Chị đã từng nhiều lần có ý định tìm đến cái chết nhưng đều được chồng mình cứu thoát

Mang trong mình tâm hồn, chất giọng của người phụ nữ đang tuổi còn xuân sắc, nhưng diện mạo chị Đinh Thị Nâu, 34 tuổi, ở làng Tà Điêk, xã Vĩnh Hảo, huyện Vĩnh Thạnh, Bình Định trông chẳng khác nào người phụ nữ ngoài 80 tuổi. Mắc phải căn bệnh lạ đã 10 năm qua, cả chị và anh Hứ (chồng chị Nâu) đã rất khổ sở để chống lại căn bệnh quái ác này. Chính tình yêu của chồng đã khiến chị có nghị lực sống tiếp.

Đau đớn khi mắc bệnh lạ Trong căn nhà nhỏ trên núi phía cuối làng Tà Điêk gia đình chị Nâu, anh Hứ cùng đứa con nhỏ tuổi đang chung sống hạnh phúc bên nhau. Mặc dù cuộc sống gia đình còn khó khăn, vất vả bản thân chị Nâu lại mắc phải căn bệnh “lạ” nhưng gia đình họ vẫn luôn đầy ắp tiếng cười.

Tinh yeu cua chong khien co gai tre hoa thanh ba gia can dam song tiep

Chị Nâu ngày còn trẻ .

Người dân ở đây mỗi khi nhắc đến gia đình chị, họ đều dành một tình cảm thương mến đặc biệt. Người ta khâm phục ý chí, sự quyết tâm và tình thương của anh Hứ dành cho vợ. Nhờ có người đàn ông ấy mà chục năm qua chị Nâu đã gắng gượng để sống. Chị Nâu vốn là người dân tộc Ba Na. Chị khoe chúng tôi những bức hình thời còn trẻ. Lúc ấy, chị Nâu là một cô gái đâu chừng 17, cái tuổi “bẻ gãy sừng trâu” với khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt bừng sáng cùng mái tóc đen óng ả. Thời ấy, chị là một trong những bông hoa đẹp của núi rừng được nhiều chàng trai ướ c mong, theo đuổi.

Vì gia đình có 7 anh chị em, gia đình lại khó khăn nên chị Nâu phải nghỉ học từ sớm. Năm 19 tuổi, người phụ nữ ấy đi lấy chồng. Anh là Đinh Văn Hứ, cũng là một chàng trai trong làng, lớn hơn chị một tuổi. Đôi trai gái cưới nhau là do gia đình sắp đặt nhưng tình cảm lại ngày càng tràn đầy.

Tinh yeu cua chong khien co gai tre hoa thanh ba gia can dam song tiep

Căn bệnh lạ khiến người phụ ấy biến thành bà lão.

Một năm sau, chị Nâu sinh con gái đầu lòng. Vậy là trong ngôi nhà nhỏ giữa lưng chừng núi ấy lại có thêm niềm vui mới. Hạnh phúc tưởng chừng cứ thế ở mãi trong ngôi nhà nhỏ ấy thế nhưng không ai ngờ tai họa lại ập đến. Cuộc sống của gia đình nhỏ bỗng chốc bị xáo trộn khi chị Nâu bắt đầu phát hiện mình mắc phải căn bệnh “lạ”.

Ban đầu, cơ thể chị Nâu bỗng nhiên sưng phồng, đỏ tấy. Kế đến là những chấm trắng nhỏ xuất hiện lốm đốm trên vùng da cổ. Chị và gia đình cứ tưởng ăn trúng gì bị ngộ độc hoặc dị ứng nên mua thuốc về uống tạm.

Thời gian đầu, những triệu chứng trên tạm thời lắng xuống thế nhưng cũng chẳng được bao lâu. Tốn bao nhiêu tiền thuốc nhưng chỉ khoảng vài tháng căn bệnh lại tự nhiên tái phát. Khi những triệu chứng kia quay trở lại thì vợ chồng chị Nâu mới thật sự lo lắng và đi xuống thành phố khám.

“Lúc đó mình bảo chồng đưa xuống TP. Quy Nhơn khám. Bác sĩ bảo mình bị bệnh xơ cứng bì toàn thể, rồi kê đơn thuốc, bảo mình mua uống điều trị. Mình đâu biết đó là bệnh gì, chỉ biết uống rất nhiều thuốc mà không bớt. Vậy là từ đó đến nay, 12 năm rồi, mình sống chung với nó mà không biết làm cách gì khác”, chị Nâu nói trong nghẹn ngào.

Nghe có người nói rằng bệnh của chị Nâu phải cúng mới khỏi, gia đình chị liền mời các cụ già trong làng đến nhà cúng bái. Vậy nhưng, cúng từ gà, vịt đến nguyên cả con heo lớn mà bệnh tình của chị vẫn chẳng suy giảm. Sau khoả ng 4 năm phát bệnh, cơ thể chị Đinh Thị Nâu sụt ký nghiêm trọng. Từ một người khoẻ mạnh bình thường hơn 42 kg sụt còn 24 kg.

Nhìn chị Nâu, người ta có cả m giác như một “bộ xương di động” với phần da bọc vụng về bên ngoài. Mái tóc dài đen nhánh ngày xưa rụng hết, chỉ còn lơ thơ vài cọng xơ xác. Gương mặt cũng đã biến dạng khá nhiều. Những chiếc răng hàm trên chìa ra ôm lấy phần xương cằm bị lõm vô.

Chị kể: “Có lần cầm chứng minh đi vay tiền hộ nghèo ở xã, người ta nhìn hình một lát xong nhìn mình lắc đầu bảo đây đâu phải chị. Mà cũng đúng. Mình còn không nhận ra mình. Mình còn không dám soi gương từ cách đây lâu lắm rồi huống hồ là người ta xa lạ sao chịu tin đó là chứng minh nhân dân của mình chứ”.

Tình yêu đẹp của người chồng không chỉ trên gương mặt biến dạng, các bộ phận cơ thể của chị Nâu lúc này cũng không còn là của một người bình thường. Hai bàn tay teo tóp với những ngón tay co quắp. Móng tay, móng chân thường xuyên rỉ một loại mủ màu trắng đục tanh hôi. Chị gần như không giữ được dáng đi thăng bằng nữa. 34 tuổi nhưng đã phải nhờ đến cây gậy chống để đi lại.

Đau đớn khi mình mắc phải căn bệnh lạ, đã nhiều lần chị Nâu muốn tìm đến cái chết nhưng chính chồng đã động viên kịp thời để giúp chị từ bỏ ý nghĩ đó để tiếp tục sống.

Không xa lánh hay bỏ đi như nhiều người đàn ông khác, ngược lại anh Hứ lại càng thương vợ nhiều hơn. Vợ đau ốm không thể đi làm được, một mình người đàn ông ấy phải làm gấp đôi thậm chí gấp ba người khác để vợ có tiền đi chữa bệnh và con gái có tiền đi học.

Thế là ngày nào cũng vậy, anh Hứ cứ đi làm từ tận lúc gà chưa gáy đến chiều tối mới về nhà. Trong căn nhà nhỏ trên lưng chừng núi quanh quẩn chỉ có người phụ nữ bệnh tật và đứa con gái đang tuổi ăn tuổi lớn ở nhà. Căn nhà trống hơ trống hoắc, không hề có bất cứ vật dụng nào có giá trị cả. Tất cả tiền bạc trong nhà, anh Hứ đều dồn hết vào việc chữa bệnh cho vợ.

Chính tình cảm của chồng đã khiến chị Nâu không ngừng rơi nước mắt. Nói đoạn, chị chỉ vào chiếc giường ngủ gần đó nói: “Tôi bệnh vầy nhưng tối đến cả nhà vẫn ngủ chung với nhau trên một giường. Chồng và con gái chưa bao giờ xa lánh, tạo khoảng cách đối với tôi cả. Chính vì lí do này mà mặc dù bệnh tật tôi vẫn cố gắng để có thể tiếp tục sống”.

Người phụ nữ ấy nói rằng một trong những điều quý giá nhất mà chị có được là chồng chị, anh Đinh Văn Hứ đã chọn ở lại bên cạnh chị để chăm sóc, lo lắng cho vợ con.

“Cũng có thời gian chán nản quá anh hay đi uống rượu mỗi chiều làm về. Anh nói, nếu không thương mình, không thương con bé thì chắc anh đã bỏ đi rồi. Mà mình biết là anh thương con gái nhiều lắm, thương cả mình nữa dù mình bây giờ không còn nhìn ra con người”, chị Nâu tâm sự.

Nói đến đâ y, người phụ nữ ấy bỗng im bặt, chị khóc vì cảm động trước sự hi sinh lớn lao của chồng dành cho mình. Vì không còn làm được việc gì nặng nhọc nữa nên mỗi bữa chị Nâu chỉ quanh quẩn ở nhà. Đến bữa, cô con gái lại chuẩn bị cơm nước cho hai mẹ con. Nồi canh nhỏ nấu rau cải cúc sôi lục bục trên bếp. Chúng tôi ngạc nhiên vì cô bé vẫn tiếp tục nấu cho tới khi rau nát nhừ. Hóa ra là vì việc nhai của chị Nâu rấ t khó khăn nên không thể ăn rau chín tới như người khỏe mạnh bình thường.

Cuộc sống cứ thế chầm chậm, khóc nhọc đi qua căn nhà nhỏ. Chúng tôi hỏi bây giờ chị mong mỏi điều gì nhất? Chị nhìn cô con gái một lúc rồi nói trong hơi thở: “Mình chỉ mong được sống lâu ngày nào với con thì tốt ngày đó. Nó là con gái, lại đang tuổi lớn lên, cần phải có mẹ. Còn bệnh của mình thì không còn hy vọng gì nữa đâu. Mình bây giờ chỉ muốn bên con thôi!”. Nghe đến đó, cô con gái vụt chạy vào một góc nhà ôm mặt khóc.

Tiến sĩ Vũ Tuấn Anh-Phó Giám đốc phụ trách Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa, cho biết căn bệnh chị Đinh Thị Nâu mắc phải là xơ cứng bì. Đây là bệnh tự miễn, cơ thể tự tạo các kháng thể chống lại chính cơ thể của người bệnh. Bệnh không thể chữa khỏi hoàn toàn, mà chỉ có thể dùng các loại thuốc ức chế miễn dịch điều trị lâu dài; điều trị tấn công trong những đợt nặng và điều trị duy trì khi nhẹ, giảm đau đớn cho bệnh nhân.

Thu Huyền

VietBao.vn
contentlength: 10870
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất