3 bông cúc cho 3 người mẹ

09:21 07/03/2008
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

Bước ra khỏi căn phòng lớn nhất ngôi chùa duy nhất của thành phố, trên tay

Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)
Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)
cầm 2 bông hoa cúc màu trắng điểm chút hồng, nó gặp một vị sư. Đột nhiên vị sư đó quay sang hỏi nó:

Sao con lấy chỉ có 2 bông cúc?

Con đi với mẹ, 1 bông cho mẹ con và 1 bông cho con

Nhưng hoa lộc người ta thường lấy số lẻ thôi con ạ. Hoặc là 1 hoặc là 3.

Vậy ạ? Con không biết. Cám ơn thầy, con lấy thêm 1 bông được không ạ?

Được chứ, lấy thêm cho đủ cả 3, có bố, mẹ, con cũng hay đấy.

Không ạ. Con lấy cho 3 người mẹ. À không chỉ 2 thôi, gần 3 ạ!

Con bé khẽ mỉm cười đáp lại vị sư già rồi quay lại lấy thêm 1 bông hoa và chào vị sư ra về.

Đó là buổi chiều hôm nay, một buổi chiều bình thường như bao ngày khác nhưng lại đặc biệt hơn hẳn những buổi chiều khác bởi có tôi và những người mẹ. Cô bé trong câu truyện này có lẽ ai cũng đoán ra là tôi và 3 người mẹ, à không chỉ 2 thôi chứ, 2 người đó là 2 người có lẽ sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng tôi viết hôm nay…

Hôm nay không phải ngày của mẹ nhưng lại chỉ muốn viết về mẹ, viết cảm xúc thật lòng về 2 người mẹ mà con yêu thương, hai người mẹ đau khổ sống vì những đứa con, hai người mẹ như những người mẹ khác, nhưng với con lại tuyệt vời hơn tất cả.

Và cũng chẳng cần ngày hôm nay là ngày nào thì mẹ cũng vẫn là mẹ của con và ngày nào cũng là dành cho mẹ cả. Gần 18 năm vì con mà mẹ cười, mẹ khóc, mẹ âm thầm và chịu đựng. Dù cho con có thể có được 18 năm nữa để đền đáp lại tất cả những điều đó cũng không bao giờ là đủ cả.

Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể

Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày“

Người ta vẫn thường hay bảo thế, nhưng con sẽ không làm thế đâu mẹ ạ. Con biết rằng dù có kể, có đếm, có tính từng ngày, cũng chẳng bao giờ đủ lời, đủ câu, đủ ngòi bút để đền đáp lại những thứ đó. Chỉ biết cố gắng làm một người con đúng nghĩa để mẹ phải tự hào vì con của mẹ là đứa con ngoan như mẹ mong muốn“…

“Đừng để một ngày kia mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc.

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ"

Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)
Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)
  • Bông cúc thứ nhất:

Là dành cho mẹ đó mẹ của con. Là dành cho người đã 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau và ban tặng cho con cuộc sống này. Đã có khi cuộc sống mệt mỏi, những tháng ngày không êm đẹp, gia đình tan rã... con lại khóc và ước giá như mẹ đừng sinh con ra đời, giá như mẹ đừng quen bố, có lẽ lúc này mẹ đang vui vầy bên ai đó cùng hạnh phúc của mình, con có tồn tại hay không cũng không quan trọng, chỉ cần không ai vì con mà đau khổ là được. Nhưng rồi con biết một điều, tất cả mọi thứ có lẽ đều đi theo cái mà người ta gọi là “số phận“

Con người có thể yêu người tốt hơn người mình yêu, có thể tìm người mang lại cho mình hạnh phúc hơn chồng mình, có thể chọn lấy cho mình người đàn ông xứng đáng nhất, nhưng người ta vẫn chẳng thể nào cản lại trái tim. Vì một chữ “yêu“, chấp nhận lấy một người không hoàn hảo, mà thật sự có ai gọi là hoàn hảo đâu nhỉ mẹ. Và thế là mẹ đã yêu bố, người đàn ông chỉ mang lại đau khổ cho mẹ, và rồi đã sinh ra con.

Con đã từng trách vì sao mẹ bỏ con đi từ khi con mới chỉ vừa 3 tuổi, cái tuổi ngây ngô còn chưa biết gì, để đến 10 năm sau gặp lại mẹ như một người hoàn toàn xa lạ. Nhưng rồi con cũng dần học được cách chấp nhận và thấu hiểu những nỗi khổ tâm của những người mẹ. Khi con thật sự yêu những đứa trẻ như cái cách mẹ đã yêu con, có lẽ là chẳng thể bằng được đâu, vì những đứa bé đó đâu phải con của con, chẳng thể nào so sánh với mẹ được. Nhưng con yêu chúng, và con hiểu được rằng tình yêu của mẹ dành cho con còn sâu đậm hơn thế nữa và dứt con ra đi là điều mẹ chẳng bao giờ muốn. Hoàn cảnh đưa đẩy và cuộc sống khiến con người phải làm điều mình không muốn làm. Con cũng hiểu và con cũng biết chấp nhận với nó bởi vì hai chữ „số phận“. Nếu mẹ không đi, có lẽ con sẽ chẳng thể quen được những người con đã quen. Nếu mẹ không đi, con cũng chẳng bao giờ có được thêm một người mẹ khác và những đứa em đáng yêu. Hay đơn giản nếu mẹ không đi, con sẽ chẳng là con ngày hôm nay. Con sẽ lớn lên trong cuộc sống khác, trưởng thành trong hoàn cảnh khác, thấu hiểu mọi thứ theo một cách khác...

Tất cả mọi thứ dường như đều được sắp xếp để con có thể học được cách sống và làm người trong hoàn cảnh đó. Và hơn hết cám ơn mẹ đã sinh ra con. Dù cho có là hạnh phúc hay khổ đau. Dù cho có là nước mắt hay nụ cười. Con cũng đã được sinh ra.

Con người ta đôi khi tham lam lắm. Luôn nói rằng mình không hạnh phúc và cứ mãi đi kiếm tìm rồi mang lại bất hạnh cho những người mà họ cho là họ yêu thương. Nhưng họ không biết rằng, hạnh phúc lớn nhất đơn giản chỉ là được sinh ra, sinh ra để học cách sống, cách yêu, học cách chấp nhận hạnh phúc và khổ đau; sinh ra để đi tìm cho mình hạnh phúc, hạnh phúc nhỏ nhoi mà họ không biết vẫn mãi ẩn sâu trong chính bản thân họ. Cám ơn mẹ đã sinh con ra đời để con cảm nhận được những điều quý giá đó...

Một buổi chiều không vội vã. một buổi chiều se se cái lạnh những ngày cuối đông. Lần đầu con nhìn mẹ muốn òa khóc. Những nếp nhăn đang dần in hằn theo năm tháng. Mái tóc đã ngả hai màu vẫn có thể dễ dàng nhận ra sau lớp thuốc nhuộm mẹ vẫn dùng.

Năm tháng trôi qua quá vô tình

Một đời người có mấy mươi năm.

Mấy chốc bình minh đã xế chiều.

Màu tóc bạc phai theo sương gió

Cũng là vì con cả mà thôi. Con vẫn là vô tâm quá phải không mẹ? Con đến bây giờ mới nhận thấy, nhận thấy rằng mỗi mùa xuân sang mẹ lại già thêm một tuổi, mỗi tháng trôi qua mặt mẹ lại hằn thêm nếp nhăn, mỗi giờ khắc nhanh chóng mẹ đang ngày một yếu đi.

Đôi khi muốn thốt lên, đôi khi muốn òa khóc lên, chẳng biết làm gì hơn ngoài im lặng và xót xa.

Cũng là hôm nay, nhìn mẹ xách túi đồ nặng mà chẳng thể làm gì giúp được, chỉ vì con không mang găng tay và đôi bàn tay đang tê cứng vì lạnh. Con vẫn là hư quá, chẳng thể giúp mẹ công việc nhỏ nhoi như thế...

Và cũng là hôm nay, lần đầu tiên con trả tiền hai cốc nước và một cái đĩa nhạc cho mẹ. Con vẫn còn đi học, chẳng làm ra nhiều nhặn gì đâu, luôn phải để mẹ trả cho con những khoản chi tiêu khi hai mẹ con cùng đi dạo phố. Nhưng hôm nay con đã trả cho mẹ rồi đấy. Không phải là con kể công đâu, nó nhỏ nhoi lắm chẳng đáng kể, chỉ vài đồng mà con kiếm được từ công việc làm thêm vặt vãnh. Nhưng con chỉ muốn mẹ biết là con cũng làm ra cái gì rồi đấy, con chẳng muốn cứ để mẹ lo cho con mãi đâu. Bây giờ chỉ là một chút thôi, nhưng rồi con sẽ cố gắng, con sẽ làm được, sau này con còn phải nuôi mẹ nữa mà. Một đời mẹ sống vì con, chỉ có tuổi già để nghỉ ngơi và cho con nuôi lại mẹ, mẹ đồng ý không?

Tác giả bài viết
Tác giả bài viết
(Còn nữa)

Truyện Online theo Blog Jurain

Về tác giả Blog Jurain: Như những tia nắng vàng của ngày hè rực rỡ, lại yêu những cơn mưa tháng sáu nhẹ nhàng.Chính trong cơn mưa hè ấm áp ấy một cô bé đã ra đời, với cái tên như ý nghĩa của mình: Jurain, mưa tháng 6

Việt Báo
contentlength: 15206
Chia sẻ
Bấm ngay
Đăng Ký xem video hay mới nhất

VẤN ĐỀ BLOG HAY NÓNG NHẤT