Chuyến tàu kỳ diệu

10:56 10/09/2007
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Cơn mưa cuối hạ vội vàng như sợ không còn kịp níu kéo chút thời gian còn sót lại. Cơn mưa chiều nuốt chửng cả những sợi nắng liêu xiêu cuối cùng của buổi chiều nhập nhoạng. Trời tối xầm lại, mưa rơi…Trong căn nhà nhỏ, hơi ấm hai của hai mẹ con dường như không đủ sưởi ấm gian phòng. Tiếng mưa rơi sầm sầm đập lên mái tôn lâu dần tạo nên một thứ âm thanh đều đều, dai dẳng, và mơ hồ đâu đó trong tiếng mưa rơi, tôi nghe thật gần tiếng sầm sập của những chuyến tàu lăn bánh trên ray – những chuyến tàu đang mang cha tôi đi xa, rất xa.

Hình ảnh: theo blog Kim sưu tầm
Hình ảnh: theo blog Kim sưu tầm

Cha tôi vẫn thương phải đi công tác xa nhà. Tôi đã đi qua tuổi thơ mình trong vòng tay ấm áp của mẹ, sự thiếu vắng vòng tay che chở của cha. Tôi cũng quen dần với căn nhà chỉ có hai mẹ con, quen với cả những chiều mưa, khi lòng bỗng rộng thênh thang như bầu trời trước mặt. Nhưng có một điều mà tôi không thể quen được, đó là những khi cha tôi vừa rời nhà đi sau một khoảng thời gian nghỉ phép ngăn ngủi, đó là khi tôi nhìn theo toa tàu đang chạy mang cha tôi đi cứ xa dần, xa dần và mất hút. Tôi bỗng cảm nhận được khoảng cách giứa tôi và những toa tàu cứ rộng ra thênh thang mà không thể nào đuổi kịp và chợt nhận thấy lòng mình mênh mông...

Hôm nay cũng vậy, cha vừa đi và để lấp đi sự yên lặng đáng sợ trong căn nhà, mẹ con tôi lại bày ra trò chơi cũ. Mỗi chiều sau khi tiễn cha đi, chốc chốc mẹ tôi lại liếc nhìn đồng hồ và hỏi tôi: “Đố con bây giờ cha đang ở đâu?” Và trước sự thích thú của tôi, mẹ cười hiền hậu. Cứ như thế, nửa tiếng một lần, có khi chỉ năm mười phút, mẹ con tôi lại ngước nhìn đồng hồ và tưởng tượng xem giờ này cha đang ở đâu và đang làm gì.

Chuyến tàu kỳ diệu...
Chuyến tàu kỳ diệu...

Rồi dần dần trở thành thói quen, những ngày cha vừa mới đi, mỗi sáng thức dậy, tôi chợt cảm thấy có một việc gì đó quan trọng cần làm. Tôi đã thực sự đi theo cha trong chuyến hành trình tưởng tượng ấy. Khi đánh răng tôi cũng thấy cha đang đánh răng rửa mặt, khi ăn cơm tôi tự hỏi trên tàu cha đang được ăn món gì, có ngon như mẹ nấu ở nhà không?...
Chuyen tau ky dieu

Những chuyến tàu công tác của cha vẫn cứ tiếp tục từ tháng này qua tháng khác. Và tôi vẫn tiếp tục lớn lên trong vòng tay của mẹ, trong nỗi thiếu vắng sự che chở của cha. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy mình thiếu thốn tình thương, vì tôi đã có một chuyến tàu kỳ diệu cho riêng mình, chuyến tàu mang tôi đến gần cha, chuyến tàu chở tình yêu thương của mẹ và tôi dành cho cha, cũng như mang tình yêu thương của cha trở lại… Và điều quan trọng nhất, tôi biết rằng khoảng cách không ngăn được tôi nghĩ về cha và cảm thấy cha đang ở bên tôi, rất gần...

Hình ảnh đại diện của Thùy Linh
Hình ảnh đại diện của Thùy Linh

Đọc Truyện Online – theo blog Thùy Linh

Vài nét về blogger: Thùy Linh“Là một con nhóc lùn tịt, tóc buộc cao, phô ra cái "trán trơ" không chịu được. Và một điều nữa là luôn cười tít cả mắt”.

Việt Báo
contentlength: 7031
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Video nổi bật

Lần đầu làm diễn viên đóng thế mà bị đập tơi tả
00:00 / --:--

TIN Blog Hay NỔI BẬT

Con ngoại tình vì vợ vô sinh, lá thư 30 năm trước của mẹ chồng khiến tất cả câm nín

Đêm đó tôi đã lang thang ở ngoài cả đêm. Tôi đi đến những nơi hai đứa từng hẹn hò khi đang yêu và nhớ về ngày xưa. Sau tất cả, sáng hôm sau trở về, tôi quyết định sẽ coi như mình không biết chuyện kia và giữ kín không để ai biết.

VẤN ĐỀ BLOG HAY NÓNG NHẤT