểu công việc của tôi. Tình yêu đó bắt nguồn từ chuyến đi lưu diễn tại Mỹ của tôi. Anh ấy đi xem tôi diễn, cũng biết cuộc sống hôn nhân của tôi và chúng tôi là chỗ dựa của nhau.

- Sau những “vết thương” về tình cảm, chị có tin là mình sẽ hạnh phúc?

- Ngày mai của mình như thế nào tôi không biết. Cuộc sống của tôi bây giờ vui được một ngày, tối nằm xuống tôi cám ơn Trời Phật đã cho tôi được một ngày vui. Tôi sống hết ngày đó, ngày mai như thế nào sẽ tính tiếp.

(Theo Đẹp)

contentlength: 14052
Chia sẻ

Video nổi bật

[ Underground ] Một Cộng Một Lớn Hơn Hai - Sơn Tùng MTP
00:00 / --:--