Có ai như tôi, thấy chồng đưa đơn ly hôn mà mừng rơi nước mắt

20:27 17/07/2017
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Đứng trước lá đơn ly hôn của chồng, cũng là những giọt nước mắt nhưng đó lại là giọt nước mắt hạnh phúc.

“Mỗi ngày trôi qua, sống bên người chồng đó, tôi có cảm giác như mình bị cả thế giới bỏ rơi. Tôi chưa bao giờ có được một ngày thực sự vui vẻ, hạnh phúc. Cứ tưởng, lấy được người đàn ông mình yêu, cũng yêu thương mình là sung sướng, ai ngờ, đời không như là mơ.”

Tôi bước chân vào nhà anh làm dâu, mọi thứ đều mới mẻ.

Lẽ ra, tôi sẽ được mẹ chồng chỉ bảo nhiều thứ nhưng đổi lại, mẹ anh luôn mặc định, con dâu là phải biết làm mọi việc và phải hiểu được ý của bố mẹ chồng. Ngay cả việc luộc rau không bao giờ cho muối, mẹ cũng không nói với tôi.

Nhưng khi tôi cho muối vào, lúc ăn, cả nhà càu nhàu khó chịu, cả bữa không ngừng. Lẽ ra, mẹ phải bảo tôi rằng ‘nhà mình không quen ăn rau cho muối, con chú ý lúc luộc nhé’, thì có lẽ đã êm đềm. Nhưng mẹ mặc định tôi phải biết, phải tìm hiểu sở thích ăn uống của cả nhà.

Bố chồng tôi không ăn được bún, nhưng có lần tôi lại làm bún linh đình. Nhưng, nếu thực sự ông không ăn được thì ngay từ đầu, lúc tôi nói có ý định làm bữa bún riêu cua, ông phải bảo tôi luôn. Nhưng không, chẳng ai nói một lời.

Lúc ngồi vào bàn ăn, gọi mãi ông không vào. Vào rồi thì ông bảo ‘không có cơm à?’ Tôi mới chưng hửng. Tôi bảo ‘con mua nhiều bún nên hôm nay con không nấu cơm đâu ạ’. Ông trừng mắt nhìn tôi ‘cô định để bố chồng chết đói à? Cô không biết là tôi không ăn được bún sao’.

Co ai nhu toi, thay chong dua don ly hon ma mung roi nuoc mat

Nói xong câu đó, tôi chết khiếp. Chưa bao giờ tôi thấy không khí lại căng thẳng như vậy. Tôi chán nản, suốt ngày hôm đó kể lể với chồng nhưng không được một câu thông cảm. Anh còn bảo ‘em không biết thì phải hỏi anh, sao cứ tự ý đi làm vậy’. Trời, tôi nào có biết mà hỏi. Không lẽ lại phải hỏi, nhà mình có ai không ăn được bún không hả anh à?

Chồng, từ ngày cưới, anh chưa bao giờ cho tôi một lời ngọt ngào.

Lúc nào anh cũng tỏ vẻ cau có, khó chịu với tôi. Anh luôn đổ thêm dầu vào lửa lúc tôi đôi co với mẹ chồng.

Có lần anh tát tôi trước mặt mẹ anh với lý do, không được cãi mẹ, nhất là cãi trước mặt chồng, vì như thế sẽ làm anh phải khó xử. Và không cần biết tôi sai hay đúng, lúc có cả hai người, anh sẽ không bao giờ bênh tôi, chỉ bênh mẹ mình. Có lúc mẹ anh sai rành rành, cũng không nói gì mà quay ra mắng chửi tôi.

Co ai nhu toi, thay chong dua don ly hon ma mung roi nuoc mat

Không ngờ người đàn ông tôi yêu lại là người nhu nhược đến vậy. Mẹ anh nói tôi không được về quê thì anh cũng không dám về dù đã hứa hẹn với tôi rồi. Mẹ bảo không đi du lịch thì dù có đặt vé máy bay rồi anh cũng hủy. Tôi cám cảnh.

Có lần, mẹ tôi ốm nặng, tôi bảo con phải về quê ngay thì mẹ chồng càu nhàu ‘về gì mà về, ốm chứ có chết đâu mà phải cuống lên vậy’. Chồng đứng ngay đó, không nói câu nào, còn tôi thì căm hận. Không lẽ đợi tới lúc mẹ tôi chết thì mới về sao.

Tôi giận mẹ chồng 5 thì giận chồng 10. Câu nói quá vô lương tâm của mẹ anh khiến tôi đau đớn nhưng anh lại không mảy may suy nghĩ gì. Anh coi đó là việc đúng đắn. Nhìn chồng, nước mắt tôi cứ thế tuôn ra. Tôi hận, hận tất cả, hận người mẹ chồng không thấu tình đạt lý, hận chồng tôi, người đàn ông đã từng hứa hẹn đủ điều.

Sống trong nhà chồng, tôi thấy mình như tù giam lỏng.

Tôi đã quyết định nói chuyện ly hôn. Nhưng chồng tôi không cho phép, lạ hơn là mẹ chồng tôi không chấp nhận với lý do ‘ảnh hưởng tới danh tiếng nhà này’.

Không có đường lui, tôi cũng không thể tự giải thoát cho mình. Bức bối, tôi đã quyết định làm liều, ‘sống buông thả’. Tức là sống mà không cần bận tâm tới ai, kể cả là chồng, mẹ chồng. Tôi đi sớm, về khuya, hay tụ tập với bạn bè, thích thì la cà quán xá. Tôi không thèm đả động tới những lời chồng trách cứ hay dằn vặt mình.

Co ai nhu toi, thay chong dua don ly hon ma mung roi nuoc mat

Không có đường lui, tôi cũng không thể tự giải thoát cho mình. Bức bối, tôi đã quyết định làm liều, ‘sống buông thả’. (Ảnh minh họa)

Tối về tôi ngủ riêng giường và chát, gửi tin nhắn với bạn bè. Tôi không muốn mình bị nhà chồng kìm kẹp và làm tới nước này để hi vọng, khi anh ta không thể chịu nổi tôi, mẹ anh ta cũng không thể chấp nhận tôi mà cho tôi được ly hôn.

Hơn 2 năm tôi sống như thế, cuối cùng ngày đó cũng đã tới. Anh vào phòng tôi, ném vào mặt tôi tờ đơn ly hôn và nói ‘cô biến về nhà cô đi’. Tôi không nói lời nào nhưng lòng vui như mở cờ trong bụng. Vậy là tôi đã thành công, đã làm được việc tôi muốn làm, ly hôn chồng.

Tôi về nhà mẹ đẻ, tận hưởng những tháng ngày vui vẻ, hạnh phúc. Cuộc đời thật đáng sống biết bao nhiêu. Tôi không thể tưởng tượng nổi, lúc ở bên bố mẹ lại thấy thư thái đến thế. Bao năm nay tôi đã ấm ức, chịu khổ nhiều.

Bây giờ là lúc tôi sống thực với bản thân mình. Không cần biết ai nói gì, ai dị nghị ra sao về việc tôi bỏ chồng, mặc họ đổ tội cho tôi là con dâu hư hỏng, tôi vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu, sống đúng với những gì mình thích.

Theo Tranh Khánh (Khám phá)

VietBao.vn
contentlength: 7492
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Vợ mang thai 7 tháng vẫn bị chồng trèo lên bụng đánh không tiếc tay
00:00 / --:--