Lối thoát nào cho tôi?

15:01 21/10/2002
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Khi phanh xe máy của tôi không được tốt, tôi bảo: “Anh xem chữa cho em phanh xe không có ba mẹ con đèo nhau giờ tan tầm nguy hiểm, mấy lần suýt đâm vào ôtô”. Anh ấy bảo: “Mang ra hàng cho người ta sửa”. Tôi cảm thấy ngột ngạt khi phải sống với một người đàn ông không ra đàn ông.

From: Minh-Thi.Le
To: <
tamsu@vnexpress.net >
Sent: Friday, October 18, 2002 2:02 PM
Subject: UNCLASSIFIED: Loi thoat nao cho toi ?

Xin chào Tâm sự.

Tôi tên là Minh Thi, 33 tuổi. Tôi có gia đình được 10 năm và có một con gái, một con trai. Tôi vốn sinh ra trong một gia đình công nhân viên chức nghèo, nhưng được giáo dục cẩn thận nên lớn lên là một người có ý thức, có trách nhiệm và say mê làm việc.

Tôi học ĐH Ngoại ngữ, đang công tác tại một đại sứ quán. Tôi thích công việc của tôi mặc dù nó cũng khá căng. Ngoài giờ làm việc tôi thích các công việc của phụ nữ. Tôi biết may quần áo (tàm tạm), tôi nấu ăn cũng không tồi, tôi thích nghe nhạc và thích đưa con đi picnic cuối tuần. Vì bố mẹ tôi trước đây làm ngành kỹ thuật nên anh trai tôi cũng theo nghề này. Khi chưa có gia đình, tôi thường xem anh tôi làm việc. Tôi cũng có thể sửa điện, quét vôi, sơn cửa, sửa chữa lặt vặt trong gia đình.

Ngược lại chồng tôi là một người rất sợ việc, cái gì ở đâu ở đó, hỏng thì vứt đi, không bao giờ bảo dưỡng hay sửa chữa cái gì. Chúng tôi lấy nhau khi chồng tôi chưa có việc làm, mẹ tôi cho chúng tôi một mảnh đất và cho vay tiền xây nhà. Từ đó đến nay là 10 năm tôi đã làm việc không mệt mỏi để có một gia đình hạnh phúc. Từ việc lớn là xây nhà, giao dịch với chính quyền địa phương, làm hợp đồng điện, nước… đến việc nhỏ là đưa đón con, lo ăn mặc đến dạy con học cũng tôi làm một mình.

Tôi thích được đi mua sắm cùng chồng, cùng nhau quyết định mọi việc, nhưng anh ấy không thích, lại bảo: “Thôi em đi một mình cũng được, anh mệt lắm”. Lúc nào anh ấy cũng kêu mệt, nhưng nếu có ngày nghỉ là anh ấy đi chơi từ sáng đến tối. Tuần qua, anh ấy được nghỉ phép một tuần, tôi những tưởng được chồng đón hộ con và đang chờ tôi về ăn cơm, nhưng hóa ra anh ấy đi đến 7h tối về thản nhiên hỏi tôi: “Chưa có cơm à?”. Mà anh ấy thừa biết rằng tôi đi làm về, đón con, đi chợ thì phải 6h30" ba mẹ con mới về đến nhà.

Mười năm nay, tôi chưa bao giờ quên sinh nhật của anh ấy, nhưng từ khi cưới anh ấy quên luôn sinh nhật tôi. Ngày 8/3, trong khi các đồng nghiệp nữ của tôi khoe chồng họ đưa đi ăn tiệm, đi xem, tặng hoa, tặng quà… tôi chỉ chữa ngượng là chồng tôi đi công tác. Ngày nào tôi cũng làm việc quần quật từ sáng đến tối với công việc ở một văn phòng nước ngoài, đón con, đi chợ, làm cơm, dỗ con (2 tuổi) ăn, dạy con (7 tuổi) học, tắm rửa, cho chúng đi ngủ. 11h30" tôi mới xong việc và chuẩn bị là quần áo để mai đi làm.

Nếu chồng tôi dạy con thì thế nào cũng diễn ra cảnh quát tháo, đánh con và kết thúc là xé vở của nó và bảo “Từ rày tao không cho mày đi học nữa”. Biết tính chồng tôi thế nên tôi phải tự mình làm hết mọi việc. Tôi không dám thuê ôsin vì thực sự nó cũng có nhiều bất tiện. Tôi cũng không thuê gia sư cho con vì tôi muốn tự mình theo sát từng môn học của con. Mà con tôi cũng không phải đứa sáng dạ nên cần phải rất kiên trì.

Khi phanh xe máy của tôi không được tốt, tôi bảo: “Anh xem chữa cho em phanh xe không có ba mẹ con đèo nhau giờ tan tầm nguy hiểm, mấy lần suýt đâm vào ô tô”. Anh ấy bảo: “Mang ra hàng cho người ta sửa”. Tôi từ bé quen sống trong gia đình mọi người đều quan tâm đến nhau, việc của ai người ấy tự giác làm. Tôi cảm thấy ngột ngạt, căng thẳng khi phải sống với một người đàn ông không ra đàn ông.

Gia đình tôi rất xót xa khi thấy tôi một mình gánh vác hết việc to việc nhỏ mà chồng tôi thì cứ nhởn nhơ. Tuy vậy trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống không ai bằng mình, tôi tự an ủi: chồng tôi không nghiện ngập, không trai gái, không cờ bạc, nhưng hết ngày này ngày khác trôi qua, tôi mệt mỏi trong không khí gia đình như vậy. Bây giờ sức khỏe của tôi cũng giảm sút rõ rệt, tôi cảm thấy mình không cố gắng được nữa. Trong khi hàng ngày làm việc tôi gặp gỡ tiếp xúc với nhiều người đàn ông hấp dẫn, nếu không đấu tranh với bản thân, tôi sẽ sa vào bi kịch như nhiều người khác mà tôi biết sẽ chẳng dẫn đến đâu.

Có vài lần căng thẳng quá tôi đề nghị sống ly thân một thời gian để tĩnh tâm, nhưng anh ấy khùng lên, đập phá lung tung. Tôi thật e ngại và thương các con tôi phải chứng kiến những cảnh ấy. Điều duy nhất tôi mong muốn bây giờ là tôi được giải phóng khỏi những bức bối đó, vừa là để các con tôi có môi trường sống yên bình hơn. Trong đời tôi đã nhiều lần có những quyết định sai, không biết liệu tôi dứt khoát đòi ly hôn có phải là một quyết định sai nữa không? Xin Tâm sự cho tôi một lời khuyên.

Minh Thi

Ý kiến chia sẻ với Minh Thi, xin gửi về:

Việt Báo
contentlength: 6946
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Những màn nhổ răng cho con siêu bá đạo của các ông bố Việt
00:00 / --:--

TIN Đời Sống-Gia Đình NỔI BẬT

Vợ vô sinh chết lặng khi biết sự thật chồng giấu giếm bấy lâu

Anh bảo tình yêu của anh là tôi, người anh muốn chung sống suốt đời là tôi, còn cô gái kia chỉ là "giải pháp tình thế" vì tôi vô sinh. Anh khẩn cầu tôi đồng ý đón đứa trẻ về nhà nuôi dưỡng...

Bài viết khác

Xem tiếp >>